Tâm Đầu Huyết Trả Lại Người

Chương 18



17.

Ngày hôm sau, Thẩm An vào triều yết kiến.

Toàn bộ thành Kim Lăng đều biết Thẩm tướng quân đã trở về triều, trên đường phố khắp nơi đều giăng đèn kết hoa ăn mừng chiến thắng.

Bởi vì việc Thẩm An hồi triều vẫn không phô trương, hơn nữa hôm qua hắn mang bình trở về vào ban đêm cho nên cũng không gây ra biến động quá lớn.

Đối với hành động khiêm tốn của hắn, Hoàng đế rất hài lòng.

Ta là tỷ tỷ của Thẩm An nên cũng được mời vào cung lĩnh thưởng.

Hoàng cung vẫn giống như kiếp trước, không có nhiều thay đổi.

Thẩm An được thăng quan làm Đại tướng quân nhất phẩm.

Quá trình lĩnh thưởng rất nhàm chán nhưng ban thưởng cũng coi như phong phú.

Sau khi rời khỏi hoàng cung lại đụng phải Quý Yến trước phủ đệ của ta.

Y dường như đã chờ đợi rất lâu.

Lần này y nhìn thấy ta trái lại rụt rè rất nhiều, chẳng qua khi nhìn về phía Thẩm An bên cạnh ta lại lập tức thay đổi sắc mặt.

Thẩm An thản nhiên gật đầu: “Quý tổng đốc.”

Quý Yến lại không đáp lời.

Y chăm chú nhìn chằm chằm Thẩm An, ánh mắt tối tăm:

“Thu Thu, đây là người nàng nói thích sao?”

18.

“Ai?”

Ta còn tưởng mình nghe nhầm.

Quý Yến nắm chặt tay:

“Nàng cho rằng ta không biết sao? Nàng và Thẩm tướng quân không phải là tỷ đệ ruột.”

Trong mắt y dường như có lửa giận:

“Lúc trước có người nói với ta hai người các nàng hình như có thông đồng với nhau ta lại không tin, cho đến hôm qua nàng nói với ta có người trong lòng, vậy nhất định chính là Thẩm tướng quân.”

Dứt lời ánh mắt y ảm đạm:

“Thu Thu, mặc dù nàng và Thẩm tướng quân không phải là tỷ đệ ruột thịt, nhưng chuyện này cũng trái với lẽ thường, không hợp thế tục.”

Ta choáng váng.

Thiên ngôn vạn ngữ nghẹn trong cổ họng, cuối cùng hóa thành bốn chữ: “Ngươi có bệnh à?”

Ai nói ta thích Thẩm An, làm người không được nói xằng nói bậy!

Thấy vẻ mặt ta nghẹn khuất, Quý Yến lại nói:

“Hoặc là nàng nói những lời đó chẳng qua là tức giận ta, Thu Thu, chỉ cần nàng nói thu hồi những lời kia, ta còn có thể coi như không có gì xảy ra.”

Giọng điệu của y nghiêm túc khiến ta giống như thê tử hồng hạnh xuất tường của y.

Thiên ngôn vạn ngữ nghẹn ở cổ họng, ta cứng họng không nói nên lời lặp lại: “Ngươi có bệnh!”

Mới sáng ra sao mà đen đủi thế.

Quý Yến đã mất đi lý trí, cảm thấy ta đang mạnh miệng đi lên muốn kéo ta lại.

Ta đang định chặn y lại thì đột nhiên một bàn tay có khớp xương rõ ràng vươn ra từ bên cạnh, vững vàng nắm lấy tay y.

Ta sửng sốt, nhìn về phía Thẩm An bên cạnh.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com