Ta lấy tay che mũi, bất giác lùi xa hắn một bước.
Sắc mặt Tạ Tri Viễn trở nên khó coi.
“Niệm Ly.”
Hắn gọi tên ta.
“Nàng còn nhớ trước đây chúng ta…”
Đã đến nước này rồi, ta chẳng còn muốn ôn lại chuyện xưa với hắn, cũng không có điều gì để nói.
Ta không nể nang cắt ngang lời hắn, thái độ xa cách.
“Hầu gia không cần vòng vo, có lời gì cứ nói thẳng.”
Tạ Tri Viễn khựng lại, dường như không ngờ ta lại bài xích hắn đến vậy.
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y, thấp giọng cầu xin.
“Coi như ta xin nàng đấy, Niệm Ly.”
“Ta biết nàng đang trách ta.”
“Nhưng chỉ cần lần này nàng giúp ta, sau này ta nhất định sẽ không phụ nàng, vị trí Hầu phu nhân vĩnh viễn là của nàng.”
“Nàng có thể về Thẩm gia một chuyến, nhờ nhạc phụ đại nhân nói đỡ cho ta vài câu trước mặt Thánh thượng được không?”
Ta đã sớm nhìn thấu bản chất của Tạ Tri Viễn.
Nếu không có chuyện cầu cạnh, hắn đời nào chịu hạ mình xuống nước.
Đến giờ hắn mới nhớ ra trước đây ta từng thay hắn quản lý Hầu phủ, lo lót trên dưới trong triều.
Thế khi hắn kiên quyết tin lời Thẩm Thư Dao, tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t con của ta, sao hắn không nhớ tới lòng tốt của ta?
Ta đứng chôn chân tại chỗ, không nói một tiếng.
Tạ Tri Viễn muốn tiến lên nắm lấy tay ta, nhưng vừa định chạm vào lại rụt tay về.
“Coi như ta cầu xin nàng, Niệm Ly.”
“Ta biết nàng đang hận ta.”
“Nhưng chỉ cần lần này nàng giúp ta, sau này ta nhất định sẽ không tệ bạc với nàng, vị trí Hầu phu nhân vĩnh viễn thuộc về nàng.”
Ta đã sớm chẳng màng cái vị trí phu nhân Hầu phủ này nữa.
Dẫu vậy, ta vẫn cần một cái cớ để trở về gặp nương của mình, thanh toán hết mọi ân oán.
Ta đồng ý với Tạ Tri Viễn.
Trên mặt hắn lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ, còn muốn nán lại ôn chuyện xưa với ta.
Ta né tránh hắn, ánh mắt ghét bỏ chẳng thèm che giấu.
Tạ Tri Viễn lùi lại một bước, lúng túng nói.
“Vậy ta không làm phiền nàng nữa.”
Ta quay người bước vào phòng.
Sau khi hắn đi khuất, ta dặn Dung Nhi.
“Quét dọn sân viện đi, ta thấy bẩn thỉu.”
Cùng mắc một căn bệnh như nhau, nhưng Tạ Tri Viễn thì ngày ngày vái tứ phương tìm thầy chạy t.h.u.ố.c, còn Thẩm Thư Dao lại bị bỏ mặc nằm lây lất trong phòng.
Không có đại phu ngó ngàng, bệnh tình của Thẩm Thư Dao ngày một trầm trọng.
Đến cuối cùng, ngay cả bà t.ử đưa cơm cũng không muốn bước vào, nha hoàn hầu hạ càng chẳng còn ai.
Ta không có chút xót thương nào dành cho ả.
Bởi kiếp trước, ta cũng từng chịu chung một số phận thê t.h.ả.m như thế.
Mấy ngày sau, Thẩm Thư Dao nhận ra ở lại Hầu phủ chỉ còn con đường c.h.ế.t, liền gào thét đòi gặp nương.
Bà t.ử hết cách, đành xốc nách ả kéo đến cửa viện của ta.
Thẩm Thư Dao mình mẩy lở loét, trông chẳng khác nào một kẻ điên, trên mặt không còn chút m.á.u.
Ả thều thào gào rít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Thẩm Niệm Ly, con tiện nhân độc ác nhà cô!”
“Chính cô đã ly gián ta và Hầu gia, tất cả đều là tại cô!”
Ta từ trên cao nhìn xuống Thẩm Thư Dao đang phát điên, trong lòng chẳng nổi lên lấy một gợn sóng.
“Vậy sao?”
Ta lấy chiếc vòng ngọc ra, đưa sát đến trước mặt Thẩm Thư Dao.
“Vậy ta cho muội một cơ hội.”
“Chỉ cần muội đeo chiếc vòng này vào, ta sẽ lập tức hòa ly với Tạ Tri Viễn.”
Thẩm Thư Dao khựng người.
Ta làm động tác giả như muốn tròng chiếc vòng vào tay ả.
Ả sợ hãi hét toáng lên, giãy giụa như gặp ác quỷ.
“Không! Ta không muốn!”
Phản ứng của ả đã nằm trong dự đoán của ta.
Ta bảo đám bà t.ử lôi Thẩm Thư Dao đi trông coi, sau đó quay sang tìm Tạ Tri Viễn.
Vốn dĩ ta định đưa ả trở về Thẩm gia, vạch trần chuyện ả là đứa con rơi của nương trước mặt mọi người.
Giờ ả đã tự vác thân đến, đương nhiên ta không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Tạ Tri Viễn vì muốn ta mau ch.óng đến Thẩm gia cầu xin, nên sảng khoái đồng ý ngay.
Trước khi đi, hắn còn không quên dặn dò.
“Niệm Ly, chuyện đó… nàng nhất định phải lo liệu cho ổn thỏa.”
Ta nhìn hắn, nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Trên đường trở về Thẩm gia, ta ngồi kiệu, sai vài tên hạ nhân khiêng Thẩm Thư Dao đi theo sau trên một chiếc cáng.
Ả nằm co quắp trên cáng, phơi bày dáng vẻ t.h.ả.m hại trước ánh mắt của bàn dân thiên hạ.
Dân chúng qua đường đều che mũi, vẻ mặt ghê tởm mà né xa.
“Nhị tiểu thư Thẩm gia không biết liêm sỉ, nhiễm phải căn bệnh dơ bẩn này rồi, sau này còn mặt mũi nào mà lấy chồng?”
“Lấy chồng gì nữa? Cỡ đó cho dù làm nha hoàn thông phòng, cũng chẳng có ai thèm rước.”
Mọi người cười ồ lên.
Thẩm Thư Dao tức đến méo mặt, nhưng không còn sức để phản bác, chỉ biết ném cho ta ánh nhìn đầy oán hận.
Đoàn người rầm rộ kéo đến trước cổng Thẩm gia.
Bách tính hiếu kỳ cũng theo sau xem náo nhiệt.
Ta vén rèm kiệu lên.
“Dung Nhi, đi gõ cửa.”
Dung Nhi đáp một tiếng, tất tả chạy đến gõ cửa.
Một tên tiểu tư thò đầu ra, nhìn thấy ta liền vội vàng mở cửa, sau đó hớt hải chạy vào trong bẩm báo Hầu phu nhân đã về.
Ta vừa bước xuống kiệu đi vào trong, nương đã bày ra dáng vẻ chủ mẫu, lạnh giọng quát mắng ta.
“Ngươi còn dám trở về?”
“Còn không mau quỳ xuống nhận lỗi!”
Ta đứng bất động tại chỗ, mỉm cười hỏi bà ta.
“Dám hỏi nương, Niệm Ly có lỗi gì?”
Nương đối với ta xưa nay luôn nghiêm khắc.
Từ lúc đón Thẩm Thư Dao về nuôi, bà ta lại càng quá quắt hơn.
Ở Thẩm gia, từ nhỏ đến lớn, bà ta chưa từng nở một nụ cười hòa nhã với ta, lúc nào cũng thiên vị Thẩm Thư Dao.
Ta vẫn luôn nghĩ nương thương Thẩm Thư Dao vì thấy ả đáng thương.
Mãi đến khi c.h.ế.t đi, ta mới hiểu rõ.