Ta điều chỉnh một tư thế thoải mái trong lòng chàng, ngẩng lên nhìn hai vị hoàng tử, thấy vẻ mặt khó chịu của họ, lòng đầy mãn nguyện.
Đang định nói gì, thái giám hầu hạ bên cạnh hoàng đế đột nhiên xuất hiện, mặt nghiêm nghị:
“Hoàng thượng đã hạ triều, triệu Cửu hoàng tử và hoàng phi vào thư phòng diện kiến.”
Nói xong, lão thái giám nhìn thấy ta trong lòng Lục Phi, mặt giật giật: “Cửu hoàng phi, xin mời.”
Lục Phi thật sự không được sủng ái, trên đường đi, thái giám không thèm đẩy xe lăn, ta phải tự tay làm.
Trong thư phòng, lão hoàng đế thấy Lục Phi, mắt lóe lên vẻ chán ghét:
“Trẫm thấy con thành thân, khí sắc tốt hơn nhiều. Đã lập gia đình, có phủ riêng, nên chú ý dưỡng bệnh.”
Lão hoàng đế thật là giỏi ăn nói.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Bên ngoài trời nắng, trên đường đi tới, Lục Phi bị nắng làm đỏ cả mặt, chẳng lẽ đó là “khí sắc tốt hơn nhiều”?
Ta đang thầm nghĩ, ông ta quay sang nhìn ta: “Nguyên Gia công chúa vất vả rồi, sau này còn phải chăm sóc Lục Phi, thật sự khổ cực.”
Ta đành phải giả vờ nói không vất vả.
Khách sáo vài câu, lão hoàng đế mất kiên nhẫn, để chúng ta đi.
Ta đẩy Lục Phi đến cổng cung, mệt đến thở hổn hển.
Quay đầu thấy Lục Phi cười nhìn ta, tức giận nói: “Chàng còn dám cười! Ta sắp mệt c.h.ế.t rồi!”
Chàng nhướng mày, ra hiệu A Thất thay ta, rồi lấy khăn tay ra:
“Là lỗi của ta, thân thể tàn tật, không thể đi lại, làm phiền công chúa.”
Nghe giọng chàng u buồn, nghĩ đến thái độ của lão hoàng đế, cơn giận tiêu tan.
“Thôi, không phải lỗi của chàng.” Ta an ủi chàng, “Thật ra cũng không quá mệt, ta trước đây học múa còn mệt hơn.”
Lục Phi híp mắt: “Ồ? Công chúa ngọc ngà, sao lại học múa?”
…Ồ đúng rồi, ta giờ là công chúa Nguyên Gia.
Ở hai nước Sở Tấn, nữ quý tộc học cầm kỳ thi họa, thậm chí binh pháp, nhưng múa và hát, thường chỉ có dân thường và nữ tử hèn kém mới học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Ta nghi ngờ chàng chế giễu, nhưng không có chứng cứ.
Nuốt miếng quýt cuối cùng, ta nghiêm túc hỏi: “Người ta đồn phu quân sống không còn được bao lâu, có thật không?”
4
Lục Phi bật cười thành tiếng.
“Công chúa thật là thẳng thắn đáng yêu.” Chàng lật một trang sách trong tay một cách nhàn nhã.
“Nhưng lời đồn cũng không phải là không có căn cứ. Trước kia ta dẫn binh xuất chiến, dù chưa từng thất bại ngoài trận chiến đó, nhưng cũng bị thương tích không ít; sau này lại mất cả hai chân, nguyên khí tổn hại nghiêm trọng. Thái y nói nếu không điều dưỡng tốt, chắc chắn không sống qua tuổi hai mươi.”
Chàng nói điều này với giọng điệu rất bình thản, cũng rất điềm nhiên, không hề có chút sợ hãi trước cái chết.
Ta vô thức ngẩng lên nhìn, đôi mắt đẹp của chàng ánh lên như mặt hồ gợn sóng.
Tin tức trong thanh lâu rất nhanh nhạy, ta đương nhiên đã nghe những truyền thuyết về chàng trước khi bị thương.
Chàng là người có chiến công hiển hách, văn võ song toàn, lại đang ở tuổi trẻ đầy khí thế, lẽ ra phải có tiền đồ vô hạn.
Tuy nhiên, đời người thật khó lường.
“Lục Phi.” Ta bất giác cảm thấy buồn bã, hít hít mũi nói, “Chàng nên điều dưỡng cho tốt, đừng chết, ta không muốn làm quả phụ.”
A Thất vén rèm xe, thò đầu vào, lạnh lùng nói: “Cửu hoàng phi cẩn thận lời nói.”
Ta thực sự nghi ngờ y mới là người yêu thật sự của Lục Phi.
“A Thất, không cần để tâm, công chúa cũng là lo lắng cho ta, lòng ta rất cảm động.”