Tâm Đầu Huyết Trả Lại Người

Chương 26



Ta bất lực đỡ trán, không nói nên lời.

Hôm qua khi Thẩm An vừa nói Quý Yến trốn thoát ở Nam Sơn, ta liền nghĩ ngay đến ngôi miếu Quy Linh này.

Ngôi miếu này đã bị bỏ hoang nhiều năm, người bình thường căn bản sẽ không nhớ đến sự tồn tại của nó.

Chẳng qua đối với Quý Yến mà nói, nơi này không chỉ là một vùng đất hoang vắng, mà còn là nơi ta từng tạm trú khi còn đi theo y, ngoại trừ ta ra, có lẽ không ai biết đến chốn này.

Tiếc rằng y không ngờ rằng ta lại không chút do dự vạch trần y với Thẩm An.

Rõ ràng Quý Yến cũng đã nhận ra điều đó.

Đôi mắt đen láy của y đảo qua đảo lại giữa ta và Thẩm An, binh sĩ phía sau lưng như hổ rình mồi, chỉ chờ một tiếng hạ lệnh là lập tức bắt giữ tên phản tặc này về quy án.

Hồi lâu sau, cuối cùng y cũng ý thức được rằng mọi chuyện đã an bài, không thể vãn hồi.

Trước khi Thẩm An hạ lệnh, cuối cùng y không nhịn được cất tiếng hỏi:

“Chuyện ngươi đã làm với Sở Linh năm đó, chẳng lẽ ngươi cho rằng Thẩm Thu sẽ tha thứ cho ngươi sao? Ngươi đúng là kẻ lòng dạ độc ác!”

Thẩm An cười ha hả, ánh mắt bỗng trở nên lạnh lẽo u ám:

“Lòng dạ độc ác?”

“Câu này vẫn nên trả lại cho ngươi mới đúng.”

“Kiếp trước a tỷ yêu ngươi nhiều năm như vậy, ngươi vẫn nhẫn tâm khước từ, khiến a tỷ ngày đêm đau khổ thương tâm, muội đành phải ra tay giúp a tỷ một phen, quét sạch mọi chướng ngại vật cản đường tỷ ấy, đáng tiếc, thật đáng tiếc, tên đầu gỗ như ngươi lại có thể làm ra cái chuyện dùng m.á.u tim của a tỷ muội để chữa bệnh cho tình nhân của ngươi, nếu không phải muội đang ở nơi biên cương xa xôi, chắc chắn muội đã đoạt mạng chó của ngươi từ lâu rồi.”

Giọng điệu hắn càng nói càng trở nên âm u đáng sợ:

“Để ngươi sống thêm được mấy ngày, đúng là lỗi của muội.”

Quý Yến phẫn nộ đến nghiến răng nghiến lợi:

“Ngươi!”.

Sự kiên nhẫn cuối cùng của Thẩm An cũng đã bị tiêu hao sạch sẽ:

“Được rồi, những lời còn lại ngươi xuống suối vàng mà nói.”

27.

Vào ngày tuyết tan hoàn toàn, ta gặp lại Quý Yến lần cuối trong ngục tối tăm.

Bởi vì tội trạng của y, giờ đây cả gia tộc Quý gia đều như chó nhà có tang, phải chịu cảnh gông cùm xiềng xích, chờ ngày bị xử trảm diệt môn.

Đêm trước khi hành hình, ta đối diện với Quý Yến toàn thân bê bết máu, khắp người không một tấc da thịt nào lành lặn, trầm mặc ngồi xuống bên cạnh y suốt nửa khắc đồng hồ:

“Dù sao cũng quen biết một thời gian, ngươi còn chuyện gì muốn nói với ta sao?”

Ta cảm thấy có chút cảm động trước lòng tốt của bản thân, đối diện với Quý Yến đến nước này, vậy mà trong lòng ta vẫn dấy lên chút thương hại.

Người nằm trên mặt đất vẫn bất động như thể đã c.h.ế.t.

Hồi lâu sau, khi ta không còn kiên nhẫn, định đứng dậy rời đi, y bỗng khẽ động đậy.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com