Tái Sinh Vì Em

Chương 5: Tôi sẽ tốt với em, được không?



Lập tức, tiếng chúc mừng vang lên khắp bàn.

 

Anh tay bế con, tay nâng ly, ánh mắt trong lúc vô tình lại lướt qua tôi.

 

Tiểu Bảo bắt đầu cựa quậy, giơ tay đòi với đũa trên bàn.

 

Tôi nghiêng người qua, nói khẽ:

“Để tôi bế, không phiền anh nữa.”

 

Anh bế nhẹ thằng bé, cười dịu dàng:

“Không sao, tôi thích”

 

Nhưng Tiểu Bảo không chịu nữa, o oe giơ tay về phía tôi.

 

Tôi nhẹ nhàng ôm lại con, nó vừa về tới lòng tôi đã lập tức nín bặt.

 

Chuyện chính trên bàn rượu rốt cuộc cũng quay lại vấn đề hợp tác dự án.

 

Tôi chỉ ngồi ôm con, tai nghe mà lòng không mấy để tâm.

 

Tiết Sưởng có giỏi đến mấy, cũng không thể một mình đẩy nhà họ Đường đến bước đường cùng.

 

Phía sau hắn, có Cao Kỳ và những người này âm thầm bày mưu tính kế, từng bước dồn ép.

 

Chó sói ăn thịt xong thì chia phần.

 

Tiết Sưởng không cam tâm bị giật dây mãi.

 

Còn Cao Kỳ thì già rồi, lại nghĩ mình vẫn kiểm soát được tất cả.

 

Người giúp việc từng nói với tôi —

Khi lợi ích không còn, mâu thuẫn sẽ lộ rõ.

Bầy sói sẽ cắn nhau.

Chỉ là… cần có người châm lửa.

 

Tôi ôm con, rời khỏi bàn tiệc.

Thầm đếm trong lòng:

1, 2, 3… bắt đầu đi là vừa.



 

11

Tôi không biết bữa tiệc dưới lầu kết thúc từ lúc nào.

 

Khi tôi đang thay tã cho Tiểu Bảo, Tiết Sưởng xuất hiện.

 

Hắn đứng dựa vào khung cửa, khoanh tay nhìn tôi tất bật.

 

Từ lúc tôi thay xong tã, pha sữa, đút con ăn, vỗ lưng ợ hơi đến khi con ngủ ngoan.

 

Khi tôi cúi người đặt Tiểu Bảo vào nôi, thì sau lưng có một thân thể áp sát.

 

Tiết Sưởng ôm chặt lấy tôi, đầu vùi vào vai cổ tôi.

 

Tôi lạnh giọng cảnh cáo:

“Buông ra.”

 

Mùi rượu nồng nặc.

 

Hắn không những không buông, mà còn siết chặt hơn, khẽ gọi bằng tên thân mật:

“Đường Đường…”

 

Tôi nổi hết da gà:

“Đừng gọi thế, nghe buồn nôn lắm.”

 

Tiết Sưởng cười khẽ, rồi cố ý gọi đi gọi lại:

“Đường Đường… Đường Đường… Đường—”

 

Tét!

 

Tôi quay người, giáng cho hắn một cú thật mạnh vào eo.

 

Không ngờ lại chọc giận hắn.

 

Hắn đè tôi ngã xuống giường, gần như thô bạo mà nhào lên.

 

Cơn sợ quét qua toàn thân, tôi giãy giụa, tát hắn một cái, gào lên:

“Đồ cầm thú! Không làm người được thì muốn làm súc sinh à?!”

 

Tiết Sưởng sững lại trên người tôi.

 

Tôi thở dốc, cố gắng vùng vẫy.

 

Nhưng sức lực không bằng hắn.

 

Tôi bị hắn áp chế dễ dàng.

 

Tiểu Bảo trong nôi bị đánh thức, òa khóc dữ dội.

 

Tôi đẩy mạnh mấy lần không được, lại tát tiếp, nước mắt lẫn với giận dữ tuôn rơi:

“Cút đi!”

 

Hắn siết chặt cổ tay tôi, ánh mắt rối loạn:

“Đường Lệ, tôi không động vào em… tôi không…”

 

Qua màn nước mắt, tôi thấy gương mặt hắn tràn ngập hoảng hốt.

 

Tôi vừa khóc vừa mắng:

“Cút ngay!”

 

Hắn lặp đi lặp lại lời xin lỗi:

“Xin lỗi… tôi uống nhiều quá…”

 

Nhưng vẫn không buông tôi ra.

 

Tiếng Tiểu Bảo càng lúc càng lớn, người bên ngoài lại không hề có phản ứng.

 

Tôi kiệt sức, thở hổn hển, cố gắng ổn định hơi thở:

“Anh dày công bày trò, chỉ để… ngủ với tôi?”

 

Tôi rút tay lại, xé áo mình, tự giễu:

“Muốn thì cứ nói, cần gì diễn? Tôi – Đường Lệ – giờ đem ra ngoài đường, chắc chẳng ai thèm.

Không bằng cởi hết ra dâng anh cho rồi—”

 

Tiết Sưởng giận tím mặt, đè hai tay tôi xuống:

“Đủ rồi!”

 

Hắn kéo áo tôi lại, rồi lật người nằm bên cạnh, thở dốc, ánh mắt ngơ ngác nhìn lên trần nhà.

 

Tôi từng ngu ngốc nghĩ mình là món quà quý giá trao cho hắn.

 

Lúc đó, hắn đi tiệc về khuya, thấy tôi nằm trong chăn, chỉ nhíu mày, rồi kéo chăn đắp cho tôi lại.

 

Dù say mèm, hắn vẫn giúp tôi mặc lại từng lớp áo.

 

Tôi còn nhớ rõ, lúc đó hắn ôm tôi từ sau lưng, thì thầm gọi tên tôi:

 

“Đường Lệ là bông hồng trắng đẹp nhất trên đời.”

 

“Người biết chăm mới có tư cách hái.”

 

“Anh không thể làm bẩn em… Đợi anh, đợi đến ngày anh đủ tư cách.”

 

Buồn cười làm sao.

 

Người từng nói yêu tôi như trân bảo, lại chính là kẻ đẩy tôi xuống địa ngục.

 

Tôi ôm mặt, cuộn người, nghẹn ngào không dám bật tiếng.

 

Tiết Sưởng từ phía sau ôm tôi, nhẹ giọng nói:

 

“Đường Lệ… chúng ta bắt đầu lại được không?”

 

12

Tôi dỗ Tiểu Bảo ngủ lại, quay đầu thấy Tiết Sưởng vẫn nằm trên giường.

 

Mắt hắn đỏ hoe vì rượu.

 

Hắn lẩm bẩm:

“Từng nghĩ, em có c.h.ế.t cũng mặc kệ.”

 

“Nhưng nếu em quay về, dù là hận, là trả thù, tôi cũng giữ em bên mình.”

 

^^

Tôi nhếch môi:

“Anh đúng là hạ tiện.”



“Đúng.”

 

Hắn tự giễu.

 

“Em không nên quay lại, càng không nên ở đó đợi tôi đến.”

 

“Đường Lệ, tôi vẫn muốn có em.”

 

Hắn bắt đầu mê sảng:

 

“Chúng ta làm lại từ đầu… cả đời còn dài…”

 

“Cha em đáng tội, giờ nhận báo ứng rồi.”

 

“Nếu em thích trẻ con… chúng ta sinh một đứa khác…”

 

“Đứa này phải đưa đi, chúng ta có con riêng.”

 

“Tôi sẽ tốt với em, được không?”

 

Tôi suýt bật cười.

 

Trong đầu hắn, Tiểu Bảo chỉ là đứa bé tôi nhặt về làm công cụ.

 

Hắn không tin rằng, tôi – Đường Lệ từng yêu hắn sâu sắc – sẽ ngủ với người khác sau khi chia tay.

 

Trong mắt hắn, tôi có thể nghèo, có thể không danh không phận, nhưng tuyệt đối không thể dơ bẩn.

 

Tôi phải yêu hắn, hoặc hận hắn, không hơn không kém.

 

Tôi bò lại gần, nắm cổ áo hắn, tát:

“Đừng mơ nữa. Đứa bé này là con tôi.”

 

Tiết Sưởng ngơ ra, mặt ngẩn ngơ.

 

Tôi kéo tay hắn đặt lên bụng mình, nhẹ nhàng:

“Nhìn đi, vết rạn da còn đây.”

 

“Con tôi, không liên quan đến anh.”

 

Tôi ghé sát tai hắn thì thầm:

 

“Anh quên rồi sao? Năm ngoái tôi cầu xin anh, anh nói gì trước mặt mọi người?

 

‘Nợ cha, con trả. Không liên quan đến tôi. Cô ta đáng đời.’

 

Nhờ ơn anh, chỉ vì mười nghìn mà tôi bị bán đi.

 

Anh đưa cho gái còn nhiều hơn số đó, đúng không?”

 

“Tôi đúng là mắt mù mới tin anh từng yêu tôi.”

 

“Còn hoa hồng trắng… bị anh dẫm nát dưới bùn rồi. Tỉnh lại đi!”

 

Từng câu tôi nói khiến mặt hắn trắng bệch.

 

Mắt hắn trống rỗng, cuối cùng nhìn chằm chằm vào bụng tôi, rồi quay đầu nhìn Tiểu Bảo.

 

Hắn lẩm bẩm:

“Em… nói gì vậy…?”

 

Hắn bước tới, giọng nhẹ như gió:

 

“Đường Lệ, đừng chọc tôi tức giận bằng mấy lời nói dối như thế.”

 

“Đừng diễn nữa.”

 

Tôi lạnh lùng.

 

“Muốn đối chứng? Gọi tình nhân của anh ra đây.”

 

Cốc cốc.

 

Cửa phòng vang lên.

 

Cốc cốc cốc.

 

Không đợi tôi trả lời, cửa bị đẩy ra.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com