“Trong mắt Tạ Khinh Trúc lộ ra vẻ sợ hãi, lùi lại mấy bước, thân hình đang ẩn nặc lập tức hiện ra, nàng ta muốn chạy nhưng đã không kịp thu tay lại, bị ngọn lửa bùng phát thiêu trúng, mái tóc đen mượt mà trong nháy mắt bị cháy sạch sành sanh.”
Không chỉ có vậy, khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng, cổ và đôi tay mềm mại của nàng ta đều bị ngọn lửa nóng rực thiêu bỏng.
Cảm giác bỏng rát từ ngọn lửa của Tiêu Ngô cực kỳ mạnh, Tạ Khinh Trúc cảm thấy mặt mình đã bị lửa thiêu hủy rồi, đau đớn phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết ch.ói tai.
Chương 184 Chờ xem vả mặt
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tạ Khinh Trúc ch.ói tai đến đáng sợ, cộng thêm bộ dạng hiện tại của nàng ta, cực giống một ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục, dọa cho lũ lợn rừng xung quanh thi nhau lùi lại, không dám đến gần nữa.
Mạc Thanh Chiêu xông tới, vận dụng toàn bộ tu vi muốn đ-ánh ch-ết Tiêu Ngô tại chỗ, “Tiêu Ngô!
Con súc sinh ghê tởm này!
Ngươi dám làm thương tiểu sư muội của ta, ta g-iết ngươi!"
“Súc sinh?"
Tiêu Ngô điềm tĩnh quay người, khí tức thuộc về Kim Đan trung kỳ từ trên người nàng tỏa ra, nàng dễ dàng tránh được đòn sát thủ dốc toàn lực của Mạc Thanh Chiêu.
“Ngươi mới là súc sinh, ta thì không phải, còn nữa, ta là cảm nhận được phía sau có nguy hiểm nên mới tự vệ."
Nhóm người Lý Phong Diêu lập tức di chuyển đến bao vây tiểu sư muội nhà mình.
“Tu vi của ngươi vậy mà là Kim Đan trung kỳ, ngươi muốn đối phó sư muội ta chẳng qua chỉ là chuyện b.úng ngón tay, còn dám nói ngươi không cố ý!"
Mạc Thanh Chiêu mặc kệ nàng nói gì vẫn muốn tấn công nàng, nhưng lại bị Lý Phong Diêu dùng uy áp trấn áp đến mức không nhúc nhích được.
Tạ Khinh Trúc lập tức uống đan d.ư.ợ.c trị thương, dịu đi nhiều, nhưng nàng ta thực sự không còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa, đành đội mũ trùm che mặt, khóc lóc t.h.ả.m thiết.
“Biểu muội, ta không hiểu nổi, tại sao muội lại đối xử với ta như vậy, muội cũng là con gái, chẳng lẽ không biết đối với con gái thì khuôn mặt còn quan trọng hơn cả mạng sống sao?
Muội rõ ràng biết mà còn cố ý phóng lửa hủy hoại mặt ta, muội chính là cố ý muốn g-iết ta!"
Tiêu Ngô nhún vai, chưa kịp nói gì thì Tiêu Thư Trạch đã giận dữ lên tiếng trước, “Ta nói này biểu tỷ mặt nhăn, sư muội ta đã nói rồi, là cảm nhận được có nguy hiểm nên mới tự vệ, hơn nữa, sư muội ta với ngươi không thân, ngươi cố ý áp sát lại làm gì?
Ngươi nói ngươi không có ý đồ xấu ai mà tin được chứ."
Giọng Tạ Khinh Trúc mang theo vẻ tủi thân, “Ta, ta chỉ tình cờ đi đến gần muội ấy để đ-ánh yêu thú thôi, ta quá sợ hãi nên đã ẩn nặc thân hình đi đ-ánh yêu thú, ai ngờ biểu muội lại cố ý phóng lửa thiêu ta, hại ta thành thế này."
Tiêu Ngô khoanh tay trước ng-ực, không hề có chút hoảng loạn nào sau khi hại người, “Ồ, ngươi nói xem lúc đó ngươi cách ta bao xa."
Tạ Khinh Trúc thấy nàng đến giờ phút này mà vẫn có thể bình thản nói chuyện với mình như vậy, trong lòng tức tối, thầm nghĩ dù sao lúc đó xung quanh cũng chỉ có hai người bọn họ, lúc nàng ta lộ diện cũng đứng cách xa một đoạn, chân tướng sự việc thế nào chẳng phải do nàng ta nói sao?
Dù sao mặt và tay của nàng ta đã bị hủy rồi, ch-ết cũng phải lột một lớp da của con tiện nhân Tiêu Ngô này!
Nàng ta ước chừng ra một khoảng cách, chứng minh giữa hai người xa đến mười mấy mét, khoảng cách xa như vậy, trừ phi là cố ý, nếu không linh hỏa bùng phát thông thường không thể lan rộng đến mức đó.
Thẩm Yến sa sầm mặt mũi bước tới, nghe được đại khái, trong lòng cũng đã rõ ràng, Tiêu Ngô này xưa nay có thù là trả ngay tại chỗ, chắc chắn là Tạ Khinh Trúc ngu xuẩn này lại làm trò gì rồi.
Tạ Khinh Trúc thấy hắn tới, như con mèo nhỏ chịu uất ức gọi một tiếng đại sư huynh, “Đại sư huynh, huynh nhất định phải đòi lại công bằng cho muội, Tiêu Ngô muội ấy hại muội thành thế này, muội không muốn sống nữa!"
Chuyện riêng của hai tông môn, các truyền nhân khác rất biết ý vây thành một vòng không để lợn rừng áp sát, nhưng tai thì lại âm thầm dựng đứng lên nghe ngóng.
Thẩm Yến nghe nàng ta nũng nịu gọi mình là đại sư huynh, buồn nôn muốn ch-ết, quát lớn một tiếng, “Ngươi câm miệng cho ta!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiêu Ngô ngăn Tô Tư Miễn đang định phun ra những lời “hoa mỹ", b.úng b.úng móng tay, “Đại tỷ, ngươi chắc chắn là xa như vậy rồi chứ, chắc chắn chưa?"
Giọng điệu Tạ Khinh Trúc mang theo sự khẳng định, “Ta chắc chắn và khẳng định!
Biểu muội, ta với muội không oán không thù, muội lại hủy hoại ta, hơi thở này ta không nuốt trôi được!
Ta nhất định sẽ không tha thứ cho muội!"
Tiêu Ngô:
“Ồ—— dù sao ta cũng chẳng quan tâm."
Khán giả ngoài sân bàn tán xôn xao.
Người qua đường Giáp:
“Nếu đúng là như vậy thì Tiêu Ngô làm việc quá đáng quá, đó là mặt của một cô gái đấy, nói thiêu là thiêu luôn, phen này Tạ Khinh Trúc e là bị hủy dung rồi."
Người qua đường Ất:
“Đúng đúng, ta vốn đã thấy nàng ta không phải người tốt mà."
Người qua đường Bính:
“Này này này!
Sự thật thế nào còn chưa biết, các người nói sớm quá không sợ bị vả mặt à?"
Người qua đường Đinh:
“Dù sao ta cũng thấy Ngô tỷ của ta không phải hạng người như vậy."
Người qua đường Ất:
“Xì, thế các ngươi cứ đợi mà bị vả mặt đi!"
Trong bí cảnh.
Thẩm Yến phiền ch-ết cái bộ dạng giả tạo của nàng ta, lườm một cái, “Bớt nói nhảm đi, Tiêu Ngô, ngươi có bằng chứng thì mau lấy ra, đừng làm mất thời gian đ-ánh yêu thú của ta."
Tiêu Ngô lườm hắn một cái, thong thả gỡ từ b.úi tóc sau đầu ra một viên Lưu Ảnh Thạch nhỏ màu đen, “Ừm, vốn dĩ đặt Lưu Ảnh Thạch ở đây là để đề phòng kẻ tiểu nhân hiểm độc đ-ánh lén từ sau lưng, không ngờ bây giờ lại thực sự bắt được rồi, cùng xem đi."
Tạ Khinh Trúc hoảng hốt, theo bản năng muốn hủy hoại viên Lưu Ảnh Thạch trên tay nàng, “Sự tình đã đến nước này, ngươi còn dám xảo trá!"
Lý Phong Diêu vung ra một đạo linh lực đ-ánh tan linh lực của nàng ta, lạnh lùng liếc nhìn, “Trong lòng không có quỷ thì gấp cái gì?"
Có đại sư huynh canh chừng, Tiêu Ngô lười để ý đến con hề nhảy nhót này, bắt đầu phát nội dung Lưu Ảnh Thạch ghi lại được.
Trong hình, xung quanh Tiêu Ngô thực sự chỉ có một mình nàng, nàng đúng là đang miệt mài đ-ánh yêu thú, hoàn toàn không hề quay đầu đối phó Tạ Khinh Trúc.
Đột nhiên, linh hỏa trên người nàng bỗng nhiên bùng phát, khoảnh khắc linh hỏa phóng ra, một khuôn mặt người hiện ra sau lưng nàng một cách quỷ dị, nhưng cũng chỉ xuất hiện trong chớp mắt mà thôi, sau đó, khi máy quay quay đến Tạ Khinh Trúc lần nữa thì nàng ta đã đứng cách đó mấy bước chân rồi.
Tiêu Ngô kéo hình ảnh quay lại khuôn mặt người bị lửa thiêu kia, dù bị ngăn bởi một lớp lửa nhưng vẫn có thể nhìn rõ đó chính là mặt của Tạ Khinh Trúc.