Ta Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Lầy Lội Nhất Tông Môn

Chương 87



 

Tố Ly vẻ mặt có chút cảm động, “Được rồi, ta tôn trọng lựa chọn của ngươi."

 

Tiêu Ngô và Tố Ly đi tới nơi mà bảy kẻ xui xẻo đó rơi xuống.

 

Xem kìa, lại là mấy đứa trẻ xui xẻo nào tới giao đồ ăn tận nơi rồi.

 

Từ đằng xa, Tiêu Ngô nhìn thấy một vạt váy màu hồng nhạt, tim đ-ập thình thịch.

 

Nàng nhanh ch.óng lấy ra một cái mũ trùm đầu màu đen bao bọc toàn bộ cái đầu lại, chỉ để lộ mắt mũi và miệng ở bên ngoài.

 

Tố Ly trơ mắt nhìn tiểu nha hoàn của mình từ một người bình thường biến thành kẻ cướp, khóe môi giật giật mấy cái.

 

“Ngươi làm cái gì vậy?"

 

Tiêu Ngô hoảng loạn cúi đầu, dường như có chút hổ thẹn không nói nên lời, dưới sự áp bức của Tố Ly nàng nhắm mắt lại, dứt khoát nói ra lời thật lòng.

 

Nàng chỉ vào thiếu nữ mặc váy hồng trên mặt đất, “Chủ nhân, nữ t.ử này, nữ t.ử này, ái chà, nàng ta từng đeo bám ta hơn năm mươi năm, không phải ta thì không gả, cho dù ta có từ chối nàng ta bao nhiêu lần, làm tổn thương nàng ta bao nhiêu bận, nàng ta, nàng ta vẫn không chịu từ bỏ."

 

Nàng vân vê ngón tay, “Nếu bị nàng ta nhận ra ta thì chắc chắn lại muốn đeo bám ta rồi, dù sao thì ta thực sự sợ bị nàng ta đeo bám lắm rồi."

 

Hai người nữ?

 

Ở bên nhau?

 

Biểu cảm của Tố Ly có chút vi diệu, nhớ tới khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Tiểu Ngô t.ử, sờ sờ cằm.

 

Hình như đúng là khá thu hút người khác thèm muốn thật...

 

Tố Ly vừa mới nghĩ một chút rồi bừng tỉnh, chờ chút, nàng đang nghĩ cái quỷ gì vậy, xu hướng tính d.ụ.c của nàng là bình thường mà!

 

Nàng chính là người hạ quyết tâm muốn lấy một trăm vị tướng công cơ mà.

 

Mặc dù bao nhiêu năm nay một người cũng chưa lấy được, nhưng nàng là người phụ nữ có xu hướng tính d.ụ.c bình thường.

 

Lúc này, Tiêu Ngô dùng đôi mắt to tròn ướt át nhìn nàng, “Chủ nhân, ngài chắc hẳn không hy vọng ta bị những thứ thế tục này đeo bám chứ?"

 

Sắc mặt Tố Ly không tự nhiên lùi xa nàng vài bước, “Vậy thì cứ theo ý định của ngươi đi."

 

Đám a phiêu thấy lãnh đạo tới, cung kính nhường ra một con đường, “Bái kiến Tố Ly đại nhân, bái kiến Tiêu phó sứ đại nhân."

 

Nghe thấy hai chữ đại nhân này Tiêu Ngô trong lòng cảm khái vạn phần, lần trước được gọi đại nhân là vào lần trước.

 

Chà, cái tên nam nhân mặt sẹo kia khá là coi trọng mình, còn bắt đám lâu la dưới trướng gọi nàng là Phi Côn đại nhân, chà, không biết hắn có sống sót được không.

 

Lại là một ngày nhớ Hắc Hổ bang.

 

Tạ Khinh Trúc bị trói c.h.ặ.t t.a.y chân nghe thấy đám a phiêu kia gọi Tiêu phó sứ thì theo bản năng ngẩng đầu nhìn người tới.

 

Nàng nhìn thấy Tiêu Ngô đội mũ trùm đầu thì trong mắt thoáng hiện vài phần nghi ngờ, nhưng chuyển niệm nghĩ lại người này sao có thể là cái đồ ngu ngốc Tiêu Ngô đó được.

 

Nàng đã nghe ngóng rồi, Tiêu Ngô ở Vô Cực tông là một đứa không ra gì, thường xuyên ở trong tông môn đ-ánh gà rừng dắt ch.ó đi dạo mười mấy ngày trước còn bị nhốt vào cấm túc rồi đấy, đến giờ vẫn chưa ra ngoài.

 

Tiêu Ngô nhìn thấy là Tạ Khinh Trúc, vui rồi, đúng là nàng ta nha, Tam sư huynh của nàng không phải khoe khoang nàng ta lợi hại thế nào thế nào, còn thề thốt đảm bảo Tạ Khinh Trúc nhất định sẽ cứu bọn họ ra ngoài sao.

 

Hiện tại Tạ Khinh Trúc tới rồi, vậy thì để xem nàng ta rốt cuộc có thủ đoạn gì có thể cứu tất cả bọn họ ra ngoài đây, vừa hay mình có thể nằm sấp một chút rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tố Ly nhìn dung mạo của Tạ Khinh Trúc thì bĩu môi, nói thật, giá trị nhan sắc còn chưa bằng một nửa của nàng ta nữa, hèn gì Tiểu Ngô t.ử đ-ánh ch-ết cũng không chịu ở bên nàng ta.

 

Kẻ xui xẻo đi cùng Tạ Khinh Trúc còn có Mạnh Nhất Chu và một thiếu nữ lạnh lùng còn hơn cả Mạnh Nhất Chu.

 

Tiêu Ngô trước đây từng gặp nàng vài lần, nhưng lúc đó bận rộn làm việc, nên không chú ý kỹ lắm.

 

Hôm nay nàng mặc một bộ đệ t.ử phục thân truyền màu xanh nước biển thêu hoa văn sóng nước, lại là nữ thân truyền, chắc hẳn nàng chính là đệ t.ử thân truyền xếp thứ năm của Huyền Thiên Kiếm tông Quy Linh Tiên rồi.

 

Chỉ là sao nàng ta lại đi cùng với đóa sen nhỏ Tạ Khinh Trúc này chứ, còn trùng hợp cùng nhau tới đây nữa.

 

Sắc mặt Mạnh Nhất Chu trước sau vẫn rất bình tĩnh, ngược lại là Tạ Khinh Trúc, bị nhiều a phiêu vây quanh như vậy nội tâm đã sớm không chịu nổi nữa, nàng cúi đầu thút thít nức nở nhỏ tiếng.

 

“Ba tế phẩm tự mình đưa tới cửa."

 

Tố Ly tâm tình cực tốt, “Xem hàng sắc này cũng khá tốt, đúng là chẳng tốn chút công sức nào nha."

 

Tiêu Ngô vô cùng có giác ngộ của một tay sai nhân tộc, cười lạnh quái dị, “Cặc c.ặ.c c.ặ.c, chủ nhân anh minh, vậy phải nhốt ba người này vào chỗ nào?"

 

Tạ Khinh Trúc nghe tiếng cười gian xảo của nàng thì rùng mình một cái, rụt rè nhìn nàng, khuôn mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt chưa tan, “Ngươi, ngươi cũng là nhân tộc, tại sao phải đối xử với đồng bào mình như vậy!"

 

“Cặc c.ặ.c c.ặ.c, ai đồng bào với ngươi, đừng có tới làm quen, ta chính là tay sai của nhân tộc!"

 

Khuôn mặt Tiêu Ngô mang theo vài phần âm trầm, lạnh lùng nhìn nàng ta.

 

Mạnh Nhất Chu và Quy Linh Tiên từng trải qua trận chiến rừng U Minh nghe nàng phát ra tiếng cười c.ặ.c c.ặ.c c.ặ.c thế mà cảm thấy có chút quen thuộc, thầm liếc nhìn nàng một cái.

 

Chỉ tiếc, Tiêu Ngô trên mặt đội mũ trùm đầu chuyên dụng cho kẻ bắt cóc nên bọn họ căn bản không nhận ra người đội mũ này là ai.

 

Tố Ly:

 

“Nhốt bọn họ vào địa lao."

 

Thế mà lại có cả địa lao, hèn gì những ngôi nhà trên mặt đất nàng đã lật tung lên mà vẫn không tìm thấy những người khác bị bắt.

 

Nàng đi theo Tố Ly vào trong địa lao, không ngờ lại tình cờ nhìn thấy một người quen.

 

Chương 64 Phương thu-ốc dân gian

 

Tiêu Ngô không ngờ, sau bao nhiêu ngày lại gặp lại cái cô nàng tiểu phú bà Oánh Oánh đó theo cách này.

 

Lúc này Hoa Lưu Oánh đã g-ầy đi rất nhiều, ánh sáng trong mắt hoàn toàn biến mất, nhưng c-ơ th-ể nhìn qua cũng còn coi là khỏe mạnh, cũng không biết nàng bị bắt tới đây mấy ngày rồi.

 

Nàng nhìn quanh một vòng, phát hiện trong địa lao âm u giam giữ mấy cái l.ồ.ng sắt lớn người, không ngoại lệ, toàn bộ là nữ giới.

 

Tiêu Ngô nhớ tới tám kẻ xui xẻo bị nhốt trên mặt đất, xem ra đám a phiêu này định dùng những người phụ nữ này làm tế phẩm rồi.

 

Đám a phiêu này, vậy mà chơi biến thái thế, cũng không biết bọn chúng dùng nhiều tế phẩm sống như vậy để làm gì.

 

Tố Ly đích thân nhìn Tiêu Ngô nhốt ba người Tạ Khinh Trúc đưa tới cửa vào địa lao xong mới uốn éo vòng eo rắn nước dẫn nàng rời đi.

 

Đợi bọn họ đi rồi, Tạ Khinh Trúc khóc không ra hơi, “Nhị sư tỷ, tại sao tỷ phải kéo muội cùng rơi vào cái trận pháp đó chứ."

 

“Nhị sư tỷ tỷ thực sự quá xấu rồi, đợi muội về muội sẽ nói với sư phụ..."