Ta Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Lầy Lội Nhất Tông Môn

Chương 35



 

“Phía sau bộ xương khô, trên bục cao dựng một thanh kiếm tỏa sáng rực rỡ như ánh bạch quang.”

 

Quỳ thì cũng quỳ rồi, Tiêu Ngô dứt khoát dập đầu ba cái thật kêu với bộ xương khô.

 

“Ta thấy tiền bối chắc cũng có tuổi rồi nhỉ, bao nhiêu năm qua chắc chưa có hậu bối nào dập đầu với người đâu đúng không?

 

Người nên cảm thấy may mắn vì gặp được một hậu bối lương thiện như ta đây.”

 

Không chỉ có vậy, nàng còn lấy ra một xấp giấy phù màu vàng, tại chỗ chế tác một xấp tiền minh phủ rồi đốt cho ông ta.

 

Đốt xong nàng chắp tay trước ng-ực, miệng lẩm bẩm cầu xin tiền bối phù hộ cho nàng sớm ngày phát tài.

 

Tiêu Thư Trạch nằm bên cạnh nàng không biết đã trải qua chuyện gì mà gọi thế nào cũng không tỉnh.

 

Dù nàng có lấy lông gà sắt chọc vào mũi hay cù nách hắn thì người vẫn chẳng có chút phản ứng nào.

 

Tiêu Ngô đứng dậy quan sát một vòng, chỉ phát hiện trên tường đặt mấy cái rương lớn, ngoài ra chẳng còn thứ gì khác.

 

Nàng quay đầu nhìn bộ xương khô đang ngồi trên ghế đ-á, bỗng nhiên u uất lên tiếng:

 

“Tiền bối không định trò chuyện với ta vài câu sao?

 

Ta nói chuyện ngọt ngào lắm đấy.”

 

Chương 25 Kiếm này có linh, tên là Thái Tùy

 

Chẳng có ai lên tiếng.

 

Hang động trống trải chỉ có tiếng vang của Tiêu Ngô.

 

“Nếu đã không có việc gì vậy bọn ta đi đây.”

 

Nàng túm lấy một cái chân của Tiêu Thư Trạch định kéo người đi.

 

“Ấy ấy ấy, đừng đừng đừng, ta, ta chỉ là quá khích động thôi.”

 

Trong hang đột nhiên vang lên một giọng nam già nua, xen lẫn tiếng sụt sùi nức nở.

 

“Mấy ngàn năm rồi, ròng rã mấy ngàn năm rồi, ngươi là hậu bối đầu tiên tìm thấy nơi này, ngươi có biết...”

 

Tiêu Ngô im lặng, ai lại vô duyên vô cớ đi tranh giành địa bàn với một bầy linh cẩu chứ?

 

Ai lại vô duyên vô cớ xông vào cái hang linh cẩu thối hoắc này chứ?

 

Nói đi cũng phải nói lại, trong nguyên tác chẳng hề nhắc tới việc Tạ Khinh Trúc gặp bộ xương khô nào trong bí cảnh Long Uyên cả, chắc là có tới nhưng vì hang thối quá nên nàng ta không thèm tìm tiếp chăng?

 

Giọng nam kia lảm nhảm hồi lâu, nói nhiều nhất chính là một luồng tàn hồn của ông ta đã ở đây mấy ngàn năm, vẫn luôn không có ai tới tiếp nhận truyền thừa của ông ta.

 

Nói một hồi lại kể về lịch sử huy hoàng năm xưa của mình, nói ông ta từng là đệ nhất kiếm tu của giới tu chân, đồng thời còn là thiên tài luyện đan gì đó.

 

Tiêu Ngô nghe mà phát buồn ngủ, nhưng vẫn kiên nhẫn nghe cho bằng hết.

 

Tiền bối lảm nhảm xong, một luồng tàn hồn từ trong đầu lâu hiện ra, là một lão giả tóc trắng xóa.

 

Khi ông ta nhìn thấy bộ dạng đen thui thủi g-ầy trơ xương này của Tiêu Ngô thì hồn vía suýt chút nữa bay mất tiêu.

 

Tiêu Ngô không ngờ cái bộ dạng jsg này của mình lại có thể dọa cả ma, nàng thấm ướt khăn tay rồi lau mặt một cái.

 

Chử Hòa thấy nàng cuối cùng cũng khôi phục lại dáng vẻ bình thường thì thở phào một hơi.

 

“Tiểu nha đầu, ta tên là Chử Hòa, ngươi là đồ nhi duy nhất của ta, truyền thừa của vi sư lẽ ra phải do ngươi kế thừa.”

 

Đồ nhi duy nhất?

 

Sao nàng không biết mình bái sư từ lúc nào thế nhỉ?

 

“Đợi đã, ta bái sư khi nào vậy?”

 

Nàng có chút ngơ ngác.

 

“Sao lại không có, ngươi vừa vào đã quỳ lạy ta, còn dập đầu ba cái thật kêu nữa.”

 

Nói đến đây Chử Hòa hơi ngượng ngùng:

 

“Đồ nhi còn đốt cả tiền giấy cho vi sư nữa, ngươi nói xem đây không phải lễ bái sư thì là cái gì.”

 

Thế này cũng được sao?

 

Tiêu Ngô cứng họng không biết nói gì hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Vậy còn huynh ấy?”

 

Tiêu Ngô chỉ vào ngũ sư huynh đang nằm dưới đất.

 

Chử Hòa kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng:

 

“Hắn tuy là cực phẩm linh căn nhưng tư chất không tốt bằng ngươi, linh căn cũng không phải hỏa linh căn, vi sư nhìn không trúng hắn nên đã làm cho hắn ngất đi rồi.”

 

Tiêu Ngô nghe ông ta cứ mở miệng là xưng vi sư, không nhịn được ngắt lời:

 

“Tiền bối, ta là người đã có sư phụ rồi.”

 

Chử Hòa chẳng thèm quan tâm:

 

“Đ-á hắn đi, vi sư hợp làm sư phụ của ngươi hơn.”

 

Tiêu Ngô:

 

...

 

Chử Hòa đột nhiên thở dài một tiếng:

 

“Đứa trẻ à, thời gian của ta không còn nhiều nữa, chẳng bao lâu nữa thần hồn của ta sẽ hoàn toàn tan biến trong trời đất.”

 

“Nghĩ lại năm xưa ta cũng là đệ nhất kiếm tu danh tiếng lẫy lừng của giới tu chân, cả đời ta đều trừ ma vệ đạo phò nguy trợ khốn, không ngờ sau khi ch-ết lại rơi vào kết cục thế này.”

 

“Nếu ngươi có lòng thì hãy tiếp nhận truyền thừa của ta để thỏa mãn tâm nguyện nhỏ nhoi này của ta đi.”

 

Giọng nói của ông ta mang theo một luồng bi tráng, khiến người nghe không khỏi cảm thấy đau lòng, nghe mà xúc động, huống hồ đây còn là một lão già tặng trang bị cho nàng.

 

Tiêu Ngô quỳ xuống nghiêm túc dập đầu với ông ta ba cái:

 

“Nhị sư phụ tại thượng, xin nhận của đồ nhi một lạy.”

 

Phạm Trì Trì mới là sư phụ đầu tiên của nàng, không liên quan đến tuổi tác, bối phận không thể loạn được.

 

Chử Hòa cũng chẳng để ý đến cách xưng hô của nàng, vui vẻ đáp một tiếng:

 

“Ê đồ nhi ngoan, vi sư truyền truyền thừa cho ngươi ngay đây.”

 

Vì không biết tiếp nhận truyền thừa mất bao lâu, cho nên nàng trao đổi với gà sắt một phen, bảo nó và Lôi Vân Báo canh giữ bên ngoài cho tốt.

 

Chử Hòa đưa một ngón tay khẽ chạm vào trán Tiêu Ngô, một luồng hồng quang lóe lên bao bọc lấy một người một hồn.

 

“Đồ nhi, chiêu thức vi sư sắp dạy ngươi tên là Phượng Hoàng Niết Bàn Quyết...”

 

“Lại đây xem kiếm phổ này...”

 

“Ái chà, thần thức của đồ nhi rất mạnh mẽ, hoàn toàn có thể đạt tới mức kiếm đan song tu, mau theo vi sư qua đây luyện đan...”...

 

Không biết đã trôi qua bao lâu, hồng quang dần dần tan đi.

 

Tu vi của Tiêu Ngô từ Trúc cơ sơ kỳ ban đầu đã tăng lên tới Trúc cơ hậu kỳ!

 

“Vi sư quả nhiên không nhìn lầm người.”

 

Chử Hòa hài lòng vuốt râu, không biết lấy từ đâu ra một viên Bồi Nguyên đan cho nàng để củng cố cảnh giới:

 

“Đồ nhi quả thực là thiên tài vạn người có một!”

 

“Con cũng thấy vậy, đều là do sư phụ dạy bảo tốt.”

 

Tiêu Ngô cũng phụ họa theo.

 

Nàng nhấm nháp kỹ mùi vị của đan d.ư.ợ.c:

 

“Sư phụ người cho con ăn cái gì vậy, sao vị hơi kỳ kỳ.”

 

Chử Hòa kiêu ngạo vuốt râu:

 

“Thiên phẩm Bồi Nguyên đan ta luyện chế lúc còn sống, dùng để củng cố cảnh giới là tốt nhất.”

 

Chẳng phải đó là đồ từ mấy ngàn năm trước sao, không biến chất rồi à?

 

Tiêu Ngô tựa vào tường nôn khan.

 

Chử Hòa dường như cũng nghĩ tới điểm này, hơi ngượng ngùng:

 

“Tóm lại, đồ nhi chẳng phải vẫn còn sống nhăn răng đó sao, cảnh giới cũng đã củng cố rồi, vậy đan d.ư.ợ.c đó chắc là chưa biến chất đâu nhỉ?”