Trúc mã Ôn Dung Dữ từng nói sau này lớn lên sẽ cưới ta.
Thế nhưng quay đầu lại, hắn lại trò chuyện vui vẻ với hai nữ nhi của ngoại thất, hai kẻ đó đã từng hết lần này đến lần khác ức h.i.ế.p ta.
Ta tìm đến Vương gia Bùi Ngật Hàn, người có hôn ước với mình.
“Vương gia, năm xưa khi tiên mẫu còn tại thế, từng cùng Thái Vương phi định hôn ước cho ta và ngài từ thuở nhỏ. Không biết hôn ước ấy hiện giờ còn tính hay không?”
Vương gia tàn tật ở chân, tính tình lạnh nhạt ít lời.
Bùi Ngật Hàn rũ mắt, vẻ mặt tĩnh lặng không gợn sóng, chỉ lặng lẽ ngắm khối ngọc bội trong tay, hồi lâu không nói.
Lòng ta khẽ trầm xuống, lập tức hiểu rõ thái độ của hắn.
Hắn không muốn.