Còn Thẩm Thư Dao dạo gần đây lại rất được sủng ái.
Hạ nhân trong viện thấy ta ốm yếu liệt giường, dần dần sinh lòng bất mãn.
“Hầu phu nhân ốm đến thập t.ử nhất sinh, còn Nhị tiểu thư Thẩm gia lại là người mới được Hầu gia sủng ái.”
“Ta thấy Hầu phu nhân sắp thất sủng đến nơi rồi.”
“Ta hầu hạ bao đời chủ t.ử, chưa từng thấy ai m.a.n.g t.h.a.i mà lại không được phu quân yêu thương, đúng là xúi quẩy.”
Dung Nhi đứng bên ngoài lạnh giọng quát mắng.
“To gan! Các ngươi dám bàn tán chủ t.ử sau lưng, không muốn sống nữa phải không?”
Đám hạ nhân vốn đã bất mãn từ lâu, liền đẩy mạnh Dung Nhi ra.
“Đều tại cái đồ sao chổi nhà ngươi!”
“Nếu không có ngươi, Hầu gia sao lại không thèm đến thăm phu nhân?”
Mặt Dung Nhi trắng bệch.
Ta ở trong phòng nâng giọng lên một chút, tuy vẫn còn yếu ớt nhưng âm sắc lại rất rõ ràng.
“Dung Nhi, không cần tranh cãi với bọn họ.”
“Ai không muốn ở lại, cứ để họ đi.”
Dung Nhi bặm môi, thấy uất ức thay ta.
Những hạ nhân lác đác trong viện lần lượt rời đi hết, cuối cùng chỉ còn lại một mình Dung Nhi.
Nàng quỳ khóc trước mặt ta.
“Phu nhân đừng buồn, sau này một tay Dung Nhi sẽ chăm sóc phu nhân.”
Ta thật sự chẳng thấy buồn chút nào.
Trong viện không còn người, ta cũng không cần suốt ngày nằm liệt trên giường để diễn kịch nữa.
Thi thoảng gặp ngày trời đẹp, ta sẽ ra sân đi dạo, cùng Dung Nhi trò chuyện vài câu chuyện trời mây.
Hơn một tháng sau, Thẩm Thư Dao lại đẩy cửa bước vào.
Ta đang nằm trên giường.
Thứ khiến người ta chú ý trước cả bóng dáng ả chính là mùi phấn son nồng nặc bốc ra từ người ả.
Ta ngước mắt nhìn lên.
Hôm nay Thẩm Thư Dao mặc một bộ váy màu sắc rực rỡ, trên mặt trang điểm vô cùng lộng lẫy.
Nhưng dù có đắp bao nhiêu son phấn lên người, ta vẫn nhìn ra vẻ mệt mỏi mà ả đang cố che giấu.
Thậm chí, trong mùi phấn son nồng nặc ấy, ta còn lờ mờ ngửi thấy một thứ mùi chua thối khó chịu không thể phớt lờ.
“Hầu gia đến thăm tỷ tỷ đây.”
Thẩm Thư Dao âu yếm khoác tay Tạ Tri Viễn, kéo hắn lại gần đầu giường ta.
Tạ Tri Viễn từ trên cao nhìn xuống ta.
“Thẩm Niệm Ly, nàng đã biết lỗi chưa?”
Đã bao ngày không gặp, vậy mà vừa mở miệng, hắn đã chất vấn ta có biết lỗi hay không.
Ta vuốt ve phần bụng dưới, vô tội chớp mắt.
“Thiếp thân có lỗi gì chứ?”
Tạ Tri Viễn sấn tới một bước, nhưng bị Thẩm Thư Dao đưa tay ngăn lại.
“Tỷ phu đừng hung dữ với tỷ tỷ như vậy.”
“Tỷ tỷ đang mang thai, lỡ dọa tỷ tỷ sảy t.h.a.i thì biết làm sao?”
Lúc nói chuyện, Thẩm Thư Dao đứng rất gần ta.
Mùi chua thối kia cũng vì thế càng lúc càng rõ ràng hơn.
Kiếp trước, ta đã ngửi thứ mùi này ròng rã suốt bảy tháng trời, sao có thể không nhận ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chắc hẳn bản thân ả cũng đã ngửi thấy, nên mới rắc đầy phấn son lên người như thế.
Thẩm Thư Dao đưa tay định chạm vào bụng ta, nhưng bị ta gạt ra.
Ả vừa định mở miệng thì ánh mắt chợt rơi xuống chiếc vòng ngọc trên cổ tay ta.
Ta bắt trọn tia mừng rỡ ẩn giấu trong mắt ả.
Ta vờ như chẳng có chuyện gì, quay người sang một bên, tỏ vẻ không muốn để ý đến ả.
Thẩm Thư Dao như trút được gánh nặng, khoác tay Tạ Tri Viễn, nước mắt lã chã rơi xuống.
“Tỷ phu, có phải tỷ tỷ ghét muội không?”
“Muội biết tỷ tỷ giận vì muội thân thiết với tỷ phu.”
“Nhưng tỷ tỷ à, tỷ đang mang thai, chẳng lẽ trong phòng tỷ phu lại không có lấy một người hầu hạ sao?”
“Như vậy thì tỷ phu đáng thương quá.”
Thẩm Thư Dao cúi đầu, giọng nghẹn ngào.
“Nếu tỷ tỷ để bụng, vậy ngày mai muội sẽ dọn ra khỏi phủ.”
Tạ Tri Viễn ôm lấy Thẩm Thư Dao, giọng điệu lạnh lùng.
“Đủ rồi, Thư Dao nói đúng.”
“Nàng đang trong thời kỳ t.h.a.i nghén, vốn dĩ phải có người hầu hạ bản Hầu.”
“Nếu nàng còn ghen tuông vô lối, đợi nàng sinh hạ Thế t.ử xong, bản Hầu sẽ bỏ vợ!”
Muốn đứa con ta mang nặng đẻ đau suốt mười tháng nhận Thẩm Thư Dao làm nương sao?
Nằm mơ đi.
Mắt ta thoáng đỏ hoe, giả vờ ấm ức mà cúi đầu.
“Phu quân, sao chàng có thể đối xử với ta như vậy?”
“Ta nghe lời chàng là được chứ gì…”
Sắc mặt Tạ Tri Viễn hơi dịu lại.
Lần duy nhất ta gặp Tạ Tri Viễn ở kiếp trước, là lúc hắn giáng một cú đá vào chiếc bụng bầu mười tháng của ta, khiến ta băng huyết, một xác hai mạng.
Còn kiếp này gặp lại, hắn lại đứng ra bênh vực Thẩm Thư Dao.
Thật châm biếm đến nực cười.
Thẩm Thư Dao liếc ta một cái, đáy mắt đắc ý vô ngần.
Ả ngồi xuống mép giường, dịu giọng nói.
“Đợi tỷ tỷ hạ sinh tiểu thế t.ử xong, muội sẽ trở về Thẩm gia, như vậy tỷ tỷ yên tâm rồi chứ?”
Ta qua loa đáp cho xong chuyện.
Thẩm Thư Dao đột nhiên bịt mũi, lùi lại vài bước, sắc mặt trở nên khó coi.
“Tỷ phu? Huynh có ngửi thấy mùi gì chua thối không?”
Cuối cùng cũng ngửi thấy rồi.
Ta khẽ nhếch môi cười.
Hơn một tháng qua, ta đã tốn không ít tâm sức, nhờ Dung Nhi giúp đỡ, cuối cùng cũng chế thành công một loại hương liệu có thể phát tán ra đúng thứ mùi này.
Quả nhiên công sức không hề đổ xuống sông xuống bể.
Kiếp trước, ả đã nói câu này vào lúc ta m.a.n.g t.h.a.i tháng thứ mười.
Khi ấy, cả người ta đã lở loét, ôm chiếc bụng to vượt mặt, đến lật người cũng chẳng còn sức.
Bà đỡ đến hết lần này tới lần khác, nhưng đứa bé trong bụng mãi vẫn không chịu ra đời.
Thẩm Thư Dao bịt mũi, đứng bên giường ta.
“Tỷ tỷ đã mười tháng rồi mà vẫn không sinh được, có phải tính sai tháng rồi không?”
Ả ám chỉ ta lăng loàn với người khác, rằng đứa bé trong bụng ta không phải con của Tạ Tri Viễn.