Ta Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Lầy Lội Nhất Tông Môn

Chương 298



 

“Tiêu Lạc Hà và Tiêu Lạc Xuyên ngồi xuống, đưa tay vỗ vai gã, lặng lẽ an ủi.”

 

Đợi sau khi Tiêu Thư Trạch định thần lại liền đồng ý ngày ra khỏi bí cảnh sẽ cùng bọn họ về Tiêu gia một chuyến, ba người cứ thế quay về, gã vừa mới ngồi xuống, đối mặt với ánh mắt quan tâm của các sư huynh sư tỷ sư muội cùng Khúc Hướng Vãn, nước mắt không kìm được mà trào ra như đê vỡ, khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa.

 

Lý Phong Dao luống cuống đưa tay ra, ra hiệu gã có thể lấy ống tay áo mình mà lau nước mắt, tất nhiên là Tiêu Thư Trạch cũng chẳng khách khí gì mà dùng luôn.

 

“Sư huynh sư tỷ, lúc ra khỏi bí cảnh đệ muốn tới Tiêu gia một chuyến, mọi người không cần đợi đệ đâu."

 

Tầm mắt Tô Tư Miễn đảo qua đảo lại giữa khuôn mặt hai anh em Tiêu Lạc Hà và sư đệ, trong lòng dường như có điều gì đó sắp sửa thốt ra:

 

“Một mình đệ có thực sự ổn không?

 

Có thực sự không cần bọn ta đi cùng không?"

 

Tiêu Lạc Hà nhìn về phía Tiêu Thư Trạch:

 

“Thư Trạch huynh đệ, nếu đệ thấy sợ, có thể để các đồng môn đi cùng."

 

Tiêu Thư Trạch khóc càng t.h.ả.m thiết hơn:

 

“Nếu mọi người có thời gian, vậy thì hãy tới đi."

 

Mục Khinh Trần hai miếng giải quyết xong một chiếc đùi thỏ, bàn tay đặt lên đỉnh đầu gã:

 

“Lão ngũ đáng thương, đệ yên tâm, bọn ta sẽ luôn ở bên đệ, Vô Cực Tông chúng ta một người cũng không thể thiếu."

 

Đường Hàn Vân vô cảm nhìn mấy người Vô Cực Tông kẻ thì chủ động đưa ống tay áo kẻ thì thân mật quấn quýt, lại nhìn sang bộ dạng sống dở ch-ết dở kia của Tiêu Thư Trạch, có cảm giác như miếng dưa dâng tận mồm mà nuốt không trôi, phiền muộn vô cùng, dứt khoát phong tỏa thính giác để mà ăn uống.

 

Thời gian tiếp theo, cả nhóm tiến hành một cuộc càn quét lớn đối với rừng Lạc Nhật, trên đường cũng có những kẻ cố tình tìm tới cửa gây sự, nhưng khi nhìn thấy đội ngũ nhỏ hai mươi người này, sợ đến mức không dám thốt lên một lời, quay người chạy thẳng.

 

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ngày này, cuối cùng cũng tới ngày cửa ra bí cảnh mở.

 

Nhân vật chính Tiêu Thư Trạch không ngừng đi đi lại lại, cả người trông như sắp kiệt sức vì căng thẳng.

 

Tô Tư Miễn bị gã làm cho hoa cả mắt ch.óng cả mặt.

 

Lúc này, cửa ra bí cảnh mở, dưới sự dẫn dắt của người Tiêu gia, sáu người Vô Cực Tông theo sau bọn họ cùng bước ra khỏi bí cảnh.

 

Chương 240 Nàng giống một người cố nhân

 

Không biết có phải là ảo giác hay không, Tiêu Ngô cảm thấy ngay khoảnh khắc mình bước ra khỏi bí cảnh, có một ánh mắt như có như không luôn dừng lại trên người mình.

 

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén, tầm mắt chạm phải ánh mắt của một lão già tóc trắng, đối phương rất lịch sự gật đầu chào nàng, nở một nụ cười hiền từ, khiến nàng có chút ngại ngùng.

 

Tiêu Lạc Hà dẫn theo các đệ muội hành lễ với ông ta:

 

“Đại trưởng lão."

 

Tiếp đó lại giới thiệu mấy người Vô Cực Tông:

 

“Đại trưởng lão, đây là những vị khách quý mà con mời tới, họ sẽ ở lại Tiêu gia một thời gian."

 

Ngoại trừ Tiêu Thư Trạch và Tiêu Ngô, bốn người còn lại đều xuất thân từ các gia tộc lớn, Đại trưởng lão Tiêu gia từng gặp qua bọn họ, đại khái cũng biết được thân phận của họ, ý cười trong mắt càng sâu thêm:

 

“Ừm."

 

Bí cảnh Lạc Nhật cách Tiêu gia không xa, nhưng Đại trưởng lão vẫn rất rộng rãi lấy ra linh thuyền, trịnh trọng mời bọn họ về.

 

Tiêu Lạc Xuyên đi theo phía sau đại ca, bĩu môi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không đúng nha, Đại trưởng lão rõ ràng là người keo kiệt nhất, giờ chỉ có nửa canh giờ đi bộ, vậy mà ông ấy lại dùng tới linh thuyền cơ à?"

 

Ngay cả Tiêu Ngô cũng cảm thấy vị Đại trưởng lão Tiêu gia này nhiệt tình có chút quá mức rồi, chẳng lẽ là muốn dụ bọn họ về rồi tiến hành chuyện gì đó mờ ám chăng?

 

Nàng ngoảnh lại, thấy trên mặt đám người đại sư huynh không hề lộ ra vẻ gì bất thường, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

 

Được rồi, xem ra là cái đứa nghèo khổ như nàng tầm nhìn vẫn chưa đủ lớn...

 

Dưới sự dẫn dắt của Đại trưởng lão Tiêu gia, cả nhóm lên linh thuyền.

 

Sau khi Tiêu Lạc Hà sắp xếp cho bọn người Tiêu Ngô đi nghỉ ngơi, liền đi tìm Đại trưởng lão bàn bạc công việc.

 

“Thiếu chủ, ý con là lão ngũ của Vô Cực Tông có lẽ là đích t.ử của tam phòng sao?"

 

“Chính xác là vậy."

 

Đại trưởng lão Tiêu gia rơi vào trầm tư, mãi một lúc sau, ông ta mới ngẩng đầu:

 

“Đã vậy, sau khi về ta sẽ đích thân thông báo cho vợ chồng tam gia tới từ đường làm một cuộc kiểm tra huyết mạch."

 

Tiêu Lạc Hà đáp một tiếng vâng, đang định cáo lui thì phát hiện Đại trưởng lão đang nhìn chằm chằm mình bằng ánh mắt rực cháy:

 

“Đại trưởng lão vẫn còn chuyện gì muốn nói sao?"

 

“Khụ!"

 

Đại trưởng lão nắm tay thành quyền khẽ ho một tiếng:

 

“Thiếu chủ, lão phu muốn hỏi con có hiểu rõ về cô nương tên Tiêu Ngô kia không?"

 

Trước ánh mắt khó hiểu của Tiêu Lạc Hà, ông ta bổ sung một câu:

 

“Thật ra là, tướng mạo của nàng trông rất giống một người cố nhân của lão phu."

 

Danh tiếng của Tiêu Ngô trong thế hệ trẻ của giới tu chân không hề nhỏ, có lẽ là do Đại trưởng lão ngày thường quá bận rộn nên mới không biết đến nàng, hắn nghĩ như vậy, thế là đem những gì mình biết kể lại một lượt.

 

Khi ông ta nghe thấy Tiêu Ngô có cha mẹ đẻ thì ngọn lửa nhiệt tình trong lòng bị dập tắt hơn một nửa.

 

Thôi vậy, có lẽ chỉ là tình cờ giống nhau mà thôi.

 

Dù sao đã trôi qua nhiều năm như vậy, con của họ làm sao có thể mới có bấy nhiêu tuổi được chứ.

 

Nghĩ tới đây, Đại trưởng lão không nén nổi thất vọng mà lắc đầu, trong lòng đầy vẻ tiếc nuối.

 

Tiêu Lạc Hà không hiểu được vẻ mặt của ông ta, không biết ông ta đang tiếc nuối điều gì, đang định hỏi một chút, Đại trưởng lão đã dùng linh lực từ từ đẩy hắn ra khỏi phòng nghỉ.

 

“Đứa trẻ ngoan, lão phu mệt rồi, các con người trẻ tuổi có chủ đề chung để nói chuyện, lão phu không tham gia nữa, con hãy đi tiếp đãi khách quý cho tốt đi."

 

Tiêu Lạc Hà nhìn cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, gãi gãi đầu đầy khó hiểu.

 

Linh thuyền tốc độ rất nhanh, chưa đầy một canh giờ đã tới võ trường của Tiêu gia.

 

Đám đệ t.ử Tiêu gia đang đối luyện nhận ra đây là linh thuyền của Đại trưởng lão, Đại trưởng lão con người này keo kiệt vô cùng, nếu không phải gặp được khách quý đặc biệt thì sẽ không sử dụng linh thuyền, bọn họ vừa đ-ánh vừa phân ra một tia dư quang tò mò quan sát những vị khách quý có thể được Đại trưởng lão dùng linh thuyền đón về.

 

Khi bọn họ nhìn thấy sáu người trẻ tuổi toàn bộ đều từ Kim Đan trung kỳ trở lên bước xuống thì trợn tròn mắt, đây chẳng phải là đem cả đám thân truyền của một tông môn tới làm khách rồi sao.

 

Lại nhìn xem trong đội ngũ thân truyền này còn có mấy người quen mắt, xem ra là thân truyền của Vô Cực Tông...

 

Có người nhìn cô nương nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệt trần ở giữa đội ngũ mà không khỏi hoài nghi nhân sinh, tu sĩ Kim Đan đỉnh phong nhỏ tuổi nhường này sao!