Thẩm Khanh rất biết điều, không dám chọc vào cậu. Cứ hễ cậu có động tác muốn đứng dậy là cô lập tức nhường chỗ ngay.
Học sinh trường số 1 phải học ba tiết tự học buổi tối, và cô đã hoàn thành tất cả các bộ đề trước khi tiết cuối kết thúc.
"Phù, cuối cùng cũng viết xong rồi."
Thẩm Khanh tự hào sắp xếp lại xấp giấy thi, đang định dọn đồ về nhà thì người bên cạnh lên tiếng gọi: "Đưa bài thi đây."
Động tác nhét đồ ăn vặt và sổ phác thảo vào túi của cô khựng lại, cô cứng nhắc quay đầu qua.
Tạ Minh Triều vẫn giữ vẻ mặt như thể bị ai nợ tám triệu tệ, miễn cưỡng nhẫn nại lặp lại: "Đưa bài thi cho tôi."
"Cậu thực sự muốn xem à?" Thẩm Khanh do dự cầm xấp giấy. Trông cậu hôm nay vốn đã chẳng vui vẻ gì, lỡ xem xong mà bị cao huyết áp thì tính sao?
"Không xem thì làm sao biết trình độ cậu thế nào?"
"Cậu xem xong thì nghìn vạn lần đừng nổi giận nhé," Cô cẩn thận đặt xấp bài thi ngay sát vạch phân giới, từ từ đẩy qua, "Sức khỏe là quan trọng nhất."
Tạ Minh Triều cầm lấy ngay, định lật xem một lượt.
Thẩm Khanh chẳng kịp màng đến quy định "không được vượt ranh giới", nhanh tay lẹ mắt ấn c.h.ặ.t xấp bài lại, nghĩa khí lẫm liệt: "Bạn học Tạ, tôi làm thế này là vì nghĩ cho cậu thôi."
Cậu bình thản rút xấp bài ra: "Cảm ơn ý tốt của cậu."
Nhưng trong giọng nói chẳng có chút cảm xúc cảm kích nào. Thế là cô chỉ biết trân trân nhìn Tạ Minh Triều bất chấp sự ngăn cản mà lật bài thi ra xem.
Thẩm Khanh chứng kiến biểu cảm của cậu biến đổi từ bình tĩnh sang hoang mang, rồi đến kinh ngạc, cuối cùng trở về trạng thái lặng thinh như tờ.
Cô thường ngày vẽ tranh vốn cần quan sát biểu cảm tinh tế của con người, nên cô đoán cảm xúc cuối cùng của Tạ Minh Triều phần lớn là vì quá tức giận mà không thốt nên lời.
Đúng lúc này, tiếng chuông tan học vang lên tựa như bản nhạc thiên đường. Thẩm Khanh chẳng đợi cậu kịp nói gì, lập tức bật dậy lao khỏi chỗ ngồi, không một lần ngoái đầu lại.
Tạ Minh Triều tình cờ lật đến phần tự luận của môn Vật Lý. Mỗi câu phân tích lực, cô nàng chỉ vẽ đúng một lực trọng trường (P=mg).
Vùng đáp án rất sạch sẽ, nhưng câu nào cũng viết đúng một chữ: "Giải".
Bất kể công thức có liên quan đến đề bài hay không, cô thậm chí cũng chỉ viết đúng một cái: G = mg.
Cậu từng nghĩ trình độ của cô không bằng học sinh lớp chọn, nhưng không ngờ cô gần như là con số không tròn trĩnh. Rốt cuộc cô làm cách nào mà đỗ được vào cấp ba vậy?
Tạ Minh Triều ấn nhẹ thái dương, lật lên phần trắc nghiệm phía trước. Rõ ràng trên đề chẳng có một vết nháp nào, vậy mà cô lại chọn đúng hết sạch. Ngay cả những câu trắc nghiệm nhiều đáp án (chọn sai là mất điểm), cô chọn bừa một cái cũng trúng ngay vào đáp án đúng.
Cuối cùng cậu cũng hiểu cô dựa vào cái gì để leo lên được đến đây rồi: Bộ não và vận may khác người, thiếu một trong hai đều không được.
Tạ Minh Triều vốn định dùng việc làm đề để hành hạ cô, nhưng rốt cuộc người bị dày vò lại là chính cậu. Nhưng vì đã hứa với thầy Trương Kiến Sơn sẽ kèm cặp Thẩm Khanh nên cậu đành lẳng lặng chịu đựng.
Cậu gấp gọn bài thi của cô cho vào cặp, khoác một bên vai bước ra khỏi lớp. Mới bước ra một bước, phía sau đã có giọng nói sốt sắng gọi giật lại.
"Cái đó... Tạ Minh Triều!"
Cái giọng đáng đòn này không cần nhìn cũng biết là ai.
"Bạn nữ xinh đẹp đi theo cậu lúc nãy đâu rồi?" Chu Thần ngó nghiêng vào trong mấy lượt vẫn không thấy bóng dáng cô đâu. Hắn rõ ràng tận mắt thấy hai người cùng vào lớp 9 mà.
Tạ Minh Triều rủ mắt là có thể dễ dàng nhìn thấy đỉnh đầu của hắn, vô cảm đáp: "Thẩm Khanh."
Chu Thần ngơ ngác: "Cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Minh Triều nhìn xuống dưới lầu, vừa vặn thấy Thẩm Khanh đang hớn hở chạy về phía cổng trường, tâm trạng bực bội bỗng tan biến đôi chút: "Tên của cô ấy. Mở miệng ra là gọi nữ thần, vậy mà đến cái tên cũng không biết."
"Đúng là nữ thần, đến cái tên cũng hay thế!" Chu Thần chân thành hỏi: "Chữ 'Khanh' nào thế?"
"Khanh khanh hữu ý chi khanh," Thấy vẻ mặt ngơ ngác rõ là chưa từng nghe từ này của hắn, Tạ Minh Triều đổi sang một từ đơn giản hơn: "Khanh khanh ngã ngã chi khanh" (từ chỉ sự thân mật, âu yếm).
"Tên hay!" Chu Thần nhe răng cười ngây ngô khen ngợi, rồi sực nhớ ra mình đến tìm Thẩm Khanh: "Thế người đâu rồi?"
"Về rồi."
Tạ Minh Triều không muốn tiếp chuyện với cậu ta nữa, đi thẳng ra cầu thang. Chu Thần vẫn chưa bỏ cuộc, đuổi theo: "Cậu với cô ấy thân thế, chắc chắn là có phương thức liên lạc rồi, đẩy cho tôi cái WeChat hay QQ gì đi?"
Tạ Minh Triều không dừng bước: "Không thân."
Chân cậu dài, chỉ cần hơi tăng tốc là đã dễ dàng cắt đuôi được Chu Thần. Chu Thần đuổi xuống lầu thì đã mất hút bóng dáng Tạ Minh Triều, không nhịn được hừ lạnh: "Hừ, cao mét tám thì ngon lắm à? Tôi vẫn còn cơ hội lớn nhé! Rõ ràng cái mặt nhìn như em trai mà cứ thích diễn vai cao ngạo!"
Tạ Minh Triều đẩy cửa nhà, mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi. Cậu đã quá quen với việc này, lẳng lặng bật đèn phòng khách, đặt cặp sách lên tủ giày ở lối vào.
Trên sofa là một người phụ nữ đang say khướt, mái tóc dài rối bời che khuất gương mặt, tay cầm một chai rượu rỗng, chiếc điện thoại trên bàn trà vẫn còn sáng đèn.
Tạ Minh Triều dọn dẹp đống vỏ chai lăn lóc dưới sàn trước, khi định lấy cái chai trong tay bà ra, bà bỗng dưng khỏe lạ thường, nắm c.h.ặ.t lấy không buông.
Cậu cầm điện thoại lên, đó là phần bình luận trên Weibo:
[Trần T.ử Uyển sao vẫn chưa c.h.ế.t đi nhỉ? Còn mặt mũi ra đóng quảng cáo à?]
[Cái vụ sữa bột bà ta đại diện lúc trước làm c.h.ế.t bao nhiêu người, sao còn dám tái xuất?]
[Chuẩn luôn, đúng là kinh tởm!]
[Có ai biết địa chỉ nhà bà ta không, tôi muốn đến tận nơi 'xử' luôn!]
[Mà công nhận Trần T.ử Uyển bảo mật đời tư tốt thật, lần trước tôi vất vả lắm mới rình được bà ta quay xong tạp chí, bám theo suốt đường mà bà ta cảnh giác cao quá, thay mấy lượt xe cắt đuôi tôi luôn!]
[Lầu trên cung cấp vị trí thấy bà ta đi, biết đâu rà soát quanh đấy là tìm ra!]
[Bà ta chẳng phải có đứa con sao? Trần T.ử Uyển hồi đó bị c.h.ử.i t.h.ả.m thế mà không giải nghệ, vì con mà chịu rút lui, hay là đi tìm đứa con của bà ta đi?]
[Dẹp đi, con bà ta là trai hay gái còn chẳng biết, đào kiểu gì?]
...
Ánh mắt Tạ Minh Triều tối sầm lại, cậu lần lượt chặn từng người một. Cậu xóa lịch sử tìm kiếm, tiện tay lướt vài bài về ẩm thực và làm đẹp để đè lên những bài viết liên quan đến Trần T.ử Uyển.
Thoát khỏi Weibo, hình nền điện thoại là ảnh chụp chung của Trần T.ử Uyển và cậu lúc cậu ba tuổi. Người phụ nữ trong ảnh thanh thuần động lòng người, gương mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc.
Tạ Minh Triều nhìn hồi lâu, tắt màn hình đặt lại bàn trà. Cậu vào nhà vệ sinh thấm nước nóng vào khăn mặt, quay lại phòng khách quỳ xuống trước mặt Trần T.ử Uyển.
Vén lọn tóc ra, hiện ra là một gương mặt tiều tụy hốc hác. Đôi lông mày và mắt không khác gì trong ảnh, nhưng thần thái thì vĩnh viễn không thể quay về như xưa. Tạ Minh Triều lau mặt cho bà, đỡ bà nằm ngay ngắn lại, kéo chăn đắp lên rồi chỉnh nhiệt độ điều hòa cao hơn một chút.
Dọn dẹp xong phòng khách, cậu pha một ly cà phê rồi mới về phòng. Cậu lấy bài thi của Thẩm Khanh ra, bắt đầu chấm từ môn Toán.
Phần trắc nghiệm đúng hết không ngoài dự kiến. Phần điền vào chỗ trống thì cô nàng không điền 1 thì điền 0, thỉnh thoảng còn xuất hiện một giá trị âm. Thẩm Khanh vậy mà cũng "đâm trúng" được một đáp án đúng ở phần điền trống, nhưng phần tự luận sau đó vẫn y như cũ: chỉ có duy nhất một chữ "Giải".
Toán học không giống Vật lý, Vật lý viết đúng công thức hên xui còn được 1 điểm, nhưng Toán thì không có chuyện đó. Thẩm Khanh rất biết điều chẳng viết gì thêm, Tạ Minh Triều chấm loáng cái là xong.
70 điểm. Thậm chí còn cao hơn khối học sinh lớp thường.