“Bản chất con người vốn là sinh vật xã hội. Điểm khác biệt duy nhất giữa em và họ chỉ là mạng lưới quan hệ xã hội mà thôi.”
“Cho nên Khương Sơ…”
“Em chẳng có gì phải tự ti cả.”
Sự nghèo khó và những nhọc nhằn trong gia đình đã trở thành một chiếc l.ồ.ng sắt vô hình, giam cầm tôi suốt bao năm.
Nỗi sợ hãi đối với cái nghèo, cùng sự tự ti và nhạy cảm hình thành từ thời thiếu nữ, khiến tôi luôn lựa chọn lùi bước trước khoảng cách quá lớn giữa mình và Thẩm Từ.
Trong một khoảng thời gian rất dài, tôi luôn ép bản thân phải tỉnh táo, lạnh lùng vạch ra một ranh giới rõ ràng giữa hai chúng tôi.
Nhưng hiện tại…
Anh lại mạnh mẽ bước qua ranh giới ấy.
Nắm lấy tay tôi, nói với tôi rằng tất cả những điều đó chẳng có gì đáng sợ.
“Em và họ, chẳng qua chỉ khác nhau ở mối quan hệ xã hội mà thôi.”
“Nếu em đồng ý…”
“Tôi muốn đưa em bước vào thế giới của tôi, cùng họ tạo dựng những mối liên hệ mới.”
Anh lùi lại vài bước.
Giữa màn đêm, người đàn ông kiêu ngạo mà rực rỡ ấy dang rộng hai tay.
Nụ cười trên môi anh vừa tự tin vừa nóng bỏng.
“Khương Sơ, em nhìn tôi này.”
Tôi đứng yên tại chỗ.
Ánh mắt chăm chú nhìn Thẩm Từ ở cách đó không xa.
Viền mắt dần dần phủ đầy hơi nước.
Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, tôi dường như nhìn thấy lại cậu thiếu niên mười bảy tuổi năm nào.
Rực rỡ.
Kiêu hãnh.
Không gì có thể đ.á.n.h bại.
Mười năm trước, khi bị mắc kẹt trong vũng lầy của gia đình mình, tôi đã lựa chọn giáng cho anh một cái tát trước lời tỏ tình đầy táo bạo của cậu thiếu niên ấy.
Vậy thì hiện tại…
Tôi vẫn muốn tiếp tục bỏ lỡ anh sao?
Trái tim tôi dường như đã bắt đầu d.a.o động.
Hay là…
Thử một lần xem sao?
Tôi tự hỏi chính mình.
Vậy thì…
Thử một lần xem sao.
Tôi nhấc chân, định bước về phía anh.
Nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại trong túi áo đột nhiên vang lên, phá tan khoảnh khắc này một cách vô cùng lạc lõng.
“Alo, Sơ Sơ.”
“Bố con tao tới Nam Thành rồi. Tàu hỏa vào ga lúc ba giờ sáng, mày nhớ tới đón bọn tao đấy.”
Là Lý Tân.
Tôi siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong tay.
Một luồng m.á.u nóng lập tức xông thẳng lên đỉnh đầu.
“Không phải tôi đã chuyển tiền qua rồi sao? Hai người còn tới đây làm gì?”
“Căn nhà thế chấp mất rồi, bọn tao không còn chỗ ở. Không còn cách nào khác, chỉ đành tới đây nương nhờ mày thôi.”
Tôi cúi đầu, lặng lẽ buông điện thoại xuống.
Một lúc sau, tôi lại nhấc tay lên, gọi một cuộc WeChat cho trợ lý của Thẩm Từ.
“Anh Thẩm say ở quán bar Westin rồi, cô tới đón anh ấy đi.”
Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt.
Sau đó xoay người, bước về phía Thẩm Từ.
Vì men rượu, đôi mắt anh long lanh sáng ngời, đẹp đến mức khiến người ta gần như không thể rời mắt.
Anh cúi xuống nhìn tôi.
Nụ cười trên môi tràn đầy mãn nguyện.
Đôi đồng t.ử đen láy thuần khiết phản chiếu hình bóng của tôi.
Tôi kiễng chân.
Khẽ chạm môi mình lên đôi môi hơi lạnh của anh, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước.
Ngay sau đó, tôi vội vàng lùi về phía sau.
“Đừng quấy nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi thấp giọng nói:
“Tôi đã nhắn WeChat cho trợ lý của anh rồi. Lát nữa cô ấy sẽ tới đón anh.”
“Tôi đi trước đây.”
Tôi nhìn thấy tia hy vọng trong mắt anh dần dần vỡ vụn.
Có thứ gì đó trong khoảnh khắc ấy đã sụp đổ hoàn toàn, tan biến chẳng còn dấu vết.
…
Sắp sửa bước sang năm mới, lượng khách ở Quán ăn Xuân Hoa dần thưa thớt hơn rất nhiều.
Đúng ngày Ba mươi Tết, ông chủ thanh toán một lượt toàn bộ tiền công mấy tháng qua cho tôi.
“Năm mới vui vẻ nhé, Sơ Sơ.”
“Chúc cháu sang năm học hành thành tài, thành tích ngày càng tiến bộ.”
Nói rồi, ông đưa cho tôi một bao lì xì dày cộp.
Tôi cầm lấy bao lì xì, kinh ngạc đến sững người, nhất thời không biết có nên nhận hay không.
Ông chủ phẩy tay:
“Cứ cầm đi.”
“Năm mới rồi, mua cho bản thân một bộ quần áo mới.”
“À đúng rồi, sang năm chắc quán cũng không mở nữa đâu.”
“Mẹ già ở quê bị bệnh rồi, sang năm bác phải về quê chăm sóc bà cụ. Bác nói trước với cháu một tiếng, để cháu còn chuẩn bị tinh thần.”
Hợp rồi tan.
Chia rồi ly biệt.
Vốn dĩ đều là những chuyện thường tình trong cuộc đời.
Tôi nói lời tạm biệt với ông chủ, sau đó quay người bước ra khỏi quán ăn.
Bầu trời lại bắt đầu thả xuống những bông tuyết trắng xóa.
Một cành hoa mai từ bên trong bức tường thấp vươn xéo ra ngoài, những nhị hoa phớt hồng điểm xuyết giữa nền tuyết trắng, đẹp đẽ đến rung động lòng người.
Bước ra khỏi con hẻm dài, trước mắt tôi là dòng sông cuồn cuộn nằm ngay bên kia đường.
Người dân Nam Thành đều đổ xô về phía bờ sông, chờ đợi màn pháo hoa rực rỡ chỉ xuất hiện duy nhất một lần trong năm.
Sau mười giây đếm ngược…
“Đùng!”
Một đường pháo hoa tuyệt đẹp lao v.út lên bầu trời.
Giữa màn đêm đen kịt, nó nở rộ thành vô số đóa hoa rực rỡ, vang lên những tiếng nổ giòn tan.
Pháo hoa trong đêm tuyết.
Trên gương mặt của tất cả mọi người đều hiện lên nụ cười hạnh phúc, vui vẻ đón chào năm mới.
Tôi đứng phía sau đám đông, lặng lẽ ngắm nhìn suốt nửa tiếng đồng hồ.
Sau đó cúi đầu, xoay người rời đi.
Nhưng vừa quay người…
Tôi lại bắt gặp Thẩm Từ đang đứng ngay phía sau.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Anh mặc một chiếc áo khoác chần bông dáng dài màu đen.
Khóa kéo buông lơi, để lộ chiếc áo len trắng bên trong một cách tùy ý mà nổi bật.
Cậu thiếu niên có làn da trắng, đôi mắt đen sâu thẳm.
Dưới nền tuyết trắng, mái tóc đen nhánh của anh càng trở nên nổi bật hơn.
Đứng bên cạnh anh là một cô gái tóc xoăn, dáng người mảnh khảnh.
Ký tự trên áo cô ấy giống hệt với chiếc áo mà Thẩm Từ đang mặc.
Hai người trông có vẻ bằng tuổi nhau.
Cô gái đang cười rạng rỡ, đưa cây kẹo hồ lô tới bên môi Thẩm Từ.
Trai tài gái sắc.
Quả thật xứng đôi vừa lứa.
Tôi khẽ cong khóe môi.
Gật đầu một cái.
Sau đó định bước vòng qua bên cạnh.
Nhưng ngay khoảnh khắc tôi xoay người…
Một bàn tay từ phía sau bất ngờ vươn tới, siết c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi.
Tôi quay đầu lại.
Thẩm Từ mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt chất chứa vô số cảm xúc phức tạp, khó lòng nhìn thấu.
Anh không đến mức muốn trả thù cái tát hôm đó đấy chứ?