Lúc đầu mọi người trò chuyện rất vui vẻ, nhưng chỉ trong khoảng thời gian tôi vào nhà vệ sinh.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Khi trở lại, chủ đề không biết từ lúc nào đã chuyển sang lý do tôi và Chu Thời Yến chia tay.
Mọi người tò mò nhìn tôi chằm chằm, tôi đành bịa đại một lý do.
"Vì tôi đi khép chân, anh ấy đi dạng chân, chúng tôi không hợp bát tự."
Vừa dứt lời, cả nhóm phá lên cười.
Trừ Chu Thời Yến, anh ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy bối rối.
Bình luận cũng sôi nổi:
[Mức độ hài hước của lý do chia tay: 100%. Mức độ buồn cười của biểu cảm Chu Thời Yến: 10000000%]
[Hahahahaha.]
[Chu Thời Yến: Sao tôi không biết mình đi dạng chân từ khi nào vậy?]
Chủ đề lại chuyển sang Giang Dực.
"Cậu nghĩ đôi khi nói dối với người yêu có được không?"
Cậu ấy không do dự trả lời: "Được chứ, ví dụ như lời nói dối thiện ý."
Nhưng lần này, Chu Thời Yến lập tức phản bác:
"Không được!"
"Cậu nghĩ đó là lời nói dối thiện ý, là tốt cho cô ấy."
"Nhưng cậu có từng nghĩ chưa? Đó chỉ là cách cậu tự cho là tốt, nhưng người ta chưa chắc đã cần."
"Tôi nghĩ sự thẳng thắn mới là quan trọng nhất."
Tôi sững người, rất hiếm khi Chu Thời Yến bộc lộ cảm xúc rõ ràng như vậy ở nơi đông người.
Anh ấy thường đóng vai trò lắng nghe nhiều hơn, hoặc chỉ đưa ra ý kiến một cách khéo léo.
Chứ không phải như bây giờ, gay gắt phản bác người khác một cách dứt khoát như vậy.
Nói xong, Chu Thời Yến nhìn thẳng vào tôi.
Ánh mắt anh ấy dường như đang nói: Anh đã thay đổi rồi, thật sự.
Ánh nhìn nóng rực, tôi vội vàng quay đầu đi.
Từ khóe mắt, tôi thấy anh ấy cúi đầu đầy hụt hẫng.
11
Lý do thực sự khiến tôi và Chu Thời Yến chia tay rất đơn giản.
Giữa chúng tôi không có bạch nguyệt quang, cũng chẳng có kẻ thứ ba.
Chỉ đơn thuần là vì tam quan không hợp.
Xuất thân từ một gia đình như vậy, tôi cực kỳ ghét bị che giấu.
Ghét nhất là kiểu nhân danh vì tôi tốt mà tự ý làm những điều họ cho là tốt với tôi.
Lần đầu tiên Chu Thời Yến lừa dối và giấu tôi chuyện gì đó, cơn giận trong lồng n.g.ự.c tôi cuồn cuộn như sóng trào, tức đến phát run.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt ướt át, đầy áy náy của anh ấy, trái tim tôi bỗng chốc mềm nhũn.
Tôi chưa bao giờ cho ai cơ hội làm tổn thương mình hết lần này đến lần khác.
Tôi đã cho anh ấy một cơ hội, nếu còn tái phạm cùng một lỗi lầm, vậy thì chính là cố ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
"Chị ơi, em thật sự sai rồi, sau này em tuyệt đối không phạm sai lầm này nữa."
Nghe giọng điệu đáng thương của anh ấy, tôi chậm rãi thở ra một hơi.
Thôi bỏ đi! Tiểu hồ ly thì có lỗi gì chứ!
Hơn nữa, đây cũng mới là lần đầu.
Sau chuyện đó, tôi đã nói rõ với anh ấy, dù có chuyện gì xảy ra cũng phải thành thật với tôi.
Không lừa dối, không giấu giếm.
Lúc ấy, Chu Thời Yến gật đầu rất chắc chắn.
Nhưng khi mọi chuyện lặp lại, anh ấy vẫn chọn giấu tôi.
Hôm đó, vừa quay xong tư liệu, tôi lên xe thì thấy trợ lý vội vã đưa điện thoại cho mình.
"Chị Chiêu Chiêu, chị mau xem tài khoản phụ của Tô Yên trên Weibo!"
[Học trưởng quay phim bị thương, tôi đến bệnh viện chăm sóc anh ấy, xót xa quá.]
Kèm theo đó là bức ảnh chụp một phần gương mặt nghiêng của Chu Thời Yến.
Nhưng những ai quen thuộc với anh ấy, chỉ cần liếc qua cũng nhận ra ngay.
Hơi thở tôi nghẹn lại, tay run run gọi điện cho anh ấy.
Gọi mấy cuộc đều không ai bắt máy.
Tôi cầm điện thoại, định nhắn tin:
[Bị thương nghiêm trọng không? Đang ở bệnh việ…]
Nhưng khi gõ được nửa câu, tôi lại xóa hết, ma xui quỷ khiến thế nào lại gõ ra một tin nhắn khác:
[Đang làm gì đó? Hôm nay công việc thuận lợi không?]
Chu Thời Yến cũng rất lâu sau mới trả lời tin nhắn.
Không biết cụ thể anh ấy đang ở bệnh viện nào, tôi chỉ có thể thấp thỏm lo lắng.
Nhưng cứ ngồi chờ thế này cũng không phải cách. May mà đúng lúc ấy, một người bạn bác sĩ của tôi nhắn tin nói rằng đã thấy Chu Thời Yến trong bệnh viện.
Xe lao vun vút trên đường, hai mươi phút sau, tôi đến Bệnh viện Nhân dân thành phố.
Đứng ngoài phòng bệnh, tôi nhìn qua cửa sổ, thấy trong căn phòng đơn vắng lặng, Tô Yên đang ngồi trên ghế sofa gọt táo.
Chu Thời Yến nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần, sắc mặt nhợt nhạt, tay đang truyền nước.
Nhìn một lát, tôi lặng lẽ đi vào phòng vệ sinh.
Vừa mới dặm lại lớp trang điểm, điện thoại bỗng vang lên một tiếng "ting".
Mở khóa màn hình, cuối cùng Chu Thời Yến cũng trả lời tin nhắn:
[Đang ăn cơm, công việc rất thuận lợi.]
[Chỉ là rất nhớ em!]
Nhìn thấy câu trả lời của anh ấy, lòng tôi bỗng chốc lạnh đi một nửa.
Tại sao lại lừa tôi nữa?
Chẳng lẽ những lời tôi từng nói không hề quan trọng chút nào sao?
Tại sao anh ấy luôn phớt lờ lời tôi, hoàn toàn không để tâm đến cảm xúc của tôi?
Giống hệt như bố mẹ tôi vậy.
Tôi hít sâu một hơi, chậm rãi bước đến trước cửa phòng bệnh.
[Nhớ em à, vậy lát nữa em tặng anh một món quà nhé.]