Khi ta m.a.n.g t.h.a.i vừa tròn ba tháng, nương sai thứ muội mang đến cho ta một chiếc vòng ngọc.
Thứ muội nói rằng đó là bảo vật gia truyền đời đời của Thẩm gia, có thể phù hộ cho ta sinh được con trai, mẫu t.ử đều bình an.
Thế nhưng kể từ ngày chiếc vòng ấy nằm trên cổ tay ta, thân thể ta ngày một rã rời, suốt ngày uể oải như bị rút cạn sinh khí, ăn uống chẳng còn thấy ngon, ngay cả t.h.a.i động trong bụng cũng dần dần yếu đi.
Đến cuối cùng, cả người ta bốc lên một mùi hôi thối khó chịu, da thịt lở loét, ngứa ngáy đau đớn như lan đến tận xương tủy.
“Tỷ tỷ sao lại nhiễm phải căn bệnh dơ bẩn này, không lẽ vì không chịu nổi cô đơn nên đã cùng kẻ khác…”
Tạ Tri Viễn nghe lời Thẩm Thư Dao, chẳng hề hỏi rõ trắng đen, liền giáng một cú đá tàn nhẫn thẳng vào chiếc bụng bầu đã nhô cao của ta.
“Tiện nhân! Ngươi và đứa nghiệt chủng này, đều không xứng đáng được sống!”
Ta mang theo oán hận mà chịu cảnh một xác hai mạng, t.h.i t.h.ể sau đó còn bị ném ra nơi bãi tha ma lạnh lẽo.
Sau khi c.h.ế.t, ta mới biết chiếc vòng ngọc kia vốn chẳng phải bảo vật gia truyền gì, mà là một thứ tà vật chuyên dùng để hoán đổi mệnh cách.
Từ khi Thẩm Thư Dao bước chân vào phủ, ả cùng Tạ Tri Viễn đêm đêm quấn quýt hoan ái, chỉ vỏn vẹn vài tháng đã mang thai.
Còn ta, lại bị chính người thanh mai trúc mã từng cùng ta lớn lên là Tạ Tri Viễn hạ lệnh ném ra bãi tha ma, mặc cho thú hoang c.ắ.n xé.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, ta vậy mà đã sống lại ngay khoảnh khắc Thẩm Thư Dao vừa mới bước vào phủ, trên tay đang cầm chiếc vòng ngọc, ngồi bên giường ta.
Kiếp này, ta nhất định phải để ả tự nếm mùi vị gậy ông đập lưng ông, để ả tự chuốc lấy tất cả những gì mình đã gieo.
….
Khi ta m.a.n.g t.h.a.i vừa tròn ba tháng, nương sai thứ muội mang đến cho ta một chiếc vòng ngọc.
Bà nói đó là bảo vật gia truyền đời đời, có thể phù hộ cho ta sinh hạ con trai, mẫu t.ử đều bình an.
Thế nhưng từ khi đeo chiếc vòng ấy lên tay, thân thể ta ngày càng tiều tụy, cơm nước không trôi, t.h.a.i động trong bụng cũng mỗi lúc một yếu dần.
Đến cuối cùng, da thịt ta lở loét, ngứa ngáy dữ dội, cả người còn bốc lên mùi hôi thối khiến người ta kinh sợ.
“Tỷ tỷ sao lại nhiễm phải căn bệnh dơ bẩn này, không lẽ vì không chịu nổi cô đơn nên đã cùng kẻ khác…”
Tạ Tri Viễn nghe lời Thẩm Thư Dao, liền hung hăng đá thẳng một cước vào bụng ta.
“Tiện nhân! Ngươi và đứa nghiệt chủng này, đều không xứng đáng được sống!”
Ta c.h.ế.t t.h.ả.m trong cảnh một xác hai mạng, t.h.i t.h.ể bị người ta vứt ra bãi tha ma hoang lạnh.
Sau khi c.h.ế.t, ta mới bừng tỉnh hiểu ra, chiếc vòng ngọc ấy căn bản không phải gia bảo, mà là món tà vật dùng để hoán đổi mệnh cách giữa ta và Thẩm Thư Dao.
Từ ngày ả vào phủ, ả và Tạ Tri Viễn ngày đêm quyến luyến, chẳng bao lâu đã có hỉ.
Sau khi ta c.h.ế.t, Tạ Tri Viễn cưới Thẩm Thư Dao làm chính thất, còn lạnh lùng gạch tên ta khỏi gia phả.
Cuối cùng, chỉ có Dung Nhi, cô nương từng đến Hầu phủ bán mình táng cha nhưng bị Thẩm Thư Dao xua đuổi, thấy ta đáng thương nên gom nhặt t.h.i t.h.ể ta mà chôn cất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại đúng khoảnh khắc Thẩm Thư Dao mới vào phủ, trên tay cầm chiếc vòng ngọc, đang ngồi bên mép giường ta.
Nếu ả đã một lòng muốn hoán đổi mệnh cách, vậy kiếp này ta sẽ thay ả chọn một đối tượng khiến ả sống không bằng c.h.ế.t.
“Tỷ tỷ, nương lo tỷ m.a.n.g t.h.a.i vất vả.”
“Vì thế người đặc biệt dặn muội mang bảo vật tổ tiên truyền lại đến đây, mong nó phù hộ tỷ tỷ sinh hạ tiểu thế t.ử, mẫu t.ử đều được bình an.”
Chiếc vòng ngọc ấy trong vắt như pha lê, dưới ánh sáng mơ hồ còn lấp lánh một tia xanh thẫm rất khó nhận ra.
Kiếp trước, ta chìm đắm trong niềm vui sắp được làm mẹ.
Lại nghe nói nương lo lắng cho mình, còn đặc biệt phái Thẩm Thư Dao đến Hầu phủ chăm sóc ta, nên ta chẳng chút nghi ngờ, lập tức đeo chiếc vòng ấy lên tay ngay trước mặt ả.
Nào ngờ, thứ ấy lại là một món tà vật.
Chỉ cần đeo nó vào, mệnh cách của ta sẽ bị đổi với Thẩm Thư Dao.
Bệnh trạng kéo đến không ngừng, t.h.a.i nhi trong bụng suýt nữa cũng chẳng giữ nổi.
Ta uống bao nhiêu t.h.u.ố.c an thai, mời bao nhiêu thái y đến bắt mạch, rốt cuộc cũng đều vô dụng.
Còn Thẩm Thư Dao thì ngày càng kiều mị như hồ ly, ngày ngày quấn quýt bên phu quân của ta chẳng chịu rời.
Ta m.a.n.g t.h.a.i đủ mười tháng mà vẫn không thể sinh hạ, cả người lại dần dần thối rữa.
Thẩm Thư Dao ôm bụng bầu, đường hoàng tìm đến trước mặt ta, khoác tay Tạ Tri Viễn mà mỉa mai.
“Cái t.h.a.i trong bụng tỷ tỷ, chẳng biết là con của gã gian phu nào.”
Ta khổ sở van xin, nhưng đổi lại chỉ là một cú đá tuyệt tình của Tạ Tri Viễn.
“Người đâu! Kéo con tiện phụ cùng đứa nghiệt chủng này ra bãi tha ma!”
Ta từng không thể hiểu nổi vì sao người từng yêu ta như mạng là Tạ Tri Viễn, cuối cùng lại trở nên nhẫn tâm đến thế.
Mãi đến sau khi c.h.ế.t đi, ta mới biết Thẩm Thư Dao vốn là đứa con rơi của nương ở bên ngoài.
Trước khi được đón về Thẩm gia, ả đã nhiễm phải một căn bệnh hoa liễu dơ bẩn.
“Tỷ tỷ.”
Thẩm Thư Dao cầm chiếc vòng, đưa tay nắm lấy cổ tay ta, nụ cười trên môi ngoan ngoãn đến cực điểm.
“Để muội đeo giúp tỷ nhé.”
Ta như vừa chạm phải lửa, lập tức rụt tay lại, dịu giọng uyển chuyển từ chối.
“Đại phu nói ta đang mang thai, không tiện đeo trang sức, chiếc vòng này tạm thời cứ cất đi trước đã.”