1
Lần đầu ta khoe khoang sự giàu sang, có chút thiếu kinh nghiệm.
Chỉ biết hẹn người đến chốn tiêu tiền bậc nhất kinh thành, lại chẳng nghĩ đến cái tên nhã nhặn như Thính Vũ Hiên thực chất lại là một nam phong quán.
Lúc này ta và Tạ Uẩn An ngồi đối diện nhau, xung quanh là mười mấy tiểu lang quân tuấn tú.
Kẻ nào kẻ nấy thiên kiều bách mị, eo mềm như liễu, tranh nhau liếc mắt đưa tình với ta.
Tạ Uẩn An ngồi ngay ngắn giữa đám phong trần, dáng người thẳng tắp như trúc, dung mạo chẳng hề kém cạnh, chỉ là sắc mặt có chút không vui.
Nghĩ chắc hắn cảm thấy chốn hoa liễu này làm tổn hại đến cốt cách văn nhân nhã sĩ.
Ta mở lời xoa dịu: "Ngươi không cần để ý bọn họ, ta chỉ tùy ý tìm một nơi uống trà thôi."
Hắn gật đầu: "Ta không để ý."
"Thuật nghiệp hữu chuyên công, gảy đàn ca hát ta tuy tạm thời không bằng bọn họ nhưng nếu Doãn tiểu thư thích, sau này ta học cũng không muộn."
"Ta học vốn rất nhanh."
Hắn đáp một cách trịnh trọng, ánh mắt không hề có chút xấu hổ vì bị xúc phạm, mà tràn đầy ý chí thắng thua.
Hắn thật sự muốn gả cho ta.
Ta theo đuổi Phó Trầm Ngạn mười năm, vì muốn hái đóa hoa cao lãnh này mà kiễng chân đến mức sắp chuột rút, cuối cùng vẫn bị hắn đẩy ra.
Giờ đây đột nhiên được người ta nâng niu, có cảm giác như từ đầm lầy bước lên mây xanh, có chút lâng lâng.
Trong cơn lâng lâng đó, ta thấy ngứa ngáy chân tay, chỉ muốn tiêu bạc.
Liếc nhìn bộ y phục bằng vải thô rẻ tiền trên người Tạ Uẩn An, ta móc từ túi tiền ra một nắm hạt dưa bằng vàng.
"Mua thêm vài bộ y phục mới đi, dù sao cũng là tân khoa Thám hoa lang, ra ngoài đừng để người ta xem thường."
Hắn bị đống vàng lấp lánh trên bàn làm cho lóa mắt, khóe miệng suýt nữa không nén nổi nụ cười: "Cái này... tặng không cho ta hết sao?"
Ta có chút cạn lời mà nhíu mày.
Thật là chưa thấy qua sự đời!
Ta chính là hòn ngọc quý trên tay của Đại tướng quân Nhất phẩm đương triều, là cao môn quý nữ lớn lên trên núi vàng núi bạc đấy!
Chút tiền tài này đối với ta chẳng đáng là bao, vậy mà lại khiến mắt hắn tràn ngập niềm vui và lòng biết ơn thành kính, đến nỗi đám tiểu lang quân bên cạnh cũng chẳng phản ứng mạnh bằng hắn!
Đúng là xuất thân hàn môn, ngày khổ cực đã qua lâu rồi.
May mà hắn gặp được ta, một người chính trực lại hào phóng, sẽ không vì vậy mà coi nhẹ xuất thân của hắn, ngược lại còn thêm phần kiên nhẫn và thương cảm.
"Đây chỉ là chút tiền thưởng thêm thôi, chờ ngươi chính thức gả qua đây, tam thư lục lễ ta một thứ cũng không thiếu."
"Ta cũng không có thói trăng hoa tam thê tứ thiếp, sau này chỉ cưới một mình ngươi làm phu quân."
"Ngươi đã có công danh trong người, sau này hãy chú tâm mà mưu cầu tiền đồ, chúng ta đoàng hoàng mà sống qua ngày, ngươi thấy được không?"
Tạ Uẩn An thu lại nụ cười nịnh nọt trên mặt, cất hạt dưa vàng vào túi tiền một cách cẩn thận. Sau đó nghiêm túc hứa với ta:
"Tạ mỗ kiếp này, không phải tiểu thư không gả!"
"Ta chẳng muốn đi đâu nữa, cứ ở nhà đợi tin của tiểu thư thôi."
Hắn nói lời đanh thép, vô cùng khẩn thiết.
Ta không nhịn được mà nhìn hắn thêm vài cái. Môi hồng răng trắng, mày mắt lệ chí, quả thực là một dung nhan hiếm có.
Chỉ là hắn có chút quá vồ vập, khiến ta cảm thấy mình như làm một vụ mua bán lỗ vốn. Ta trầm ngâm một lát, chỉ tay về phía đám tiểu lang quân đang ra sức uốn éo đằng xa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ngươi học gì cũng nhanh sao?"
"Một tháng, điệu múa này có học được không?"
2
Tạ Uẩn An ôm tâm sự nặng nề mà đi, lúc đi chân nọ đá chân kia, suýt nữa thì tự vấp ngã. Hắn không có tài năng đó, về nhà chắc chắn phải khổ luyện rồi.
Còn ta ở lại nghe khúc nhạc, tự rót trà uống.
Ta không ngờ lại gặp Phó Trầm Ngạn ở đây.
Phó gia chung minh đỉnh thực, bốn đời làm quan to, coi trọng gia phong và danh tiếng nhất.
Phó Trầm Ngạn là đích t.ử đại phòng, từ nhỏ đã bị quản giáo nghiêm khắc, đoan chính cẩn trọng, tuân thủ lễ giáo nhất, tựa như một cuốn cổ thư biết đi.
Lão cổ hủ này mà đi dạo lầu xanh, đúng là chuyện lạ hơn cả heo mẹ leo cây!
Ta đầy hứng thú nhìn đám người bọn họ, trong lòng dâng lên không phải là chua xót hay oán giận, mà là một cảm giác khoái lạc như mây tan thấy trăng!
Hình như từ khi biết chuyện ta đã thích Phó Trầm Ngạn rồi.
Thanh mai trúc mã từ thuở bé, hai đứa trẻ không nghi kị, ta suốt ngày lẽo đẽo theo sau hắn.
Hắn đọc sách, ta ăn bánh. Hắn luyện kiếm, ta chơi xích đu. Khi đó hắn tuy ít lời, nhưng cũng là một người huynh trưởng chu toàn mọi việc.
Sau này hắn lớn lên phong tư trác tuyệt, ta gặp hắn là tự giác đỏ mặt tim đập.
Ta muốn được như lúc nhỏ mãi mãi ở bên cạnh hắn, vì vậy đã làm không ít chuyện ngốc nghếch khiến người ta dở khóc dở cười.
Thế nhưng hắn lại như vầng trăng trên trời, ngày càng lạnh lùng xa cách với ta.
"Doãn Tụng Hiền, muội không còn việc gì khác để làm sao?"
Mỗi khi bị bám đến mức thiếu kiên nhẫn, hắn lại lạnh lùng chất vấn ta như vậy. Ta giậm chân tức giận, uất ức rơi lệ, chạy biến đi như một con bê con.
Nhưng chỉ một lát sau lại lủi thủi chạy về.
Lúc tuyệt vọng nhất ta gần như phát điên, nằm mơ thấy Phó gia bị tịch thu tài sản, Phó Trầm Ngạn sa sút thành kẻ nát rượu bài bạc, say xỉn gây chuyện đ.á.n.h đập nữ t.ử, cuối cùng biến thành thái giám đi cọ bồn cầu ở Kính Sự Phòng.
Như vậy ta sẽ không cần thích hắn nữa.
Tiếc là sau khi tỉnh mộng, hắn vẫn là Phó tiểu thiếu gia thanh phong minh nguyệt đó. Không tìm ra một chút sai sót, chỉ là không nhìn trúng ta.
"Phó huynh, huynh khổ đọc nhiều năm, nay đã đăng khoa nhập sĩ, ngay cả mấy lão quốc công nhà huynh cũng chẳng nói được gì nữa rồi, sau này cứ để các huynh đệ đưa huynh ra ngoài tìm niềm vui, giải khuây một chút!"
Quả nhiên, hắn bị dụ dỗ đến đây.
"Nơi tốt mà đệ nói là đây sao?" Giọng của Phó Trầm Ngạn thanh lãnh, nghe thấy vẫn khiến tim ta thắt lại.
"Nơi này thì sao, tiểu quan ở đây mỗi người một vẻ! Huynh không gần nữ sắc, biết đâu là chưa tìm đúng sở thích!"
"Dẹp đi, hắn đâu phải không gần nữ sắc, là bị nha đầu nhà họ Doãn kia bám đến sợ rồi! Cắm đầu đọc sách cả ngày cũng không trốn thoát được, nay trúng Trạng nguyên, e là càng vứt không xong!"
"Chậc, đang yên đang lành nhắc đến nàng ta làm gì, lại làm Phó huynh phiền lòng."
Ta cẩn thận nhìn thần sắc của Phó Trầm Ngạn, hắn quả nhiên nhíu mày, lộ vẻ không vui.
Ta hổ thẹn đến đỏ cả mặt.
Con gái nhà người ta khiến lang quân e thẹn, còn ta lại khiến người ta sợ hãi!
Cũng may ta đã biết sai rồi. Sau này, ta sẽ không bao giờ làm khó hắn nữa.
Thu mình làm con chim cút, ta định nhân lúc bọn họ không chú ý mà chuồn mất, vậy mà vẫn bị kẻ mắt nhạy nhận ra.
"Không phải chứ... miếng cao da ch.ó kia sao lại bám đến tận đây rồi?"