Tâm Động Giáng Lâm

Chương 5: Cả hai "gương mặt" đều khá ổn



"Bạn học Tạ là học sinh giỏi nhất khối, luôn đứng đầu bảng vàng đấy nhé. Thỉnh thoảng ngủ nướng một chút cũng là để thư giãn đầu óc thôi." Bác bảo vệ gõ gõ lên mặt bàn đầy vẻ cảnh cáo: "Đừng có nói nhảm nữa, giấy b.út đây, viết ngay đi."

Cái bàn nhỏ kia chắc cũng có thâm niên lắm rồi, bị bác gõ một cái, cái chân bàn vốn đã ngắn một khúc cứ thế lung lay bần bật. Trên mặt bàn đầy những hình vẽ bậy, còn có năm chữ lớn được tô đi tô lại vô số lần đến mức năm tháng cũng không xóa nhòa nổi: TÔI KHÔNG MUỐN HỌC.

Thậm chí mấy chữ đó còn được tô đậm bằng mực đỏ, đúng là tiếng lòng của Thẩm Khanh lúc này.

Thẩm Khanh không cam tâm, muốn kéo Tạ Minh Triều xuống nước cùng, cô nghiến răng hỏi tiếp: "Thế sao cậu ta cũng không mặc đồng phục ạ?"

"Tối qua đem giặt rồi," Tạ Minh Triều một tay chống lên tay lái chiếc xe đạp địa hình, nhướng mày nhìn cô đầy vẻ thú vị: "Cậu còn muốn kiếm chuyện gì nữa đây?"

"Cháu đừng có làm mất thời gian học tập quý báu của bạn học Tạ," Bác bảo vệ chậc lưỡi không hài lòng, ấn tượng ban đầu dành cho cô lại giảm đi vài phần: "Mau viết bản kiểm điểm của cháu đi."

Đến khi quay sang phía Tạ Minh Triều, Thẩm Khanh mới thực sự mở mang tầm mắt thế nào là "lật mặt còn nhanh hơn lật sách".

"Tiểu Tạ, cháu vào lớp đi, để bác trông chừng con bé này."

Tạ Minh Triều thong thả đạp bàn đạp: "Bác Vương, cháu chào bác."

Thẩm Khanh oán hận nhìn theo bóng lưng cậu đạp xe vào cổng trường, mặt bàn lại bị gõ mạnh một cái.

"Không muốn để lại hình tượng tồi tệ hơn trong mắt thầy cô và bạn bè thì viết nhanh lên."

Cuối cùng, cô đành phải khuất phục trước chủ nghĩa thiên vị vạn ác, hậm hực cầm b.út lên.

Ông Vương Kiến Quốc vừa lắc lư cái quạt nan, vừa liếc nhìn nét chữ của cô, bất giác "Ồ" lên một tiếng kinh ngạc.

"Người ta bảo nét chữ là gương mặt thứ hai của con người, bác thấy cả hai 'gương mặt' của cháu đều rất khá, sao lại nghĩ quẩn mà đi làm học sinh hư thế nhỉ?"

Thẩm Khanh: "Bác ơi, xuất phát điểm nhận thức của bác sai rồi, cháu không phải học sinh hư."

Ông ấy rõ ràng không tin, cho rằng cô đang cãi bướng: "Thế bạn học Tạ lại rảnh rỗi đi vu khống một đứa con gái như cháu chắc?"

Cô tự biết chuyện vào nhầm nhà vệ sinh là mình đuối lý, nên quyết định tập trung viết cho xong bản kiểm điểm rồi chuồn lẹ.

Vương Kiến Quốc cứ ngỡ mình đã nắm được thóp của cô, đắc ý hừ hừ: "Hừ, chột dạ nên mặc nhận rồi chứ gì."

Thẩm Khanh viết loáng một cái đã xong, cô đập bản kiểm điểm xuống bàn, đứng dậy dứt khoát.

"Viết xong rồi ạ."

Ông ấy không dám tin nhìn đồng hồ: "Nhanh thế? Mới có mười lăm phút thôi mà!"

Cô phủi phủi bụi phấn còn vương trên ống tay áo, tự tin nhếch môi: "Mấy cái khác cháu không giỏi, chứ riêng việc soạn văn chương sáo rỗng thì cháu có nghề rồi."

Vương Kiến Quốc khó nhọc đếm số chữ, nhìn đến cuối cùng mới phát hiện cô chẳng thèm ký tên. Ông gấp bản kiểm điểm lại nhét vào túi: "Không viết tên bác cũng nhớ kỹ mặt cháu rồi."

Thẩm Khanh vốn là một kẻ mù đường, dù dọc đường đi đã nhìn biển chỉ dẫn nhưng cô vẫn lạc lối giữa khuôn viên trường rộng lớn.

Sau khi đi vòng quanh cùng một cái cây tới ba lần, cô chính thức bỏ cuộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô từng nghe nói Trung học số 1 Vân Hòa rất rộng, nhưng không ngờ đến cả cái tòa nhà tổng hợp làm biểu tượng cũng không tìm thấy.

Thẩm Khanh bỗng thấy nhớ cái trường Trung học S rách nát ở thành phố A quá. Tuy tài nguyên giáo d.ụ.c không bằng ở đây, quản lý thì khắt khe như trường quân đội, nhưng ít ra có Cung Tiêu Tiêu và Trần Tiễn bên cạnh, khổ cũng thành vui.

Cô ngồi bệt xuống bậc thang của một tòa nhà thấp tầng đang bỏ trống, tuyệt vọng ngẩng đầu nhìn trời. Mãi đến khi tiếng chuông tan tiết một vang lên, cảm giác tội lỗi vì đi muộn quá lâu mới kéo cô ra khỏi nỗi buồn man mác.

Thẩm Khanh nhớ lại lời khen dịu dàng của mẹ: "Mẹ tin Khanh Khanh là một đứa trẻ ngoan và tự giác."

Cuối cùng, bằng phương pháp "đếm chân cừu" chọn bừa, cô cũng tìm thấy Phòng Giáo vụ ở tòa nhà tổng hợp.

Thầy Tôn Bỉnh Xuân đang nhàn nhã nhấp trà, bỗng cửa bị đẩy mạnh ra, một luồng gió mang theo cái nóng mùa hè ùa vào.

Thầy nhíu mày nghiêm khắc phê bình: "Em kia, lần sau vào phải gõ cửa nghe chưa?"

"Em xin lỗi thầy, nãy em có gõ rồi mà thầy không nghe thấy ạ."

Thẩm Khanh liếc thấy cái tai nghe Bluetooth trong tai thầy, trong lòng hiểu rõ nhưng không vạch trần.

Tôn Bỉnh Xuân vừa ngước mắt lên, nhìn rõ gương mặt cô thì sững người lại một chút. Thầy dạy học ba mươi năm nay, chưa từng thấy nữ sinh nào có nhan sắc đủ để dùng bốn chữ "kinh diễm nhân gian" để miêu tả như thế này.

Tôn Bỉnh Xuân cười gượng gạo: "Không sao, tại thầy già rồi tai cũng không con thính như trước, em có việc gì không?"

"Dạ, em đến làm thủ tục chuyển trường ạ."

Thẩm Khanh có một thói quen đặc biệt, hễ đối mặt với người lạ là cô sẽ vô thức thu lại mọi biểu cảm. Vì thế, gương mặt vốn đã thanh tú lạnh lùng của cô trông lại càng giống như bị liệt cơ mặt và kiêu ngạo.

"Ồ, em tên gì?"

"Dạ, Thẩm Khanh."

Tay Tôn Bỉnh Xuân đang lật tìm hồ sơ chợt khựng lại: "Thẩm Khanh?"

Cô không hiểu chuyện gì, hơi ngơ ngác hỏi: "Sao thế thầy?"

"À, không có gì."

Thầy thầm may mắn vì ban nãy không tiện đà mắng mỏ cô thêm. Lỡ mà đắc tội với vị đại tiểu thư này, e là cái bát cơm của thầy cũng bay màu mất.

"Em học lớp 11-9 nhé," Thầy mỉm cười, thái độ không còn chút thiếu kiên nhẫn nào như lúc đầu: "Cần thầy dẫn em qua đó không?"

Dù Thẩm Khanh thắc mắc tại sao thái độ của thầy lại thay đổi ch.óng mặt như thế, nhưng nghĩ đến việc mình không biết đường, cô vẫn gật đầu cảm ơn.

"Dạ, thế thì cảm ơn thầy ạ."

Bây giờ đang là tiết hai, khi đi dưới chân tòa nhà giảng đường, Thẩm Khanh vẫn có thể nghe rõ tiếng giáo viên giảng bài hùng hồn vang ra từ các lớp học.

Tôn Bỉnh Xuân dẫn cô dừng lại trước cửa lớp 11-9, rồi gõ cửa.