Thanh âm máy móc lạnh băng vang vọng trong đầu, ta lại nghe ra được ý trêu tức ẩn chứa bên trong.
“Ngươi đừng có vớ vẩn…”
Ta xem Thẩm An như đệ đệ ruột thịt, giờ lại bảo ta đi làm thê tử của Thẩm An?
Đây lại là cái quỷ đạo lý gì thế này!
Nhưng dẫu ta có phản đối kịch liệt đến đâu, hệ thống cũng như hũ nút, chẳng hề lên tiếng đáp lời.
“Ngày nào cũng không làm được trò trống gì.”
Ta tức giận mắng một câu.
Thẩm An vừa bước vào phòng nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên:
“A tỷ, tỷ sao vậy?”
Thiếu niên dáng người cao lớn vạm vỡ nghi hoặc bước về phía ta, mái tóc đen nhánh buộc cao gọn gàng, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ.
Trong tay hắn bưng một chồng bánh ngọt thơm lừng, trực tiếp tiến đến gần ta.
Ta gượng gạo cười trừ, tâm tư lại bay bổng tận đâu đâu.
Má ơi, nhân vật chính lên sàn nhanh như chớp vậy.
Thấy ta không đáp lời, Thẩm An cũng không để bụng:
“A tỷ, tỷ mau nếm thử đi, đây là món muội mới học được đấy.”
Hắn ngồi xuống sát cạnh ta, đôi mắt đen láy long lanh nhìn ta chăm chú.
Lúc này tuổi hắn còn trẻ, tâm tư đều viết hết lên mặt, không giống như sau này thường xuyên nở nụ cười xa cách, khiến người ta khó lòng đoán biết dụng ý của hắn.