Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để thỏa mãn cái đói vạn năm của cỗ thần quan này.
Sự im lặng của hắn khiến Lạc Trường Hà càng lúc càng thêm bất an, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
"Mặc Táng Sinh." Hắn nhàn nhạt buông ba chữ.
Từ trong đám đông, một dân nữ trẻ tuổi bế đứa con nhỏ run rẩy bước ra, quỳ sụp xuống trước mặt hắn, dập đầu lia lịa.
"Ân nhân! Nếu hôm nay không có ngài, mẹ con chúng ta đã làm mồi cho yêu quái rồi!" Nước mắt nàng giàn giụa.
Mặc Táng Sinh nhìn đứa trẻ đang nhìn mình bằng ánh mắt sợ hãi, trong đầu hắn thoáng hiện lên hình ảnh đứa nhỏ đưa cơm dưới chân núi Kiếm Tông.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nhưng khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng như băng, không một chút biểu cảm.
Hắn nhìn người phụ nữ, giọng nói phẳng lặng không mang theo nửa điểm công đức:
"Ta không tới để cứu các ngươi."
Lời vừa nói ra, dân chúng xung quanh đều ngẩn cả người ra, không hiểu ý hắn là gì.
Thành chủ Lạc Trường Hà cũng sử sốt, chắp tay đứng lặng tại chỗ.
Mặc Táng Sinh khẽ chạm tay vào sợi xích sắt của chiếc Hắc Quan trên lưng, lời nói tuy lạnh nhưng phi thường chân thật.
“Cứu người ta không giỏi.”
Hắn quay người đi về phía cổng thành, để lại một câu nói vang vọng:
“Nhưng chôn cất người c.h.ế.t thì ta khá giỏi.”
"Ầm uỳnh..."
Mặc dù Viễn Cổ Địa Long đã c.h.ế.t, nhưng sâu dưới lòng đất Thành Thiên Hà vẫn thỉnh thoảng vang lên những tiếng rung nhẹ.
Lạc Trường Hà đi tới bên khe nứt, sắc mặt lại một lần nữa biến đổi lớn.
Lão phát hiện ra bên dưới lòng đất sâu thẳm còn có những mảnh vỡ của một trận pháp phong ấn cổ xưa khác lớn hơn nhiều.
Nơi này, có vẻ như không chỉ có một con yêu thú thức tỉnh.
Mặc Táng Sinh dừng bước bên cổng thành, nhìn xuống khe nứt tối tăm.
Hắc Quan truyền đến một ý niệm thần thức mơ hồ, báo cho hắn biết rằng sâu dưới lòng đất Đại Hoang này từng là bãi chôn cất chiến thú của thần ma thời viễn cổ.
Nhưng hiện tại, sức mạnh của hắn và Hắc Quan vẫn chưa đủ để mở rộng và đi sâu xuống dưới đó.
Nó cần thêm nhiều t.h.i t.h.ể của những cường giả thực sự, cần thêm nhiều t.ử khí để hoàn toàn thức tỉnh.
Mặc Táng Sinh hiểu, hành trình rời khỏi Đại Hoang của hắn sau này sẽ còn rất dài và đầy rẫy m.á.u tanh.
Hắn không dừng lại ở Thành Thiên Hà, đối với hắn, đây chỉ là lần đưa tang đầu tiên mà thôi.
Trong lúc dòng người còn đang bàng hoàng, một số tu sĩ sống sót ở các góc thành đã bắt đầu lén lút lấy ra ngọc giản truyền âm.
"Tin khẩn! Đại Hoang xuất hiện một tên ma tu quỷ dị, vác theo quan tài đen c.h.é.m c.h.ế.t Địa Long!"
"Không, hắn là một kiếm tu cổ xưa, kiếm ý của hắn có thể nuốt chửng linh lực!"
"Có người nói hắn là một x.á.c c.h.ế.t bò ra từ trong chiếc quan tài đá kia..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tin tức về "một thiếu niên tóc bạc nửa đầu, vác hắc quan, một kiếm c.h.é.m đôi Đại Yêu Nguyên Anh" với tốc độ ch.óng mặt lan truyền ra các thành trì lân cận.
Các thương hội lớn bắt đầu ghi chép lại danh tính của hắn vào sổ sách tình báo tối mật.
Thành chủ Lạc Trường Hà lập tức hạ lệnh cho quân đội: "Từ nay về sau, phàm là người của Thành Thiên Hà, tuyệt đối không được đắc tội với vị Mặc tiên sinh kia!"
Tuy nhiên, trong đám đông chạy nạn, có những ánh mắt lại không nhìn Mặc Táng Sinh, mà gắt gao khóa c.h.ặ.t vào chiếc Hắc Quan sau lưng hắn.
Một nam t.ử trung niên ăn mặc giản dị, đứng lẫn trong dòng người, ánh mắt lộ ra vẻ tham lam tột độ.
Hắn là mật thám của Quy Khương Thánh Địa cài cắm tại vùng biên thùy này.
Tên mật thám lén lút lui vào góc tối của bức tường sụp đổ, lấy ra một miếng ngọc giản màu tím sẫm, dùng thần thức khắc ghi lại toàn bộ cảnh tượng vừa diễn ra.
Hắn đặc biệt nhấn mạnh một dòng chữ bằng thần thức: Địa Long c.h.ế.t, linh hồn không tiến vào địa phủ, hoàn toàn biến mất trong quan tài đá.
Đây là dấu hiệu nghịch thiên, trái ngược hoàn toàn với quy luật luân hồi của Thiên Đạo.
Hắn khẳng định, chiếc quan tài đen sau lưng thiếu niên kia chính là một món dị bảo cấm kỵ từ thời thượng cổ.
Hắn lập tức kích hoạt trận pháp truyền tin bí mật, muốn gửi thông tin này về trung tâm của Quy Khương Thánh Địa ngay trong đêm.
"Keng."
Ngay khi trận pháp vừa mới sáng lên, chiếc Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh cách đó trăm trượng bỗng nhiên khẽ rung lên một cái.
Mặc Táng Sinh đang bước đi bỗng khựng lại, hắn chậm rãi quay đầu, đôi mắt đen kịt nhìn thẳng về phía góc tường tối tăm nơi tên mật thám đang ẩn nấp.
"Băng thấu xương."
Tên mật thám cảm thấy toàn thân cứng đờ, m.á.u trong người như ngưng bạt lại, một nỗi sợ hãi t.ử vong bao trùm lấy hắn.
Hắn tưởng mình chuẩn bị bị g.i.ế.c, nhưng Mặc Táng Sinh chỉ nhìn một cái rồi lại quay đầu bước tiếp ra ngoài thành.
Bởi vì đối với Hắc Quan lúc này, một tên mật thám yếu ớt như hắn, chưa đáng để được chôn cất.
Màn đêm hoàn toàn buông xuống Thành Thiên Hà.
Những ngọn đèn tang màu trắng chầm chậm được thắp lên khắp các con phố đổ nát, tiếng khóc rấm rức của những người mất người thân vang lên ai oán.
Mặc Táng Sinh vác theo chiếc quan tài đá đen, từng bước một bước qua cánh cổng thành rách nát, hướng về phía bóng đêm vô tận bên ngoài.
Hắn không nhận một viên linh thạch tạ ơn nào của Thành chủ, cũng không màng đến danh vị danh tiếng.
Thành chủ Lạc Trường Hà đứng trên tường thành đổ nát, im lặng nhìn theo bóng lưng cô độc của hắn khuất dần vào bóng tối.
Dân chúng sống sót tự động đứng dạt sang hai bên đường, không một ai dám lớn tiếng tiễn đưa hắn, họ nhìn hắn với sự kính sợ vạn phần.
Chiếc Hắc Quan sau lưng hắn lúc này dường như đã nặng hơn trước một chút, những sợi xích sắt thỉnh thoảng khẽ va vào nhau.
Gió đêm từ Đại Hoang thổi tới, rít qua các khe đá trên quan tài, phát ra những âm thanh âm u như tiếng chuông tang vọng về từ một nơi rất xa.
Cái tên "Táng Thiếu Niên" từ đêm nay, chính thức bắt đầu truyền đi khắp giới tu chân.
Một đạo mật thư mang theo luồng sáng màu tím sẫm, xé rách màn đêm, điên cuồng bay thẳng vào bên trong đại điện của Quy Khương Thánh Địa.
Trên tờ mật thư bằng da thú cổ, chỉ vỏn vẹn khắc ghi một dòng chữ đỏ rực như m.á.u:
“Đại Yêu c.h.ế.t, hồn không vào luân hồi, dị bảo vác quan tài xuất thế.”