Khi ta bò được lên bờ, trời đã tối mịt.
Khắp người ướt sũng, trên thân cũng bị đá ngầm cào không ít vết thương, ta lần mò trong bóng tối đi về phía có ánh lửa nhà dân. Nhưng khi sờ khắp người, ta mới phát hiện số bạc giấu trong người đã bị nước sông cuốn trôi mất rồi. Suy nghĩ hồi lâu, ta chỉ còn cách tìm đến nơi tụ tập của đám ăn mày.
Đến nơi, ta phát hiện mình lại là kẻ nhếch nhác nhất trong đám ăn mày đó. Nhưng ở đây, ta lại tình cờ gặp người quen. Chính là thằng nhóc đã bị ta ngáng chân ngã lăn quay vào ngày Thẩm Uẩn đón dâu năm ấy.
Không ngờ ba năm không gặp, nó vẫn là một tiểu khất cái. Thấy ta chằm chằm nhìn mình, nó dường như cũng nhớ ra ta là ai, chỉ tay vào ta "ngươi ngươi ngươi" nửa ngày, cuối cùng thốt ra một câu: "Thật là xui xẻo!"
Ta hỏi nó có quần áo khô không, cho ta mượn một bộ. Nó nhíu mày: "Ta là ăn mày!"
"Thì cũng phải nhặt được vài bộ đồ người ta không mặc nữa chứ?"
Bản chất nó không xấu, thấy ta ướt như chuột lột, dường như cũng có chút không đành lòng. Ta bồi thêm một câu thật kêu: "Sau này ta phát đạt nhất định sẽ quay lại báo đáp ngươi."
Nó mới chịu nới miệng. Sau khi thay đồ xong, ta ngủ tạm bên cạnh nó một đêm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta nói với nó rằng ta định rời khỏi kinh thành. Tiểu khất cái hỏi ta muốn đi đâu.
"Lâm Thành."
"Đến đó làm gì?"
Ta tùy tiện nói đại một lý do: "Đi nương nhờ người thân."
Ta định quay về Lâm Thành để đào số bạc mình giấu trong sân ra trước, sau đó tính tiếp. Nó trần trừ hồi lâu, hỏi: "Ta có thể đi cùng ngươi không?" Làn da đen nhẻm của nó cũng hiện rõ vẻ thẹn thùng.
Ta ngẩn người, quả thực chưa từng nghĩ đến việc sẽ mang theo một cái "đuôi" như thế này, nhưng nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của nó, ta cũng không nỡ tuyệt tình: "Nếu chịu được khổ thì đi theo đi."
Nó gật đầu lia lịa: "Ta làm được!"
"Nhưng ta không có lộ phí, ngươi có không?"
Nó ngập ngừng. Ta thấy vậy liền lắc đầu: "Thôi bỏ đi, ngươi căn bản chẳng có lòng thành gì cả." Nghe vậy, nó vội vàng giữ ta lại, gật đầu cái rụp như thể hạ quyết tâm lắm.
Ba ngày sau, ta và tiểu khất cái đã ở trên đường về Lâm Thành. Lúc về tới nhà, trời vừa hửng sáng. Lâu ngày mới thấy lại tiệm đậu phụ của mình, ta xúc động đến đỏ cả mắt. Ta tiến lên đẩy cửa, bụi bặm bám đầy tay.
Giây phút bước vào cửa, ta thấy cảm giác dưới chân không đúng, cúi đầu nhìn mới phát hiện dưới chân chất đầy thư từ. Lúc này ta mới nhớ tới Hồng Vi. Thời gian qua ta lo thân mình còn chẳng xong, tự nhiên cũng quên bẵng mất cô ấy. Ta tính toán thời gian, biết chắc cô ấy đã sinh rồi, nay gửi nhiều thư thế này, có lẽ là muốn đón Tiểu Hoàng Đậu về.
Tiểu khất cái cúi người nhặt những lá thư đó lên đưa cho ta. Ta và nó cứ thế ngồi ngay bậu cửa, đọc hết từng phong thư một. Tiểu khất cái không biết chữ. Nó chỉ thấy sắc mặt ta từ không kiên nhẫn lúc đầu đến xúc động, và cuối cùng là đầm đìa nước mắt.
Mấy lá thư đầu rất giống trước kia, Hồng Vi báo cho ta biết tình trạng của cô ấy, lời lẽ đều tràn đầy mong chờ vào cảnh tượng được đoàn tụ với Tiểu Hoàng Đậu. Nhưng lá thư cuối cùng không phải do cô ấy viết. Là phu quân của cô ấy, vị công t.ử rơi xuống nước năm nào đã viết. Chỉ vỏn vẹn vài dòng: "Hồng Vi lúc sinh con không may qua đời, đã hạ táng vài ngày trước. Mong chị biết cho."
Lòng ta tràn ngập nỗi buồn khổ và xót xa. Hồng Vi trước đây luôn thấy số mạng mình hẩm hiu, sau khi gặp vị công t.ử kia mới khởi sắc đôi chút. Vậy mà giờ đây, vẫn là một cái kết bi thương.
Còn ta thì sao? Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám. Bận rộn mấy năm trời, người bên cạnh cứ đến rồi lại đi, ta dường như chẳng giữ lại được gì.
Giây tiếp theo, phía đông chân trời xuất hiện tia sáng. Mặt trời mọc, ánh nắng vàng rực rỡ buông xuống đại địa, dần dần phủ đầy cái sân tiêu điều của ta. Hốc mắt ta không hiểu sao lại thấy cay cay, có lẽ là bị ánh nắng chiếu vào. Ta cúi đầu lau nước mắt, đứng dậy nói với tiểu khất cái: "Đi thôi!"
Nó hỏi đi đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chẳng phải nói là đi tìm người thân sao?"
"Cô ấy c.h.ế.t rồi."
"Vậy chúng ta đi đâu?"
"Hướng có ánh sáng."
Nó không hiểu, ta hỏi nó: "Phía đông thì sao?"
Tiểu khất cái gật đầu: "Dù sao ta cũng theo ngươi rồi, tiền của ta đều bị ngươi tiêu hết sạch."
"Yên tâm, ta sẽ kiếm lại được, ta chính là..."
Tiểu khất cái nhìn ta với đôi mắt ngưỡng mộ. Ta mỉm cười: "Tây Thi đậu phụ."
Lại thêm mấy mùa xuân hạ thu đông trôi qua. Những năm này, ta và tiểu khất cái thực sự cứ đi mãi về phía đông. Ở mỗi thành trì chỉ ở lại vài tháng, đợi đến khi người quanh vùng đều biết ta làm đậu phụ ngon, ta lại cùng tiểu khất cái lên đường đi tiếp về hướng đông.
Ta nhẩm tính ngày tháng, ta rời kinh thành đã gần tám năm. Tuy ta cách kinh thành ngày càng xa, nhưng những chuyện đại sự ở đó vẫn lọt vào tai ta. Ví như, Tiên đế đã băng hà ba năm trước, Tân đế thuận lợi lên ngôi. Ta không biết vị hoàng đế mới này là ai, rất lo Thẩm Uẩn thất thế sẽ không nuôi nổi Tiểu Hoàng Đậu của ta, hỏi thăm một chút mới biết Thẩm Uẩn và vị Tân đế này từ nhỏ đã rất thân thiết, sau khi Tân đế đăng cơ còn thăng quan tiến chức cho hắn.
Giờ đây, danh tiếng của Thẩm Uẩn còn lớn hơn cả tám năm trước. Ngay cả bách tính ở tòa thành nhỏ ven biển phía đông này cũng biết Thẩm đại tướng quân anh dũng vô song, mấy năm trước còn chủ động xin đi chinh chiến biên cương, đ.á.n.h phục quân thù, chiến công hiển hách.
Bàn luận xong công trạng, mọi người lại thích bàn về phẩm hạnh của hắn. Họ đều nói hắn không gần nữ sắc, cả phủ đệ trống trơn, chỉ có một quản gia già nua và một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi là nữ giới.
... Rõ ràng, đó chính là chị góa phụ và Tiểu Hoàng Đậu. Biết họ vẫn sống tốt, ta liền yên tâm.
Phiêu bạt bấy nhiêu năm, ta và tiểu khất cái cũng không muốn dời đi đâu nữa. Trước khi xuyên không ta cũng sống ở tỉnh phía đông, quen với khí hậu nơi này, cũng thích ăn hải sản, cuối cùng định bụng sẽ sống nốt phần đời còn lại ở thành nhỏ này.
Thoắt cái, ta đã hai mươi tám tuổi, ở thành này cũng coi như có chút tiếng tăm... Ai nấy đều biết trong thành có một bà chủ làm đậu phụ ngon nhất, năm đó dắt theo một đứa trẻ hơn mười tuổi đến đây, làm đậu phụ ở đây mấy năm trời, trong thời gian đó cũng có không ít người muốn cầu thân nhưng đều bị nàng từ chối. Nàng sống khác hẳn với nhiều phụ nữ thời này. Mọi người đều thấy lạ kỳ, nhưng nàng thì suốt ngày cười hì hì, chẳng hề thấy mình là kẻ dị biệt.
Ta sao có thể là kẻ dị biệt được. Ta là người phụ nữ thời đại mới đến từ thế kỷ 21, độc lập và tự tại. Ta rất hài lòng với cuộc sống bình lặng hiện tại, cũng mong chờ thêm nhiều bất ngờ và kỳ ngộ trong tương lai. Nhưng ta cũng có chút nhớ người xưa...
Hôm đó, vừa mở hàng ta đã thấy đường phố náo nhiệt lạ thường, hỏi khách hàng mới biết, nói là Thẩm đại tướng quân những ngày trước đ.á.n.h trận ở phương Bắc, nay khải hoàn trở về, đang định về kinh, hôm nay sẽ đi ngang qua thành này. Nghe thấy lời này, tim ta trật mất một nhịp, hỏi rõ thời gian hắn đại khái sẽ tới, ta liền đóng cửa tiệm sớm, kéo tiểu khất cái ra phố xem náo nhiệt.
Khoảnh khắc cổng thành mở ra, tiếng chiêng trống vang trời, bách tính nhiệt liệt chào đón Thẩm Uẩn và binh sĩ. Ta và tiểu khất cái đứng ở góc khuất nhất. Từ xa, ta thấy người đi đầu tiên. Hắn vóc dáng cường kiện, cưỡi một con hắc mã, khí thế lăng lệ lướt qua đường phố. Ta lo bị hắn nhìn thấy nên trốn sau lưng tiểu khất cái, đợi hắn đi qua rồi mới bước ra.
Xem xong chính chủ, ta định ra về, lại nghe tiểu khất cái nói: "Đoàn quân của Thẩm đại tướng quân sao lại còn có một nhóc con nhỉ."
Ta ngẩn người, nhìn theo hướng mắt nó. Quả nhiên, trong đội ngũ còn có một đứa trẻ trông chừng mười mấy tuổi. Không chỉ là một đứa trẻ, mà còn là một bé gái. Ta nhìn chằm chằm vào mặt nó, đứng ngây ra tại chỗ, có lẽ do nhìn đến ngẩn ngơ mà ta không chú ý rằng, ánh mắt của nó cũng quét về phía này.
Tiếp đó, nó nhìn ta trân trân. Trong nháy mắt, hốc mắt của cả hai mẹ con đều đỏ hoe. Ta thấy nó há miệng, không thốt nên lời mà mấp máy hai chữ: "Ma ma."
Ta mỉm cười, rồi dùng ngón trỏ đặt lên môi mình, ra hiệu cho nó: Đây là bí mật của chúng ta.
Đoàn quân vẫn tiến về phía trước, nó cũng bị đẩy đi theo. Đợi đến khi nó ngoảnh đầu lại lần nữa, ta đã kéo tiểu khất cái sang chỗ khác, nhìn dáng vẻ cuống quýt tìm ta của nó, nước mắt ta lã chã rơi.
Nhưng ta không xuất hiện trước mặt nó nữa. Ta cũng không ngờ Tiểu Hoàng Đậu vốn dĩ thể trạng yếu ớt mà giờ lại lớn nhanh như thổi, thậm chí còn theo Thẩm Uẩn ra chiến trường. Ta rất mừng cho nó, nhưng cũng biết việc ta rời đi năm đó đã gây ra tổn thương lớn nhường nào. Ta sẽ không và không nên xuất hiện trong cuộc đời nó nữa. Nó sẽ trưởng thành khỏe mạnh bên cạnh Thẩm Uẩn, sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Còn cả Thẩm Uẩn nữa. Ta sẽ luôn cầu nguyện cho hắn bình an khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.