Tái Sinh Vì Em
24
Tin Tiết Sưởng bị tuyên án đến vào mùa thu năm sau.
Nhiều tội cộng lại, hắn bị kết án hai mươi năm tù giam.
Trước khi hắn vào trại, tôi đã đến gặp.
Cũng như mọi phạm nhân khác, hắn mặc đồng phục tù nhân, bị còng tay, đầu cạo ngắn, gầy gò, gương mặt hóp lại.
Tôi hỏi:
“Anh từng hối hận chưa?”
Cổ họng hắn động đậy, nhìn tôi qua tấm kính, giọng nói khẽ vang lên:
“Hối hận.”
“Nhưng anh không còn đường quay lại nữa.”
“Đường Lệ, lúc đầu, thứ anh muốn chỉ là xứng đáng với em…”
Nói nhiều cũng vô ích.
Mùa thu năm đó, tôi và Giang Xuyên Đình tổ chức hôn lễ. Tiểu Bảo làm phù rể nhí, nhưng lại kéo hoa trên váy cô bé phù dâu đến mức làm bé khóc òa.
Thấy gây họa rồi, nhóc con luống cuống dỗ dành, hai tay vụng về chẳng biết làm sao, chỉ biết quay đầu tìm ba cầu cứu.
Giang Xuyên Đình bật cười, bước đến quỳ xuống, tay nắm tay dạy con xin lỗi.
Anh em thân thiết bên cạnh cảm thán:
“Từ ngày lấy vợ là khác hẳn! Trước đây đâu phải kiểu người thế này!”
“Không phải là tình yêu đích thực thì còn là gì? Phụ nữ cả thế gian giống nhau, chỉ có chị dâu nhà mình là đặc biệt!”
Mọi người bật cười ha ha.
Giang Xuyên Đình chẳng biết từ đâu lôi ra cây búa đồ chơi bơm hơi, gõ từng người một:
“Mấy cậu thu liễm lại cho tôi! Vợ tôi vất vả mới chịu lấy tôi, nếu bị mấy người hù chạy mất thì xem tôi xử lý thế nào!”
Mọi người cười rộ lên trêu ghẹo.
Lúc rảnh rỗi, Giang Xuyên Đình thì thầm bên tai tôi:
“Thêm hai năm nữa, tụi mình sinh thêm cho Tiểu Bảo một em gái nhé?”
Tôi vòng tay qua cổ anh, ghé sát tai khẽ nói:
“Xem anh biểu hiện thế nào đã.”
Anh cười toáng lên, bế bổng tôi lên khiến mọi người xung quanh kêu ồ ạt.
Tôi hạnh phúc vùi đầu vào n.g.ự.c anh.
Cuộc đời vỡ vụn của tôi, là Giang Xuyên Đình đã dùng tình yêu và niềm tin từ từ ghép lại từng mảnh.
Năm thứ năm sau kết hôn
Tôi nhận được hai tin.
Một là: bố tôi vì cải tạo tốt nên được giảm án, nhiều nhất nửa năm nữa sẽ được thả.
Hai là: tin Tiết Sưởng đã ch/ết.
Di vật hắn để lại được gửi đến tay tôi—một bức ảnh cũ.
^^
Hai khuôn mặt ngây ngô áp sát nhau, ngọt ngào như thể trào ra khỏi bức hình.
Mặt sau tấm ảnh, những dòng chữ đã phai mờ: “Đường Lệ yêu Tiết Sưởng.”
Nhiều năm sau, một nét bút mới được thêm vào: “Tiết Sưởng yêu Đường Lệ.”
Cuối cùng là ba chữ: Xin lỗi em.
Tôi đem bức ảnh đốt thành tro.
Cùng với ngọn lửa nuốt trọn, mối hận và nỗi không cam lòng trong tim tôi nhiều năm qua cũng dần tan biến.
Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn,
nhưng cũng không còn oán hận hắn nữa.
—-
Phiên Ngoại 1 – Giang Xuyên Đình
Trong mắt Giang Xuyên Đình, Đường Lệ đã từng "ch/ết" không chỉ một lần.
Lần đầu tiên là trong một đêm hỗn loạn, rượu chè và ánh đèn mờ ảo chồng chéo nhau.
Cô giống như chú thỏ trắng nhỏ bất lực bị săn đuổi, hoảng hốt chạy lạc vào phòng bao của anh.
Áo váy xộc xệch, khuôn mặt đầy hoảng loạn, đôi má ửng đỏ bất thường.
Cánh cửa vừa khép lại, ngoài kia đã vang lên tiếng đập cửa dồn dập:
“Thưa ngài, có người gửi trái cây.”
Cô run rẩy nép bên cửa, đôi vai bé nhỏ co rúm lại, ngẩng đầu nhìn anh, giọng khẩn thiết gần như cầu xin:
“Đừng mở cửa… làm ơn… làm ơn cứu tôi.”
Giang Xuyên Đình đang chống trán, đầu đau như búa bổ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào cô gái xa lạ đang run lẩy bẩy kia.
Lăn lộn thương trường bao năm, anh không ít lần gặp chiêu mỹ nhân tự dâng đến miệng như thế này.
Có thể là do ai đó sắp đặt, cũng có thể chỉ là một trò chơi khổ nhục kế.
Cơn đau trong đầu khiến anh không thể nảy sinh chút thương hại nào.
Tiếng gõ cửa ngoài kia như những mũi kim đ.â.m vào não.
Anh cau mày khó chịu, giọng trầm thấp lạnh lẽo:
“Ra ngoài.”
Cô rơi nước mắt, nghẹn ngào nói:
“Cho tôi trốn một lát thôi… chỉ một lát, được không?”
Tiếng gõ cửa càng gấp:
“Ngài Giang?”
Cơn đau đập thẳng vào thái dương, anh chẳng buồn nhìn cô thêm một cái, đứng dậy mở cửa.
Đúng là người phục vụ mang trái cây, nhưng trong bóng tối sau lưng gã, thấp thoáng mấy bóng đàn ông to lớn rình rập.
Vừa bước ra ngoài chưa lâu, phía sau liền vang lên tiếng hét tuyệt vọng từ trong phòng.
Giang Xuyên Đình chẳng buồn quay đầu.
Anh không muốn quan tâm.
Trên đời mỗi ngày đều có quá nhiều câu chuyện thương tâm.
Anh không phải thánh nhân.
Lái xe tới đón anh từ cửa sau, xe vòng qua một khúc cua mới ra đến đường lớn.
Ngay ở khúc cua, một cái bóng xám nặng nề rơi từ trên cao xuống, đập mạnh lên mặt đường.
Tài xế hoảng hốt phanh gấp, kinh hãi la lên:
“Có người nh;ảy lầu!”
Người phụ nữ nằm trên đất như một con búp bê bị vứt bỏ, m/áu chảy ồ ạt từ dưới thân cô.
Cô vẫn đang co giật, đôi mắt đẹp mở to, tuyệt vọng đến mức mờ đục.
Cả thế giới như ngưng đọng, Giang Xuyên Đình ngẩng đầu nhìn lên, nơi cô rơi xuống chính là căn phòng vừa nãy.
Cửa sổ đang mở, có bóng người đang vội vã lẩn tránh.
Cô ch/ết rồi.
Sau đó là quy trình báo cảnh sát, làm biên bản—mọi thứ không liên quan đến anh.
Nhưng hai đêm liền, anh đều mơ thấy đôi mắt t;uyệt vọng và đẹp đến á m ả n h đó.
Đêm thứ ba, đầu óc anh hoảng loạn, rồi gặp t.ai n.ạn giao thông ngh;iêm trọng.
Không ngờ khi mở mắt ra lần nữa, anh lại quay về buổi tối hôm cô nh\ảy lầu.
Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com