Tàn Mộng Cũ, Đời Nở An

Chương 12



Dung Nhi trả lời rành rọt.

 

“Một tháng trước đại phu đã nói hết cách cứu chữa, bảo người nhà chuẩn bị lo hậu sự rồi.”

 

Mặt Tạ Tri Viễn cắt không còn một giọt m.á.u, bước chân chao đảo, sau đó vội vã bỏ đi.

 

Ta nhìn bóng lưng hoảng loạn của hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

 

Tạ Tri Viễn, có ngày hôm nay đều là do ngươi tự làm tự chịu, chẳng thể oán trách ai.

 

Bụng ta ngày một lớn.

 

Đại phu nói t.h.a.i tượng rất ổn định, đứa bé cũng vô cùng khỏe mạnh.

 

Ta xoa nhẹ bụng, nhàn nhã ngồi phơi nắng giữa sân viện, tận hưởng chút hơi ấm hiếm hoi.

 

Đúng như ta dự liệu, bệnh tình của Tạ Tri Viễn mãi không hề có dấu hiệu thuyên giảm.

 

Hắn liên tục cáo ốm không thượng triều, thời gian nghỉ càng lúc càng dài, khiến Thánh thượng cũng dần sinh lòng bất mãn.

 

Tâm tính Tạ Tri Viễn ngày một cục cằn, thường xuyên đập phá đồ đạc để trút giận.

 

Nhưng dù hắn có làm gì, cục diện này cũng không thể xoay chuyển được nữa.

 

Ta coi như không thấy, mặc kệ hắn sống c.h.ế.t ra sao.

 

Ba tháng sau, Tạ Tri Viễn đã bệnh đến mức liệt giường, không thể dậy nổi nữa.

 

Trong lúc thoi thóp, hắn nằng nặc đòi gặp ta, ta bèn đồng ý.

 

Bước vào phòng hắn, mùi thối rữa kia đã không thể nào che đậy nổi nữa.

 

Ta dùng khăn tay che mũi, lướt mắt nhìn hắn.

 

Tạ Tri Viễn nằm thoi thóp trên giường, ánh mắt đã cạn kiệt sinh khí.

 

Toàn thân hắn lở loét, nhếch nhác chui rúc trong lớp chăn dày.

 

Nghe thấy tiếng động, hắn khó nhọc quay đầu nhìn ta.

 

“Niệm Ly…”

 

Nhìn dáng vẻ chờ c.h.ế.t của hắn, trong lòng ta không hề có lấy một chút xót xa.

 

“Nàng thật sự vô tình quá, mấy tháng nay chưa từng ngó ngàng đến ta lấy một lần.”

 

Tạ Tri Viễn thều thào, hơi thở đứt quãng như thể bất cứ lúc nào cũng có thể tắt.

 

Ta lạnh nhạt nhìn hắn.

 

“Ta vô tình?”

 

“Vậy trách ai đây?”

 

“Khi xưa bị Thẩm Thư Dao làm cho mê mẩn thần hồn điên đảo, Hầu gia có từng tin ta lấy một lời không?”

 

Tạ Tri Viễn nghẹn họng.

 

“Chuyện đó khác.”

 

Đến nước này rồi, hắn vẫn không nhận ra mình sai ở đâu.

 

“Nàng mang thai, ta có nhu cầu thì đương nhiên có quyền đòi hỏi người hầu hạ.”

 

“Thẩm Thư Dao là lựa chọn thích hợp nhất, lại còn là muội muội của nàng, có gì mà không được?”

 

Thật đúng là vô sỉ đến tận cùng.

 

Sắp c.h.ế.t đến nơi mà vẫn còn thốt ra được những lời như thế.

 

Ta lườm Tạ Tri Viễn đang thoi thóp giãy giụa trên giường.

 

“Đương nhiên là được.”

 

Ta khẽ nhếch môi, cố ý chọc tức hắn.

 

“Hầu gia và muội muội tình sâu nghĩa nặng, thân làm thê t.ử như ta đương nhiên không thể sánh bằng.”

 

“Muội muội vừa tắt thở đi trước, Hầu gia đã không đợi nổi muốn xuống suối vàng làm đôi uyên ương với ả rồi.”

 

“Chuyện này nếu truyền ra ngoài, đúng là một giai thoại đáng để người đời ca tụng.”

 

“Cô!”

 

Tạ Tri Viễn tức đến nghẹn ứ, mặt đỏ bừng, đưa tay chỉ thẳng vào mặt ta.

 

“Thẩm Niệm Ly, kẻ điên này!”

 

Ta bước lại gần Tạ Tri Viễn.

 

“Lúc ngươi và Thẩm Thư Dao lăn lộn hoan ái với nhau, sao không nói vậy đi?”

 

“Ngươi nghe lời ả, vu khống ta thông đồng với kẻ khác.”

 

“Thậm chí, ngươi bất chấp việc ta đang m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của ngươi, vẫn nhẫn tâm ép ta vào chỗ c.h.ế.t!”

 

Ta gắt gao trừng mắt nhìn Tạ Tri Viễn, trút hết nỗi oán hận đã giấu kín sâu trong lòng.

 

“Nỗi đau thấu tim gan ấy, cũng đến lúc ngươi phải tự mình nếm trải rồi!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tạ Tri Viễn nhìn ta bằng ánh mắt như đang nhìn quỷ dữ, vung tay giãy giụa.

 

“Người đâu! Người đâu, lôi con tiện nhân này…”

 

Ta lạnh lùng ngắt lời hắn.

 

“Hầu gia đừng phí tâm tư vô ích nữa.”

 

“Hầu phủ bây giờ… đã đổi thành họ Thẩm rồi.”

 

Tạ Tri Viễn trừng trừng nhìn ta, hận không thể băm vằm ta ra muôn mảnh.

 

Nhưng hắn bây giờ, ngay cả sức lực để nói trọn một câu cũng chẳng còn.

 

Nhìn dáng vẻ thoi thóp kéo lê từng hơi thở của hắn, ta khẽ cười.

 

“Hầu gia không phải từng nói sẽ bù đắp cho ta sao?”

 

“Ta cũng chẳng cần gì nhiều, cả cơ ngơi Hầu phủ này giao cho ta, ta đã mãn nguyện lắm rồi.”

 

Lồng n.g.ự.c Tạ Tri Viễn phập phồng dữ dội, mặt nghẹn đến đỏ tía.

 

Hắn há miệng muốn gọi người, nhưng cổ họng đã khản đặc, hồi lâu vẫn không thốt ra được lấy một chữ.

 

“Đừng vùng vẫy nữa.”

 

Ta giễu cợt nói.

 

“Hầu gia cứ an tâm xuống dưới bầu bạn với Thẩm Thư Dao đi.”

 

Tạ Tri Viễn hô hấp dồn dập, khó nhọc giơ tay chỉ vào ta.

 

Nhưng rồi một hơi không lên nổi.

 

Hắn bị ta chọc tức đến c.h.ế.t.

 

Nhìn cánh tay hắn thõng xuống bên mép giường, ta chẳng buồn ban phát thêm một ánh mắt nào nữa, chỉ quay người bước thẳng ra ngoài.

 

Hầu phủ lo liệu tang lễ cho hắn vô cùng qua loa.

 

Mùi thối rữa của Tạ Tri Viễn xuyên qua cả lớp áo quan, lan tỏa khắp linh đường.

 

Từ đầu đến cuối, ta không rơi lấy một giọt nước mắt.

 

Ta hờ hững lạnh lùng như thể kẻ nằm trong quan tài kia không phải phu quân của ta, mà chỉ là một người xa lạ chưa từng quen biết.

 

Ba tháng sau, ta hạ sinh một bé trai kháu khỉnh.

 

Ta đặt tên con là Thẩm Hoán.

 

Thẩm Hoán từ nhỏ đã rất ngoan ngoãn.

 

Ta dạy thằng bé đọc sách, vẽ tranh, thằng bé vô cùng thông minh, học một biết mười.

 

Chỉ vỏn vẹn ba năm dưới sự dạy dỗ của ta, Thẩm Hoán đã trở thành một đứa trẻ hiểu lễ nghĩa, ngoan ngoãn khiến người khác thương yêu.

 

Thằng bé thường ra dáng một tiểu đại nhân, luôn miệng nhắc nhở ta.

 

“Nương, trời lạnh rồi, người nhớ mặc thêm áo kẻo nhiễm phong hàn.”

 

Ta đưa tay xoa đầu thằng bé.

 

“Được, nương cảm ơn Hoán Nhi đã nhắc.”

 

Thẩm Hoán chưa bao giờ hỏi ta những câu như “Tại sao cha không có ở đây”.

 

Thằng bé luôn biết cách quan sát sắc mặt người lớn.

 

Những ngày thời tiết đẹp, ta thường đưa thằng bé trở về Thẩm gia, cùng cha đ.á.n.h cờ, học binh pháp.

 

Hầu phủ dưới sự quản lý của ta ngày càng thịnh vượng.

 

Khi nào ta bận rộn, ta sẽ để Dung Nhi chăm nom thằng bé.

 

Năm Hoán Nhi lên bảy, ta bắt đầu dạy thằng bé cách cai quản Hầu phủ.

 

Thẩm Hoán học rất chăm chỉ.

 

Nhưng khi ta có ý định giao lại Hầu phủ cho thằng bé, nó lại xua tay cự tuyệt, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

 

“Nương, Hoán Nhi vẫn còn nhỏ, mọi chuyện trong phủ vẫn phải nhờ nương lo liệu.”

 

Đôi mắt Thẩm Hoán cong cong, ý cười hiện rõ.

 

“Hơn nữa, Hoán Nhi muốn nương bồi tiếp Hoán Nhi nhiều hơn.”

 

Lòng ta mềm nhũn, kéo thằng bé vào lòng ôm thật c.h.ặ.t.

 

Ta thừa biết, thằng bé đang xót ta, không muốn ta phải mệt mỏi hay suy nghĩ lung tung.

 

Lại ba năm nữa trôi qua.

 

Hoán Nhi năm nay mười tuổi.

 

Thằng bé chính thức thừa kế tước vị tiểu Hầu gia.

 

Còn ta, trở thành vị chủ mẫu quyền uy của Hầu môn, Thẩm phu nhân uy danh lẫy lừng khắp chốn kinh thành.

 

HẾT.