Ta Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Lầy Lội Nhất Tông Môn

Chương 80



 

“Nói xong, hai đứa này bắt đầu so bì xem tiếng nấc của ai to hơn, tiếng nấc của ai dài hơn.”

 

Tiêu Thư Trạch:

 

“Nấc nấc~~~~"

 

Trong mắt Tiêu Ngô mang theo biểu đồ hình quạt vừa cười lạnh vừa giễu cợt:

 

“Nấc nấc nấc nấc~~~~~~~~"...

 

Mục Khinh Trần đã từ việc tự mình lúng túng chuyển sang lúng túng thay cho họ.

 

Tô Tư Miễn không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, đi tới tặng cho mỗi người một đ-ấm vào đầu.

 

Hai người họ Tiêu ôm đầu ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh.

 

Tô Tư Miễn nói với Lý Phong Dao về việc đưa bọn họ xuống núi chơi.

 

Lý Phong Dao vốn dĩ là không muốn đi cùng họ xuống núi, nhưng khi nhìn thấy hai đứa trẻ nghịch ngợm Tiêu Thư Trạch và Tiêu Ngô thì không kìm được khẽ thở dài một tiếng.

 

Thôi vậy, đi cùng nhau vậy, lỡ như lão Tam không trông nổi mấy đứa sư đệ sư muội nghịch ngợm này thì sao.

 

Ánh mắt hắn rơi lên lớp vải bông trên người Tiêu Ngô và Tiêu Thư Trạch.

 

Bộ quần áo bông này xám xịt, họ mặc vào xong chẳng thấy chút tinh thần nào của người trẻ tuổi cả, hơn nữa đây chỉ là quần áo bình thường không thể dùng để phòng ngự được, tiểu sư muội tiện tay xé một cái là rách rồi.

 

Lý Phong Dao có chút mệt mỏi khẽ xoa xoa huyệt thái dương, “Chao ôi, vậy thì cùng đi thôi, sẵn tiện sắm cho lão Ngũ và tiểu sư muội mấy bộ quần áo t.ử tế một chút."

 

Tiêu Thư Trạch reo hò, “Đại sư huynh uy vũ."

 

So với việc reo hò bằng miệng, Tiêu Ngô từ trước đến nay vẫn thích dùng hành động thực tế để bày tỏ sự tôn sùng của mình hơn, nàng quỳ một gối xuống reo hò.

 

“Đại sư huynh, huynh, là thần của muội!"

 

Mặt Lý Phong Dao đỏ lên lại đỏ thêm, sự lúng túng trong lòng không thể dùng lời nào diễn tả được.

 

“Khụ, tiểu sư muội muội đứng lên trước đi, thực sự không cần phải hành đại lễ như vậy đâu."

 

“Dạ được ạ."

 

Tiêu Ngô nhe cái hàm răng trắng hếu, chủ động cùng Tiêu Thư Trạch nhận nhiệm vụ rửa bát đĩa.

 

Giang Ngộ Khanh nhìn tiểu sư muội đang lắc đầu hăng hái đi rửa bát, lắc đầu.

 

Thực ra ấy mà, tiểu sư muội lúc ngoan ngoãn thì vẫn rất đáng yêu ngoan ngoãn (không phải đâu).

 

❀❀❀

 

Vì đã hẹn thời gian giao sách với Khỉ Mặt G-ầy là năm ngày sau, hôm nay Khỉ Mặt G-ầy vẫn đang ký tặng sách mới ở Lạc Hoa Thành, hoàn toàn không thể đến chợ đen gần Vô Cực Tông nhất để giao dịch với Tiêu Ngô được.

 

Nên Tiêu Ngô dứt khoát dẫn theo mấy vị sư huynh tới Lạc Hoa Thành chơi một chuyến, sẵn tiện tìm Khỉ Mặt G-ầy ký tên vào sách mới luôn.

 

Quay trở lại nơi phát tài đầu tiên, Tiêu Ngô vui mừng khôn xiết, giống như một con chuột nhỏ chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

 

Tô Tư Miễn bất lực, “Tiểu sư muội muội phải theo sát bọn ta, gần đây địa giới của bốn tông môn khác xảy ra không ít vụ mất tích người, không biết có ảnh hưởng tới bên ta không, vẫn nên cẩn thận một chút, đừng để bị kẻ buôn người bắt đi mất."

 

Tiêu Ngô không bận tâm xua xua tay, lao thẳng vào một cửa hàng y phục trông có vẻ vô cùng cao cấp.

 

“Chao ôi, các sư huynh sư tỷ lợi hại như vậy, ai dám bắt cóc con chứ?"

 

Chương 58 Trời ơi! Lại là ngọc túc!

 

Tiêu Ngô tâm trạng rất tốt chọn vài bộ quần áo khá đẹp đi vào phòng thử đồ.

 

Nàng vừa đi vào đóng cửa gỗ lại, đột nhiên một luồng sương mù đen lướt qua, trong phòng thử đồ nhanh ch.óng không còn hơi thở của nàng nữa.

 

Lý Phong Dao đang canh giữ bên ngoài phòng thử đồ ngay lập tức nhận ra điều bất thường, hắn cầm Lăng Hư Kiếm phá cửa phòng thử đồ ra, bên trong quả nhiên không còn bóng dáng của tiểu sư muội nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lăng Hư hóa hình thành một thiếu niên thanh tú, ánh mắt vốn tĩnh lặng như nước giờ đây có chút xao động, hắn dẫn Lý Phong Dao bay về một hướng khác, “Hướng này!"

 

Mục Khinh Trần đưa cho chưởng quầy cửa hàng y phục một viên linh thạch thượng phẩm, “Tiền bồi thường."

 

Chưởng quầy luống cuống tay chân nhận lấy linh thạch, ngây người nhìn mấy người bọn họ lao v.út về một hướng.

 

❀❀❀

 

Tiêu Ngô mơ màng tỉnh dậy phát hiện linh lực của mình đã bị phong tỏa, chân tay không còn sức lực lại còn bị trói c.h.ặ.t.

 

Chấn động!

 

Thực sự là mẹ nó quá vô lý a, thực sự bị kẻ buôn người bắt đi mất rồi, cái miệng quạ đen của Tam sư huynh này chắc là được bôi kim quang rồi hả?

 

Hai mắt bị bịt kín, nàng chỉ có thể lờ mờ cảm nhận được mình giống như một con lợn bị người ta vác đi vậy.

 

Suốt dọc đường này lại xóc nảy không thôi, bữa trưa vừa mới ăn xong suýt nữa thì nôn hết ra ngoài.

 

“Đại ca, ọe."

 

Nàng dùng hết sức lực vỗ vỗ vai người đó, “Đại ca có thể chậm một chút không, ta sắp nôn rồi."

 

Người đó không thèm để ý vẫn giữ tốc độ nhanh nhất tiến về phía trước.

 

“Đại ca, cầu xin người đó, ta khó khăn lắm mới được ăn một bữa ngon, vẫn chưa kịp dư vị hết đâu, ta không muốn nôn hết thức ăn ra, nếu không lần sau được ăn thì chẳng biết là bao giờ đâu."

 

Cơm canh Đại sư huynh nấu ngon như vậy, nàng thực sự không muốn nôn ra mà.

 

Người đó nghe xong, tốc độ chậm lại một chút, cuối cùng cũng không còn xóc nảy như vậy nữa.

 

Tiêu Ngô hít hít mũi, “Đại ca, người đúng là một người tốt, người đối xử tốt với ta như vậy lần trước là một gã mặt sẹo đó."

 

Người đó:

 

...

 

Suốt dọc đường, Tiêu Ngô lải nhải không ngừng, bất kể nàng nhắc tới chuyện gì thì người đang vác nàng vẫn im lặng không nói một lời.

 

Tiêu Ngô vô cùng khâm phục, không hổ là người có thể làm nghề buôn người, định lực quả nhiên đủ mạnh.

 

Rất nhanh, Tiêu Ngô cảm thấy không khí xung quanh đột ngột lạnh lẽo hẳn lên.

 

Người đang vác nàng không còn chạy nữa mà chậm rãi đi bộ trên mặt đất.

 

Người đó dẫn nàng đi vòng vèo, cuối cùng dừng lại ở một nơi, Tiêu Ngô đang định nói chuyện thì đã bị hắn vô tình ném xuống đất.

 

Tiêu Ngô tiếp đất bằng mặt, đau đến mức nàng nhăn răng trợn mắt.

 

Cái thứ ch.ó má này, lại dám đối xử với khuôn mặt của nàng như vậy!

 

Người đó ném nàng xuống xong liền bỏ đi.

 

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Tiêu Ngô áp mặt xuống đất giống như một con sâu róm điên cuồng uốn éo trên mặt đất, rất nhanh sau đó, nàng đã hất được tấm vải bịt mặt xuống.

 

Nàng vừa mới ngẩng đầu thở hắt ra một hơi, liền đối mắt với một nữ ma lơ lửng giữa không trung mặt đầy m-áu.

 

Nữ ma mặc một bộ đồ đỏ, mái tóc đen dài rủ xuống tận mắt cá chân, đôi mắt trống rỗng ch-ết trân nhìn nàng.

 

“Cái quái gì vậy!"

 

Cho dù Tiêu Ngô là “đứa con của ánh sáng", khi nhìn thấy cảnh tượng này vẫn bị dọa cho khiếp vía.

 

Nàng đây là lạc vào địa bàn của giới quỷ rồi sao?

 

Người vừa vác nàng lúc nãy, đặc biệt thật ấy chứ, lại là một con quỷ sao?