Lão thái quân thở dài.
“Trước kia người người đều cảm thấy Vọng Thư không hiểu chuyện, nên cái gì cũng muốn tranh.”
“Tranh đến cuối cùng, cả phủ đều chỉ còn tiếng động.”
Lục Vọng Thư đang viết chữ bên cạnh.
Nghe vậy, chàng ngẩng đầu lên.
“Bây giờ không tranh nữa sao?”
Lão thái quân cười.
“Bây giờ tranh không lại tức phụ của con.”
Ta: “…”
Lục Vọng Thư nghiêm túc nhìn ta.
“Tri Vi lợi hại.”
Ta bị chàng nói đến nóng mặt.
Lão thái quân và Tống cô cô đều bật cười.
Mùa xuân năm ấy, chúng ta đến biệt viện Giang Nam.
Trên đường đi mất nửa tháng.
Đây là lần đầu tiên Lục Vọng Thư đi xa như vậy, suốt dọc đường chàng đều rất căng thẳng.
Ta bảo người cuốn rèm xe lên một nửa, chàng liền ngồi bên cạnh ta nhìn ruộng đồng ven đường.
Thấy thuyền, chàng sẽ hỏi là thuyền của nhà nào.
Thấy tiệm t.h.u.ố.c, chàng sẽ hỏi chưởng quầy có bán t.h.u.ố.c giả hay không.
Thấy trẻ con bên đường cầm đá ném mèo hoang, chàng lập tức nhíu mày, bảo xe dừng lại.
Ta cười hỏi:
“Chàng muốn làm gì?”
Chàng rất nghiêm túc đáp:
“Mèo đau.”
Vẫn là câu ấy.
Nhiều năm đã trôi qua, chàng vẫn sẽ vì một con mèo hoang bị người ta ném đá mà nhíu mày.
Ta bảo Thanh Hòa lấy mấy đồng tiền, đuổi bọn trẻ ấy đi.
Lục Vọng Thư xuống xe, ngồi xổm trước mặt con mèo hoang.
Mèo hoang bị dọa sợ, xù lông kêu lên với chàng.
Chàng cũng không sợ.
Chỉ bẻ vụn điểm tâm trong tay áo, đặt xuống đất.
“Ăn đi.”
Mèo hoang không để ý đến chàng.
Chàng ngồi xổm rất lâu, cuối cùng vẫn bị ta kéo dậy.
“Nó không ăn.”
Lục Vọng Thư hơi thất vọng.
Ta nói:
“Chàng đã đặt thức ăn xuống rồi.”
“Nó ăn hay không, là chuyện của nó.”
Chàng nghĩ một chút, rồi gật đầu.
“Giống như nàng đưa tay cho ta.”
Ta còn chưa kịp phản ứng.
Chàng đã nhìn ta, nghiêm túc nói:
“Ngày thành hôn, nàng đưa tay cho ta.”
“Ta muốn nắm thì nắm.”
“Không muốn cũng không sao.”
“Sau đó ta đã nắm.”
Lòng ta mềm xuống.
Thì ra chàng đều nhớ.
Ta nắm lấy tay chàng.
“Bây giờ cũng có thể nắm.”
Tai Lục Vọng Thư ửng đỏ.
Nhưng chàng không buông ra.
Biệt viện Giang Nam rất đẹp.
Trong viện có nước, có trúc, còn có một mảnh vườn t.h.u.ố.c nhỏ.
Mỗi sáng Lục Vọng Thư dậy tưới nước, buổi chiều cùng ta xem sổ sách.
Đến chạng vạng, chúng ta ngồi dưới hiên, nghe tiếng thuyền từ xa vọng lại.
Có khi chàng bỗng quên mất mình vừa nói đến câu nào.
Liền yên lặng nhìn ta.
Ta chưa từng giục chàng.
Chỉ đợi chàng chậm rãi nhớ lại.
Có một lần, chàng nghĩ rất lâu vẫn không nhớ ra, sắc mặt dần dần trắng bệch.
Ta đặt sổ sách xuống.
“Quên thì cứ quên đi.”
“Nhưng ta muốn nói cho nàng nghe.”
“Vậy ngày mai nhớ ra rồi nói.”
Chàng cúi đầu.
“Nàng có thấy phiền không?”
Ta cười.
“Lục Vọng Thư, ta cũng có rất nhiều chuyện làm không tốt.”
“Chàng từng thấy phiền ta chưa?”
Chàng lập tức lắc đầu.
“Không phiền.”
“Vậy ta cũng không phiền.”
Chàng nhìn ta.
Bỗng nhích lại gần, rất nhẹ, rất nhẹ chạm vào trán ta.
Như chim nhỏ khẽ chạm xuống mặt nước.
Cả người ta cứng đờ.
Sau khi lùi ra, tai chàng đã đỏ thấu.
“Tống cô cô nói, phu thê có thể làm như vậy.”
Ta che mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tống cô cô còn dạy chàng gì nữa?”
Chàng nghiêm túc nghĩ.
“Bà ấy nói, chuyện này không thể nói với người khác.”
Ta: “…”
Đêm đó, ta viết thư cho Tống cô cô.
Viết được một nửa, ta lại đem đốt đi.
Thôi vậy.
Lão nhân gia cũng chỉ là vì muốn tốt cho chúng ta.
Về sau, Lâm Thanh Việt thành thân.
Hắn cưới cô nương nhà Hàn Lâm, họ Liễu, tính tình sảng khoái.
Nghe nói lần đầu gặp Lâm Thanh Việt, nàng đã thẳng thắn nói sắc mặt hắn quá lạnh, trông giống như người khác thiếu hắn tám trăm lượng bạc.
Lâm Thanh Việt vậy mà cũng không giận.
Ngày hắn thành thân, ta và Lục Vọng Thư về kinh xem lễ.
Liễu cô nương kính trà cho ta, cười rất hào sảng.
“Sớm đã nghe phu quân nhắc đến nhị muội muội.”
Ta nhìn Lâm Thanh Việt một cái.
“Huynh ấy nói gì về ta?”
Liễu cô nương cười.
“Nói muội giỏi giang, cũng nói trước kia huynh ấy khốn nạn.”
Lâm Thanh Việt ho một tiếng.
“Nàng bớt nói vài câu.”
Ta không nhịn được mà cười.
Lục Vọng Thư ngồi bên cạnh ta, cũng cười theo.
Lâm Thanh Việt thấy vậy, thần sắc dịu đi rất nhiều.
Sau tiệc, hắn tiễn chúng ta ra khỏi phủ.
Trước khi lên xe, hắn bỗng nói:
“Tri Vi.”
Ta quay đầu lại.
Hắn đưa tới một chiếc hộp nhỏ.
“Cho Lục thiếu chủ.”
Lục Vọng Thư nhận lấy, mở ra xem.
Bên trong là một con chim gỗ mới khắc.
Đường d.a.o rất vụng, nhưng nhìn ra được người khắc đã thật sự nghiêm túc.
Lâm Thanh Việt hơi mất tự nhiên.
“Tay ta vụng, khắc không đẹp.”
Lục Vọng Thư nhìn rất lâu.
Sau đó ngẩng đầu nói:
“Rất tốt.”
Lâm Thanh Việt thở phào nhẹ nhõm.
Ta nhìn bọn họ, một người chậm chạp nhưng chân thành, một người vụng về lại mang theo áy náy muộn màng, bỗng cảm thấy rất nhiều chuyện có lẽ thật sự có thể chậm rãi tốt lên.
Không phải xóa sạch.
Chỉ là về sau, bớt đau hơn một chút.
Trên xe ngựa về Lục phủ, Lục Vọng Thư vẫn ôm con chim gỗ kia nhìn mãi.
Ta hỏi:
“Thích không?”
Chàng gật đầu.
“Huynh ấy muốn làm hòa.”
Ta nói:
“Có lẽ vậy.”
“Nàng muốn không?”
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh đèn trước cửa Lâm phủ dần dần lùi xa.
“Từ từ thôi.”
Lục Vọng Thư gật đầu.
“Vậy thì từ từ.”
Vài năm sau, Lục lão thái quân giao toàn bộ Lục gia vào tay chúng ta.
Hôm ấy nắng rất đẹp.
Trong sảnh đứng đầy tộc nhân.
Không còn ai đem sự si ngốc của chàng ra cười nhạo nữa.
Khi Lục Vọng Thư nhận gia chủ ấn, tay chàng vẫn còn hơi run.
Ta đứng bên cạnh chàng, giống như ngày thành hôn năm ấy, tay áo khẽ chạm vào mu bàn tay chàng.
Chàng nghiêng đầu nhìn ta.
“Tri Vi.”
“Ừ?”
“Ta sợ.”
Ta cười.
“Ta biết.”
“Vậy nàng vẫn ở đây sao?”
“Ở đây.”
Chàng liền vững vàng nhận lấy con ấn kia.
Về sau rất lâu, ta vẫn luôn nhớ buổi sáng ấy.
Nhớ cả sảnh đường tĩnh lặng, nhớ ánh nắng rơi trên vai Lục Vọng Thư, nhớ rõ ràng chàng đang sợ hãi, nhưng vẫn không hề lùi bước.
Ta cũng nhớ từ đường nhiều năm trước, đám nữ quyến trong tộc đã cười ta như thế nào.
Đích nữ phối với kẻ ngốc.
Đúng là chuyện lạ.
Bọn họ không biết, thứ ngày ấy ta cúi người nhặt lên chưa từng là sự nhục nhã.
Đó là con đường đưa ta rời khỏi sự thiên vị, tranh đoạt, tiếng khóc và ánh mắt lạnh lùng của Lâm gia.
Cũng là con đường đưa Lục Vọng Thư bước ra khỏi mùi t.h.u.ố.c phủ kín nhiều năm, khỏi cơn mộng về lửa, khỏi tiếng cười nhạo và sự im lặng kéo dài đằng đẵng.
Chúng ta đều từng bị người đời đặt sai vị trí.
May mà về sau, không ai trong chúng ta còn phải ở lại chỗ cũ nữa.
HẾT.