Được lắm, cô nàng lưu manh này xem ra cũng thanh cao gớm nhỉ.
Tạ Minh Triều sở hữu một gương mặt mà khi cười lên sẽ đặc biệt thu hút, nhưng ngày thường cậu hầu như chẳng bao giờ cười. Lúc này, khóe môi cậu khẽ nhếch lên đầy vẻ phóng túng, nhưng ý cười giễu cợt ấy chẳng chạm đến đáy mắt.
"Chào mừng bạn học Thẩm Khanh gia nhập lớp 11-9."
Nếu sự mỉa mai trong mắt cậu không lộ liễu đến thế, cộng thêm cái diện mạo thuần khiết vô hại này, chắc chắn Thẩm Khanh đã tin lời cậu là thật lòng.
Cô cảm thấy da đầu mình tê dại một trận. Thói quen "liệt cơ mặt" nhiều năm khiến cô vô thức khẽ gật đầu một cái: "Cảm ơn."
Vừa dứt lời Thẩm Khanh đã muốn tự vả vào miệng mình một cái. Trả lời lạnh lùng thế này, chắc chắn tên kia lại tưởng mình vừa biến thái vừa thích làm màu!
Quả nhiên, vẻ lạnh lẽo trong mắt cậu càng đậm hơn: "Hôm qua đối với chú cảnh sát giao thông thì cười tươi như hoa, giờ thì đến diễn cũng lười rồi à?"
Đấy là vì tôi đang có việc cần nhờ vả người ta mà!
Cô gượng ép nhếch khóe môi, cười như mếu: "Cảm... cảm ơn bạn học Tạ."
Nghe qua cứ tưởng cô bị nói lắp. Tạ Minh Triều cảm thấy cô lúc cười còn khó coi hơn lúc không cười, cậu hờ hững thu lại ánh nhìn. Cây b.út máy màu đen xoay vần điêu luyện giữa những kẽ ngón tay cứng cáp.
Tay cậu cũng rất đẹp, xương khớp phân minh, làn da trắng lạnh dưới ánh nắng chiếu rọi có thể nhìn thấy rõ những mạch m.á.u xanh nhạt.
Đúng là đẹp từ đầu đến chân, mỗi tội cái miệng quá độc địa.
Thẩm Khanh thầm thở dài nuối tiếc trong lòng. Vì cuộc sống hạnh phúc sau này, cô quyết định vừa tan học sẽ đi tìm giáo viên chủ nhiệm để đổi chỗ ngay lập tức.
Tiếng chuông hết tiết vừa vang lên, cô đã đứng bật dậy theo phản xạ.
Tiếng ma sát giữa bàn ghế và mặt đất tạo ra âm thanh "két" ch.ói tai, khiến bầu không khí vốn đang yên tĩnh trong lớp bỗng trở nên lặng ngắt một cách kỳ quặc.
Tiếng giảng bài của cô Uông Lâm Mai dừng bặt. Cô đẩy gọng kính đen trên sống mũi, cuốn sách trên tay đập "bạch" một cái xuống bục giảng.
Giọng cô lộ rõ vẻ không hài lòng: "Em kia, có vấn đề gì sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Khanh liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, học sinh ngoài hành lang đang vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Nửa câu "Chẳng phải đã tan học rồi sao" định thốt ra bỗng bị ánh mắt cảnh cáo của cô Uông ép ngược vào trong.
Thẩm Khanh đành đổi một cái cớ: "Em muốn đi vệ sinh ạ."
Uông Lâm Mai liếc nhìn cô một cái không cảm xúc: "Đợi chút nữa, giảng nốt câu này rồi tan lớp."
Cô chỉ còn cách ngồi xuống lại.
Hồi trước ở trường Trung học S, thầy cô chỉ hận không thể tan làm sớm hơn cả tiếng chuông. Còn ở trường số 1 Vân Hòa, đặc biệt là lớp chọn, việc dạy quá giờ dường như là chuyện cơm bữa.
Thẩm Khanh thầm nguyền rủa bà Lý Thanh Lộ ăn mì tôm không có gói gia vị hàng vạn lần, rồi chán nản gục xuống bàn.
Tạ Minh Triều viết đáp án vào tờ giấy nháp vốn trắng tinh suốt cả tiết học, đóng nắp b.út lại, rồi gõ nhẹ xuống mặt bàn một cái không nặng không nhẹ.
Tối qua cô ngủ muộn, vừa nằm xuống là cơn buồn ngủ đã ập tới.
Một tiếng "cộc" trầm đục truyền vào tai qua kẽ hở giữa mặt và mặt bàn, Thẩm Khanh giật mình tỉnh giấc.
Bên cạnh vang lên tiếng cười đầy ẩn ý: "Vừa nằm xuống là ngủ được ngay, cũng coi như là một loại bản lĩnh đấy."
Thẩm Khanh không ngồi dậy, chỉ quay mặt sang phía Tạ Minh Triều.
"Ngưỡng mộ không?"
Cậu một tay chống má, đôi mắt cún con tội nghiệp nhưng đầy vẻ lười biếng nhìn cô: "Tôi chỉ nể phục cái sự mặt dày của cậu thôi."
Thành phố này lại có thêm một người mà cô muốn "ám sát" rồi.
Khi cô Uông Lâm Mai hô tan lớp, cái thân hình đang uể oải của Thẩm Khanh lập tức như được tiêm m.á.u gà, phấn chấn hẳn lên. Nhưng lần này cô đã khôn ra, đợi cô Uông ra khỏi lớp rồi mới đứng dậy.
Trước cửa lớp 10 bên cạnh, có mấy nam sinh đang đứng với vẻ mặt cà lơ phất phơ. Cô Uông nhíu mày, nép sát vào tường đi qua như tránh tà.
Cứ đi theo cô giáo dạy Toán là sẽ tìm được văn phòng, lại chẳng lo bị lạc đường. Thẩm Khanh đang thầm khâm phục tài trí của mình, thì trước mặt bỗng thò ra một bàn chân đang đi đôi giày AJ.