Báo Lôi Vân âu yếm cọ cọ vào lòng bàn tay nàng:
“Gào~ Chủ nhân, con biết rồi ạ."
Tiêu Ngô ra khỏi không gian, dán lên người một tấm Ẩn Thân phù rón rén bò ra khỏi nồi.
Đám hải sản đang buồn chán đến mức ngủ gật căn bản không chú ý tới nàng đã bò ra khỏi nồi, hơn nữa còn hạ Hôn Thụy phù cho bọn chúng.
Sau khi làm cho đám hải sản ngất đi, nàng dán lên cửa đ-á địa lao năm tấm Thiên Cân phù và Ngưng Cố phù.
Làm xong những chuyện này, nàng cầm dạ minh châu nghiêng mình tiến vào căn phòng lao giam giữ hai con Giao nhân.
Bé gái Giao nhân vẫn luôn gắng gượng hơi tàn chờ đợi Tiêu Ngô đến, phát hiện hơi thở của nàng đang không ngừng tiến lại gần bèn hé mí mắt, mang theo tiếng thút thít cầu xin nàng:
“Cầu xin ngài, trước tiên, cứu, ca ca ta."
Tiêu Ngô thở dài một hơi, trước tiên cạy miệng ca ca của nàng ra, nhét vào miệng hắn một viên Sinh Linh đan và một viên Cửu Chuyển đan.
Cửu Chuyển đan có thể có thể nhanh ch.óng làm lành vết thương, phục hồi nội tạng, xương cốt bị gãy, Sinh Linh đan thì có thể phục hồi nguyên khí, d.ư.ợ.c tính của hai loại đan d.ư.ợ.c này khá ôn hòa lại có thể đạt tới mức vào miệng là tan, thích hợp nhất cho bọn họ dùng.
“Đến, đến lượt ngươi."
Tiêu Ngô đỡ nàng dậy từ dưới đất, bóp hai viên đan d.ư.ợ.c nhẹ nhàng đẩy vào trong miệng nàng.
Cho thu-ốc xong, Tiêu Ngô mới phân tâm đi kiểm tra tình hình của bọn họ.
Bọn họ cực kỳ g-ầy yếu, g-ầy đến mức chỉ còn da bọc xương, nhìn từ xa giống như một con b.úp bê đầu to vậy.
Lớp da lộ ra bên ngoài bao gồm cả đuôi cá chẳng có chỗ nào lành lặn, đều là vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới, không có thu-ốc thang điều trị, cứ lặp đi lặp lại như vậy, vết thương đã bắt đầu thối rữa bốc mùi rồi, còn có quần áo mặc trên người bọn họ thậm chí không thể gọi là quần áo, chỉ có thể miễn cưỡng che thân mà thôi.
Nàng không khỏi nghĩ đến Tiểu Ngọc đang mặc đồ rạng rỡ đầu đeo đủ loại trân châu mỹ ngọc, ai mà ngờ nổi cũng là con của Giao nhân vương tộc vương, có người sống trên trời, có người lại phải chật vật khổ sở trong cống rãnh thối tha chứ?
Tiêu Ngô ngẩng đầu, phát hiện bé gái kia đang nhìn chằm chằm vào mình, trong đôi mắt đen láy có thêm một tia sáng.
“Ngươi tên là gì?"
Lúc nói chuyện với nàng, Tiêu Ngô ngay cả bản thân mình cũng không chú ý tới giọng nói của nàng dịu dàng đến ch-ết người.
Bé gái há miệng, im lặng.
Ngay lúc Tiêu Ngô tưởng rằng nàng sẽ không trả lời, nàng khàn giọng nói khẽ một câu:
“Ta tên Tiện Chủng, ca ca của ta tên Vận Rủi."
Nàng nói xong, nước mắt trào ra như suối, làm sao cũng không ngăn lại được.
Bị giày vò mấy trăm năm, cho dù là bị đ-ánh hay bị lấy m-áu nàng cũng chưa từng khóc, nhưng nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng mềm mại của cô nương trước mắt này, trong lòng đột nhiên bị sự tủi thân và bất cam mãnh liệt chiếm trọn.
Tiêu Ngô nắm lấy tay nàng, định an ủi nàng một chút, không ngờ nàng lại giống như chim sợ cành cong thụt tay lại, trên mặt đầy vẻ hoảng sợ:
“Ta, ta sẽ mang đến vận rủi cho ngài đấy, ngài là người tốt, ta không muốn ngài bị tổn thương."
Nàng nói như vậy, thật sự đã chọc đúng vào cái nết ngang bướng của Tiêu Ngô:
“Ta không tin, nếu thật sự như vậy, ta vừa nãy chạm vào ngươi bao nhiêu lần rồi, thế chẳng phải ta sẽ gặp vận xui xẻo lớn sao?"
Nói đoạn, nàng đứng dậy nhảy mấy cái tại chỗ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi xem, ta chẳng có chuyện gì cả, cái gọi là vận rủi đều là giả hết."
Nàng vừa thề thốt đảm bảo xong, bỗng nhiên liền nghe thấy tiếng của Tiểu Ngọc truyền đến từ bên ngoài.
Chương 163 Ta thật đẹp trai quá đi
“Ái chà, cái con ch.ó ngốc này lại đến rồi."
Tiêu Ngô vỗ nhẹ vào tay nàng:
“Ngươi cứ tiếp tục giả vờ đi, ta đi xem tình hình thế nào."
Sau khi nhanh ch.óng dặn dò vài câu, Tiêu Ngô chui ra ngoài nhanh nhẹn thu hồi phù lục đã bố trí lại, đồng thời dùng nhẫn che giấu tu vi của bản thân.
Làm xong những việc này, nàng vắt chéo chân nằm bẹp trên giường vỏ sò vô tư gãi tay.
Tiểu Ngọc bên ngoài địa lao đang hỏi thăm tình hình sau khi Tiêu Ngô bị nhốt vào địa lao, khi nghe thấy nàng không làm ầm làm ĩ gì thì nhướng mày, hắn chẳng tin chút nào hạng người như nàng lại có thể yên phận mà ở lại.
Nàng là cái loại người bụng đầy ý xấu, chắc chắn đang ấp ủ mưu đồ xấu xa gì đó đây.
Nghĩ đến đây, Tiểu Ngọc lại hoang mang, đúng thế, nếu nàng từ trên xuống dưới đều mọc đầy tâm địa xấu xa, tại sao mình nhất định phải lấy nàng cơ chứ?
Chẳng lẽ bị nàng hạ bùa mê thu-ốc lú rồi?
Hắn mang theo sự hoang mang một mình bước vào địa lao, trên người hắn dường như đeo đồ trang sức làm từ dạ minh châu, tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo trong bóng tối, đuôi cá của hắn đã hóa thành chân, cộng thêm bộ trang phục này, đúng thực là dáng vẻ của một quý công t.ử thanh nhã của nhân tộc.
Tiểu Ngọc không dừng lại, đi thẳng về hướng Tiêu Ngô đang ở.
Khi hắn đến nơi, Tiêu Ngô ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, nửa nhắm mắt chăm chú gãi tay, nếu có thể bỏ qua cái chân vắt chéo đang rung rinh kia, thì dáng vẻ gãi tay này của nàng cũng cực kỳ đẹp.
“Khụ!"
Tiểu Ngọc thấy nàng chẳng có phản ứng gì, không nhịn được mà nhẹ khục một tiếng, nào ngờ Tiêu Ngô vẫn mặc kệ hắn như cũ, mặt hắn đen lại, liên tục khục mười mấy tiếng:
“Khụ khụ khụ..."
Cá vàng nhỏ mơ màng bò dậy từ dưới đất:
“Ái chà, rốt cuộc là cái đứa ngu ngốc nào đang phá hỏng giấc mộng đẹp của ta thế, suốt ngày khụ khụ khụ, sao không ho cho lòi phổi ra luôn đi."
Bên cạnh đó con tôm hùm lớn đang run lẩy bẩy lặng lẽ thò càng kẹp nó một cái, đau đến mức cá vàng nhỏ hét t.h.ả.m một tiếng, ngay lập tức tỉnh táo lại, sau đó nó phát hiện Tiểu Ngọc đang nhìn mình.
Trái tim nhỏ bé của cá vàng nhỏ đ-ập thình thịch, không phải vì rung động, mà là sắp nhồi m-áu cơ tim đến nơi rồi, nó mò mẫm được một viên đ-á, hướng về phía đầu mình đ-ập mạnh một cái, ngất đi.
Tiểu Ngọc lúc này mới thu hồi tầm mắt.
Tiêu Ngô giống như lúc này mới chú ý tới hắn vậy, hướng về phía hắn b.úng b.úng móng tay:
“Ái chà~ Tiểu Ngọc ca nhi đến rồi đấy à, cơn gió lớn nào thổi ngài tới đây thế."
Tiểu Ngọc thấy nàng vẫn còn tâm trí để đấu khẩu với mình, mới hơi yên tâm một chút, ngón tay lướt qua lọn tóc xõa xuống.
“Nương t.ử~ Nàng đã không còn đường thoát nữa rồi, hai ngày này nàng cứ bình tĩnh lại đi, suy nghĩ cho kỹ xem rốt cuộc có muốn gả cho ta hay không, ta biết nàng vẫn chưa đến tuổi cập kê, cho nên sau khi thành hôn ta có thể đợi nàng."
Tiêu Ngô đảo mắt trắng dã mấy lần, giờ nàng chắc chắn rồi, cái con cá ch-ết này chính là một tên biến thái có sở thích đặc biệt, đợi đến buổi tối sẽ cho hắn biết tay, xem hắn còn tâm trí đâu mà đ-ánh ý đồ với mình nữa không.