Tấm Mộc Bài

Chương 3



Ôn Lệnh Nghi đỏ mắt, cúi đầu không dám mở miệng.

 

Ta đứng dậy, hành lễ với Tống cô cô.

 

“Xin cô cô về bẩm lại lão thái quân, Tri Vi nguyện gả.”

 

Lúc này Tống cô cô mới nghiêm túc nhìn ta.

 

Ánh mắt bà không giống người Lâm gia, không xét nét, cũng không có vẻ khinh mạn như đám nữ quyến kia.

 

Bà chỉ hỏi ta:

 

“Cô nương đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?”

 

“Thiếu chủ nhà ta thân thể khác người thường.”

 

“Ngài ấy không hiểu nhiều quy củ thế tục, ban đêm sợ sấm, gặp người lạ cũng sợ.”

 

“Lục gia sẽ bảo vệ ngài ấy, cũng sẽ bảo vệ thiếu phu nhân.”

 

“Nhưng nếu cô nương chỉ vì một hơi giận mà đáp ứng, sau này đôi bên sinh oán trách, thì ai cũng chẳng dễ sống.”

 

Ta ngẩng đầu nhìn bà.

 

“Ta đã nghĩ kỹ rồi.”

 

Tống cô cô nhìn ta thật lâu.

 

Cuối cùng bà khẽ gật đầu.

 

“Vậy thì tốt.”

 

Bà lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ.

 

“Đây là món đồ nhỏ thiếu chủ tự tay làm.”

 

“Tuy không đáng tiền, nhưng là thứ ngài ấy biết mình sắp định thân, đã chọn suốt ba ngày mới chọn ra.”

 

Chiếc hộp được mở ra.

 

Bên trong là một con mèo gỗ được chạm khắc bằng tay.

 

Nó chỉ lớn bằng lòng bàn tay, hai tai khắc hơi lệch, nhưng chiếc đuôi lại được tỉ mỉ uốn thành một vòng rất tròn.

 

Nữ quyến bên cạnh có người không nhịn được mà bật cười.

 

“Thứ này cũng được tính là lễ định thân sao?”

 

Tống cô cô không hề để ý đến tiếng cười ấy.

 

Ta vươn tay nhận lấy con mèo gỗ.

 

Mộc điêu vừa chạm vào tay đã thấy ấm mịn, hiển nhiên đã được người ta vuốt ve gìn giữ rất nhiều lần.

 

Ta bỗng nhớ đến con mèo bị thương trong hậu viện chùa Tướng Quốc năm ấy.

 

Thì ra chàng vẫn còn nhớ.

 

Ta cất mộc điêu vào tay áo.

 

“Thay ta đa tạ thiếu chủ.”

 

Trong mắt Tống cô cô cuối cùng cũng lộ ra vài phần dịu hòa.

 

Sau khi bà rời đi, phụ thân đập mạnh chén trà xuống đất.

 

“Lâm Thanh Việt, xem chuyện tốt ngươi làm ra đi!”

 

Lâm Thanh Việt quỳ dưới đất, sắc mặt khó coi, nhưng trong lòng vẫn chưa phục.

 

“Nhi t.ử chỉ muốn thay Lệnh Nghi trút giận mà thôi.”

 

Phụ thân nổi giận quát:

 

“Trút giận?”

 

“Ngươi đem hôn sự của muội muội ruột ra để trút giận?”

 

Lâm Thanh Việt nghiến răng.

 

“Nàng tính là muội muội kiểu gì?”

 

Trong phòng lập tức yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

 

Sắc mặt mẫu thân thoáng chốc thay đổi.

 

Ta đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn hắn.

 

Lâm Thanh Việt cũng nhận ra mình vừa nói gì, môi mím c.h.ặ.t, không nói thêm được nữa.

 

Ôn Lệnh Nghi lập tức khóc lên:

 

“Nhị ca, huynh đừng nói tỷ tỷ như vậy, tỷ tỷ mới là huyết mạch Lâm gia, vốn dĩ muội không nên…”

 

“Đủ rồi.”

 

Ta cắt ngang lời nàng.

 

Tất cả mọi người đều quay sang nhìn ta.

 

Ta đưa chiếc hộp gỗ kia cho Thanh Hòa giữ.

 

“Huyết mạch cũng được, người ngoài cũng được, dù sao mối hôn sự này đã định rồi.”

 

“Sau này nhị ca không cần phải rối rắm chuyện ta tính là muội muội kiểu gì nữa.”

 

“Đợi ta gả vào Lục gia, tự nhiên sẽ không còn ở trước mắt làm chướng mắt các người.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mắt mẫu thân đỏ lên.

 

“Tri Vi, sao con có thể nói ra những lời như vậy?”

 

Ta nhìn bà.

 

Sao ta lại không thể nói như vậy?

 

Trở về phủ suốt hai năm, mỗi lần ta muốn lại gần bà, bà luôn quay đầu nhìn Ôn Lệnh Nghi trước.

 

Ta muốn học việc quản gia, bà nói Lệnh Nghi đã quen thuộc mọi việc trong phủ, bảo ta trước hết đi theo nàng mà học.

 

Ta muốn theo bà đi dự tiệc, bà lại nói lễ số của ta còn kém, chỉ e khiến người ngoài chê cười.

 

Khi ta bệnh, chỉ muốn uống một bát canh nóng, vừa khéo Ôn Lệnh Nghi cũng nói mình ăn uống không ngon, phòng bếp liền đưa canh sang chỗ nàng trước.

 

Đến khi bát canh nguội lạnh, mới có người đưa đến viện của ta.

 

Không ai cảm thấy trong chuyện ấy có gì không đúng.

 

Bởi vì thân thể ta khỏe mạnh hơn nàng, nên ta có thể chờ.

 

Giờ ta không muốn chờ nữa.

 

Bọn họ lại cảm thấy lời ta nói làm người ta đau lòng.

 

Phụ thân mệt mỏi xoa ấn đường.

 

“Hôn sự đã định rồi, vậy thì chuẩn bị của hồi môn đi.”

 

Mẫu thân thấp giọng hỏi:

 

“Bên phủ Trấn Quốc Công…”

 

Phụ thân lạnh mặt ngắt lời:

 

“Còn nhắc gì đến phủ Trấn Quốc Công nữa?”

 

Lâm Thanh Việt quỳ dưới đất, bỗng ngẩng đầu nhìn ta.

 

Ánh mắt hắn rất phức tạp.

 

Có giận dữ, cũng có chút hoảng hốt không giấu được.

 

Ta không nhìn hắn thêm nữa.

 

Khi bước ra khỏi từ đường, Ôn Lệnh Nghi đuổi theo sau ta.

 

“Tỷ tỷ.”

 

Ta dừng bước.

 

Mắt nàng đỏ hoe, tay vẫn siết c.h.ặ.t chiếc khăn.

 

“Muội thật sự không muốn hại tỷ phải gả cho Lục thiếu chủ.”

 

Ta gật đầu.

 

“Ngươi chỉ muốn ta khó xử mà thôi.”

 

Sắc mặt nàng trắng bệch.

 

Ta tiếp tục nói:

 

“Bây giờ ta thật sự gả qua đó, ngươi nên vui mới phải.”

 

Nước mắt nàng lăn xuống.

 

“Tỷ nói như vậy, là muốn trong lòng muội bất an.”

 

“Vậy cứ bất an đi.”

 

Nói xong, ta xoay người rời đi.

 

Sau lưng rất lâu cũng không vang lên tiếng động.

 

Thanh Hòa đi bên cạnh ta, nhịn suốt nửa ngày mới thấp giọng nói:

 

“Cô nương, vừa rồi người thật lợi hại.”

 

Ta khẽ cười.

 

“Lợi hại sao?”

 

“Lợi hại.”

 

Nàng dùng sức gật đầu.

 

“Trước kia cô nương luôn giải thích rất lâu, càng giải thích bọn họ lại càng không tin.”

 

“Hôm nay người không giải thích nữa, ngược lại khiến lòng nô tỳ thấy thật sảng khoái.”

 

Ta đưa tay sờ con mèo gỗ trong tay áo.

 

Quả thật rất sảng khoái.

 

Trước ngày thành hôn, Lâm phủ náo nhiệt suốt một thời gian dài.

 

Nhưng ấy không phải thứ náo nhiệt của vui mừng.

 

Mà là kiểu náo nhiệt gượng gạo, lúng túng, hoảng hốt, rồi lại cố tỏ ra vẫn còn thể diện.

 

Phủ Trấn Quốc Công rất nhanh đã trả lại tấm thanh ngọc bài.

 

Người đưa bài nói năng vô cùng khách khí, nhưng cũng chẳng để lại cho Lâm gia bao nhiêu mặt mũi.

 

“Thế t.ử nói, Lâm gia đã chọn được lương tế khác, phủ Quốc Công sẽ không làm lỡ nhị cô nương nữa.”