Đêm đại hôn, Bùi Yến Đình không về.
Nến hồng đã cháy lụi một nửa, ta ngay ngắn ngồi trên giường hỷ, cái cổ dưới tấm khăn voan đỏ đã sớm mỏi nhừ.
Hỷ bà vào châm trà hai lần, nụ cười trên mặt lần sau lại càng gượng gạo hơn lần trước.
Mấy nha hoàn ở gian ngoài xầm xì bàn tán, giọng tuy đè rất thấp nhưng ta lại nghe rõ mồn một —— “Tướng quân vẫn đang ở Túy Nguyệt Lâu", “Liễu cô nương kia thân thể bất an", “E là đêm nay không đến đâu".
Bàn tay ta giấu trong ống tay áo hỷ rộng thùng thình từ từ siết c.h.ặ.t.
Liễu Như Yên.
Cái tên này ta đã từng nghe qua.
Trước khi phụ thân chiến t.ử sa trường, từng phái người gửi về một mật thư, trên thư chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
“Phòng Bùi Yến Đình.”
Khi đó ta không hiểu.
Bây giờ thì ta đã hiểu rồi.
Lúc hỷ bà vào lần thứ ba, ta tự tay vén khăn che đầu lên.
Bà ta kinh hãi lùi lại hai bước:
“Phu nhân!
Việc này không hợp quy củ ——"
“Tướng quân không có mặt, quy củ này làm cho ai xem?"
Ta bước xuống giường hỷ, tà áo cưới đỏ rực lê dài trên đất như một chiếc đuôi màu m/áu.
Ta đi đến bên cửa sổ, đẩy cánh cửa ra, gió đêm ùa vào làm ánh nến lay động ngả nghiêng.
Trong viện treo đèn l.ồ.ng đỏ, chữ hỷ dán đầy tường, thế nhưng cả tòa tướng quân phủ lại im lìm như một ngôi mộ cổ.
Ngay sau đó, ta nhìn thấy những dòng chữ lạ lùng bay qua trước mắt.
Những hàng chữ màu m/áu nối đuôi nhau hiện lên ——
【 Nam chính giấu bạch nguyệt quang đang m/ang t/hai trong rương của hồi môn rồi! 】
【 Ngay chiếc rương thứ ba ở viện phụ ấy! 】
【 Mau đi xem đi, mau đi xem đi! 】
Ta ngẩn người trong chốc lát.
Phản ứng đầu tiên của ta là có kẻ đang dùng mật thuật truyền âm nhập mật ở trong tối, nhưng ta lập tức gạt bỏ ý nghĩ này.
Kiểu chữ này, cách sắp xếp này, không giống với bất kỳ bí thuật nào mà ta từng biết.
Nó giống như... giống như có ai đó đang đứng sau một tấm màn để trò chuyện với ta vậy.
Thật hoang đường.
Nhưng ta không có thời gian để truy cứu nguồn gốc của sự hoang đường này.
Ta xoay người nhìn về phía mười hai chiếc rương của hồi môn đặt ở góc tường.
Đó là sính lễ của Bùi gia, cũng là của hồi môn của ta, theo quy củ phải mang theo vào phủ.
Chiếc rương thứ ba ở viện phụ —— ta gần như bước về phía chiếc rương đó theo bản năng, bước chân không nhanh không chậm, sắc mặt không chút gợn sóng.
Nha hoàn Thanh Hòa bước tới:
“Phu nhân muốn tìm gì ạ?
Để nô tỳ giúp người ——"
“Không cần."
Ta ngồi xổm xuống trước chiếc rương kia.
Rương làm bằng gỗ đào, khóa đồng, nước sơn còn mới tinh.
Ta đưa tay sờ vào kẽ hở của nắp rương, đầu ngón tay chạm phải một đường rãnh nhỏ.
Chiếc rương này không được đóng c.h.ặ.t hoàn toàn.
Bên trong có người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiếng thở rất khẽ, nhưng ta từ nhỏ đã theo phụ thân lớn lên nơi biên ải, tai rất thính nên nhận ra ngay hơi thở của con người.
Hơi thở kia dồn dập nhưng đầy khắc chế, rõ ràng là đang cố gắng đè nén sự sợ hãi.
Lại còn có một mùi m/áu tanh cực kỳ nhạt hòa lẫn với hương phấn son, theo khe hở rương rỉ ra từng sợi luồn lách vào không khí.
Những dòng chữ kia không lừa ta.
Ta đứng dậy, không mở rương ra, thậm chí không thèm liếc nhìn nó thêm một cái.
Ta đi ra cửa, gọi quản gia đến.
“Phu nhân có điều gì sai bảo?"
Quản gia họ Chu, hơn năm mươi tuổi, đã ở Bùi phủ suốt ba mươi năm.
Lão cúi đầu, thái độ cung kính, nhưng ta chú ý thấy ánh mắt lướt qua của lão cứ liên tục đảo về phía chiếc rương kia.
Lão biết rõ.
Cả tòa tướng quân phủ này đều biết rõ.
Chỉ có vị tân nương t.ử là ta đây bị bịt mắt bắt chim mà thôi.
“Mang chiếc rương kia ra ngoài."
Giọng ta rất bình thản, cứ như đang đàm đạo về thời tiết hôm nay vậy.
Chu quản gia hơi khựng lại:
“Phu nhân nói tới chiếc rương nào ạ?"
“Chiếc rương gỗ đào thứ ba ở viện phụ."
Ta nhìn lão, “Đóng đinh ch/ết, dìm xuống giếng sâu ở hậu viện."
Con ngươi của Chu quản gia bỗng co rụt lại.
“Phu nhân, việc này... việc này không hợp quy củ.
Những của hồi môn này đều phải nhập vào kho, dìm xuống giếng e là ——"
“Quy củ của Bùi gia ta không hiểu."
Ta ngắt lời lão, “Nhưng cha ta từng dạy —— thứ không sạch sẽ thì không thể giữ lại bên mình."
Ta khẽ nở nụ cười:
“Chu quản gia, ông muốn ta phải tự mình đốc thúc người chuyển đi sao?"
Sắc mặt Chu quản gia lúc trắng lúc xanh, lúc xanh lúc trắng.
Lão há miệng, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại cúi gầm đầu xuống:
“Lão nô đi làm ngay đây."
Lúc lão xoay người, bước chân có chút loạng choạng.
Ta đứng nguyên tại chỗ, nghe thấy từ viện phụ truyền đến tiếng mở rương rồi tiếng đóng đinh gõ côm cốp, tiếng gỗ và đinh sắt va chạm vang lên vô cùng rõ ràng giữa đêm thanh vắng.
Sau đó là tiếng bước chân của mấy gã sai vặt đang khiêng rương đi về phía hậu viện, chiếc rương rất nặng, bọn họ khiêng có vẻ chật vật nhưng không một ai dám ho he nửa lời.
Cuối cùng, một tiếng “ùm" trầm đục vang lên dưới nước.
Nước b/ắn tung tóe rồi rơi xuống, miệng giếng gợn lên vài vòng sóng lăn tăn, rất nhanh đã trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu.
Nến hồng trong hỷ đường lại cháy lụi thêm một đoạn.
Bàn tay ta giấu trong ống tay áo hơi run rẩy, nhưng trên mặt vẫn luôn giữ nụ cười đoan trang thanh nhã.
Liễu Như Yên, chớ trách ta.
Có trách, thì hãy trách kẻ đã nhét ngươi vào trong chiếc rương này.
Sáng sớm ngày thứ ba, Bùi Yến Đình mới trở về.
Hắn mặc một chiếc gấm bào màu huyền, cổ áo hơi mở, trên người thoang thoảng mùi rượu.
Gương mặt kia quả thực sinh ra rất khôi ngô, mày kiếm mắt ngôi sao, khí vũ hiên ngang, nếu là người không biết rõ nội tình nhìn thấy, e là sẽ nghĩ hắn là một vị thiếu niên tướng quân đỉnh thiên lập địa.
Khi hắn bước vào chính đường, ta đang dùng bữa sáng.