Lần đầu ta khoe khoang sự giàu sang, có chút thiếu kinh nghiệm.
Chỉ biết hẹn người đến chốn tiêu tiền bậc nhất kinh thành, lại chẳng nghĩ đến cái tên nhã nhặn như Thính Vũ Hiên thực chất lại là một nam phong quán.
Lúc này ta và Tạ Uẩn An ngồi đối diện nhau, xung quanh là mười mấy tiểu lang quân tuấn tú.
Kẻ nào kẻ nấy thiên kiều bách mị, eo mềm như liễu, tranh nhau liếc mắt đưa tình với ta.
Tạ Uẩn An ngồi ngay ngắn giữa đám phong trần, dáng người thẳng tắp như trúc, dung mạo chẳng hề kém cạnh, chỉ là sắc mặt có chút không vui.
Nghĩ chắc hắn cảm thấy chốn hoa liễu này làm tổn hại đến cốt cách văn nhân nhã sĩ.
Ta mở lời xoa dịu: "Ngươi không cần để ý bọn họ, ta chỉ tùy ý tìm một nơi uống trà thôi."
Hắn gật đầu: "Ta không để ý."