Quân kinh ngạc nhìn ngắm xung quanh. Hắn, Đồ Huyết, Tiểu U cùng Mar Ung rời tộc Karee, đi hơn một tháng thì đã đến được vùng Nội.
Trái ngược hoàn toàn với những gì lưu truyền bên ngoài, nơi đây không hề có chút gì man dại hay hoang dã. Từ xa nhìn lại đã nhận ra một quần thể kiến trúc đồ sộ và kỳ vĩ, quy mô không hề kém bất kỳ thành trì phồn hoa nào ở Triều Quốc.
Trước mặt hắn là một bức tường dài làm bằng gạch đỏ và những khối đá lớn chạm khắc tinh xảo. Chính giữa có một chiếc cổng cao tới ba mươi mét khắc hình đồng cỏ bao la bạt ngàn sinh động như thật.
“Đây là cổng Thần rừng, một trong bảy cổng dẫn vào bên trong trung tâm thảo nguyên!” Mar Ung nói.
“Ngươi đã từng đến đây rồi sao?” Quân hỏi lại.
“Đúng thế. Hơn bốn mươi năm trước thuộc hạ từng có cơ hội được xem Lễ Tế thần. Hôm nay mới trở lại!” Mar Ung xúc động.
Đoàn người dễ dàng qua cửa mà không hề có ai kiểm tra rồi bước vào một con đường rộng lớn và vô cùng sầm uất. Hàng quán hai bên chạy dài, từng ngôi nhà san sát đủ màu sặc sỡ được xây dựng nối tiếp nhau trên những sườn núi thấp thoáng xa xa.
Mar Ung nói.
“Đây là địa bàn của tộc Kháng, tộc trưởng của họ đã là cường giả Địa giai. Trong tộc còn có một vị Tư tế và hai Thượng nhân!”
Quân kinh ngạc.
“Ta nghe nói trung tâm chỉ có năm bộ tộc cùng với Điện Tư tế. Chẳng lẽ tộc nào cũng có Địa giai tồn tại!”
“Đúng thế! Ít nhất là một người! Năm tộc này tồn tại đã mấy ngàn năm rồi, nội tình sâu xa không ai biết được!”
Quân trầm ngâm. Thực lực của Thảo nguyên La Lung không hề kém cạnh so với Ngũ đại thế lực bên ngoài, hơn nữa có vẻ đoàn kết hơn rất nhiều. Nếu thực sự có một trận chiến thì ai chết còn không nói được.
“Ta nghe tộc Kh’mu nói rằng mấy trăm năm trước từng sinh sống ở vùng trung tâm. Nói vậy chẳng phải tổ tiên của ngươi cũng là cường giả một phương. Sao lại trở nên lụi tàn như vậy?”
“Đúng như lời chủ nhân nói! Thuộc hạ nghe kể lại rằng do Tư tế và Thượng nhân trong tộc phạm tội nên bị Điện Tư tế trừng phạt. Sau đó bị các tộc lớn còn lại vây giết, phải bỏ đi ra vùng biên giới. Còn chuyện cụ thể thế nào thuộc hạ không rõ!”
“Hèn gì ngươi lại muốn trở lại đây như vậy!”
Quân gật gù, cảm thấy ông ta làm mọi cách để lấy lại vinh quang ngày xưa không phải là quá đáng.
…
Ba người vào tạm một quán trọ nhỏ nghỉ ngơi, đến chiều mát mới ra ngoài đi dạo.
“Chủ nhân, khi nào chúng ta mới tới Tế đàn!”
“Vội gì! Cứ dạo chơi trước đã!”
Quân cười nói vui vẻ chứ thực ra hắn đang chửi thề trong bụng. Bởi hắn có biết cái khỉ mốc gì đâu!
Khi tìm hiểu trong Thượng nhân đăng thì chỉ nói rằng đến đây sẽ có người tiếp đón. Giờ hắn đến rồi mà không thấy ai, cũng không có hướng dẫn phải tới chỗ nào tiếp theo thì chẳng bực!
Nhưng bực cũng không giải quyết được gì. Mấy khi được đến nơi đông đúc nhộn nhịp, cứ xem có kiếm được thứ gì không đã. Bọn họ tìm đến khu chợ lớn nhất trong thành rồi chia nhau đi tìm kiếm của ngon vật lạ.
Quả thực ở đây có vô số thứ đồ hắn chưa gặp bao giờ. Bỗng nhiên hắn thấy một quầy hàng với rất nhiều người đang tụ tập reo hò.
“Xin chào! Mau mau tới đây chơi đổ thạch!”
“Đổ thạch?”
“Đúng thế. Chỉ cần đặt tiền rồi chọn một khối khoáng thạch ở đây. Mở nó ra, bên trong là cái gì thì cái đó thuộc về ngươi!”
“Đơn giản vậy sao? Các ngươi không lừa ta đấy chứ!”
“Trước mặt bao nhiêu người làm sao có chuyện lừa gạt. Đấy đấy ngươi xem, tên kia vừa chọn trúng khối đá chứa Sa thạch, giá trị gấp ba lần tiền mua kìa!”
“Được! Để ta chơi thử! Giá cả thế nào?”
“Hàng dưới cùng mười viên linh thạch hạ phẩm. Hàng trên một trăm viên. Hàng cao nhất một ngàn viên!”
Quân nhìn đám người đang vây kín thi nhau chỉ trỏ vào những khối đá đủ hình thù kỳ dị. Có hàng đống nằm la liệt trên mặt đất, phải đến mấy ngàn viên chứ chẳng ít.
Hắn mỉm cười. Trò đổ thạch này nghe có vẻ may rủi. Nhưng trong đầu hắn chính là một Luyện khí Đại tông sư thì đây lại hóa thành một bữa tiệc miễn phí!
Hắn khởi đầu nhẹ nhàng bằng việc thò tay chọn một viên đá đen giá mười linh thạch hạ phẩm. Mở ra bên trong không ngờ là Hoàng tinh thạch giá gấp năm lần.
Viên thứ hai là Xích linh thạch…
Viên thứ ba chứa Địa mẫu sa…
Hắn chọn liên tiếp mười viên trúng cả mười. Bỏ ra một trăm linh thạch hạ phẩm nhưng thu về quy đổi thì giá trị đã gần một ngàn viên.
Những người xung quanh đổ dồn ánh mắt vào hắn còn chủ quầy thì mặt mũi nhăn nhó khó coi.
“Vị khách này thật tinh tường. Nhưng nếu cứ như thế thì những người xung quanh làm sao còn cơ hội chọn trúng nữa!”
Mấy người khách nghe thấy liền nháy mắt hùa theo.
“Đúng vậy. Ngươi chọn trúng hết thì chẳng phải đến lượt chúng ta sẽ không còn gì hay sao!”
Hử, muốn đuổi đi rồi hả? Vậy thì làm quả chốt. Hắn liếc nhìn chủ quầy cười nói.
“Ta mới chọn mười viên, mà ở đây có hàng ngàn viên. Không lẽ tiệm này chỉ có từng ấy khối đá chứa khoáng thạch?”
Chủ quầy không ngờ bị phản đòn, đành phải mím môi gượng cười.
“Đúng thế! Ở đây còn rất nhiều đồ tốt, các vị cứ chơi thoải mái, không lo không kiếm được linh thạch mang về! Còn vị khách này sao không thử chơi ở hàng trên?”
“Vậy ta sẽ dùng năm ngàn linh thạch hạ phẩm chọn năm khoáng thạch trên tầng cao nhất! Thé nào?” Hắn cười.
“Tất nhiên rồi!”
Quân chỉ tay vào năm viên đá xù xì. Nhưng khi chủ quầy muốn mở ra thì bị hắn ngăn lại đòi mang về tự mở. Chủ quầy không có lý do gì để từ chối, chỉ có thể giương đôi mắt vừa hậm hực vừa nhẹ nhõm nhìn hắn cất năm khối đá vào người rồi rời đi.
Số đá này được Bách lão chọn lựa rất kỹ, bên trong chắc chắn có đồ tốt, đương nhiên không thể để người khác thấy.
Hắn vui vẻ trong người, quyết định đi mua ít dược liệu. Không biết ở Thảo nguyên La Lung này có thứ gì đặc biệt hay không?
…
Hắn vào một cửa hàng khá lớn, bên trong phảng phất mùi hương thơm phức. Hắn tò mò nhìn những cây thuốc kỳ lạ chưa thấy bao giờ, liền hỏi một người làm trong cửa hàng.
“Đây là những thảo dược gì?”
“Vị khách này trông trang phục có lẽ từ xa đến nên chưa biết. Đây đều là dược thảo chỉ có ở tộc Kháng!”
“Quý hiếm như vậy sao?”
“Đúng thế. Tộc Kháng giỏi trồng thảo dược, hai phần ba dược liệu của thảo nguyên từ đây mà ra. Những thứ đang bán này tuy đặc thù nhưng cũng chỉ là mặt hàng phổ biến, chưa có gì gọi là đặc sắc. Để ta giới thiệu qua…”
Quân nghe không sót thứ gì, âm thầm khen ngợi. Những loại cây này nếu có cơ hội đem bán ra ngoài sẽ không ít người tranh giành. Hắn liền nói.
“Tất cả chỗ này, mỗi thứ mười cân. Ta mua hết!”
Kẻ làm tròn mắt kinh ngạc.
“Tất…cả?”
“Đúng thế! Ta mua hết! Ngoài ra ở chỗ ngươi có bán dược phương không?”
Quân lấy ra một bọc linh thạch, không quên cho tên người làm một viên. Mắt y lập tức sáng hẳn lên, hai tay xoa xoa vào nhau.
“Đương nhiên là có! Nhưng chỉ là một ít dược phương cấp thấp dành cho Võ giả thôi, còn cao hơn thì phải nói chuyện với chủ quầy. Nếu khách quý không chê, ta có thể chuyển lời tới ông chủ…”
Quân mỉm cười.
“Được rồi. Lấy hàng cho ta trước!”
“Có ngay!”
Y phấn khởi quay đi, một lát sau đã mang ra cơ man nào dược thảo. Tổng cộng có đến hai mươi chín loại, chất đầy một góc khiến ai cũng phải ngoái nhìn.
…
Quân thu toàn bộ rồi trở về phòng trọ của mình. Một lát sau thì Mar Ung và Đồ Huyết cũng trở về.
“Mar Ung, có thu thập thêm tin tức gì không?”
Mar Ung gật gù bắt đầu kể lể chi tiết về tình hình xung quanh.
Thì ra đây mặc dù là địa bàn của tộc Kháng nhưng bọn họ không trực tiếp cai quản mà do một bộ tộc khác.
Bên dưới tộc Kháng có ba tộc phụ thuộc. Một trong số đó đang trông coi toà thành này, nhiệm vụ chính là buôn bán, giám sát người ra vào.
Tộc đó gọi là tộc Brao, tộc trưởng có tu vi Huyền giai tứ đẳng. Người này rất hiếm khi có mặt, thay vào đó để cho con trai Hoàng giai ngũ đẳng quản lý. Ngoài ra con gái ông ta cũng là một Thượng nhân tu vi ngang bằng anh trai mình…
Quân sơ bộ nắm được tình hình, chợt nghĩ người đón tiếp chẳng lẽ đang ở chỗ bọn họ, mình phải đến tận nơi đó?
Hắn bèn quay sang hỏi Đồ Huyết.
“Ngươi có mua được gì không?”
“Thuộc hạ muốn tìm mua pháp quyết cường công hoặc bảo vật luyện thể. Nhưng dân ở đây tu luyện Mộc nguyên lực và Thổ nguyên lực là chính. Chúng thiên về phòng ngự, khống chế kẻ địch nên không tìm được thứ gì phù hợp!”
Quân nghe xong cũng không mấy kinh ngạc. Muốn đồ cao cấp phải tìm ở một nơi kín đáo.
“Nhưng thuộc hạ thấy một thứ rất hay nên đã mua về!”
Đồ Huyết liền xoè tay, lấy ra một mảnh mai rùa có khắc nhiều ký tự trông như một loại chữ viết cổ.
Quân cầm lên nhìn ngắm nhưng không hiểu được gì.
“Bách lão, ông đọc được không?”
“Cái mai này cũng phải hơn vạn năm rồi. Trên đó ghi lại một bộ đấu pháp của yêu thú, không phải của nhân loại…”
“Của yêu thú? Yêu thú cũng có pháp quyết sao? Ta tưởng chúng chỉ tu luyện dựa vào thiên phú, huyết mạch thôi chứ!” Quân ngạc nhiên.
“Trước khi nhân loại xuất hiện thì đúng là như vậy. Nhưng từ sau khi chúng ta sáng tạo ra hệ thống tu luyện của mình cùng với các loại pháp quyết thì đã khác! Yêu thú không ngốc, bọn chúng nhìn thấy nhân loại lợi hại như vậy cũng bắt đầu học theo. Một số giống loài có trí thông minh vượt trội dựa vào điểm mạnh của bản thân mà tự tạo ra pháp quyết đặc thù để tu luyện.”
“Thì ra là vậy! Nói thế đấu pháp này sẽ rất lợi hại. Không biết ta có thể tu luyện hay không?”
“Đúng là chúng là mạnh mẽ vượt xa đồng cấp của nhân loại, nhưng yêu cầu bắt buộc phải có huyết mạch yêu thú! Nếu cố tình luyện sẽ tẩu hoả nhập ma, hoặc thân thể yếu ớt không chịu nổi áp lực bạo thể mà chết!”
“Ta đã luyện hoá tinh huyết của Dực hoả xà và Bích ngọc lân sư, cũng tính là có chút huyết mạch yêu thú trong người. Còn về thân thể thì chẳng lẽ thế này còn chưa đủ mạnh?”
“Chưa đủ! Hơn nữa đó mới chỉ là điều kiện cần, còn phải xem huyết mạch yêu thú có phù hợp hay không nữa. Chẳng hạn có khoẻ như voi thì cũng không thể học cách săn mồi của hổ báo…”
“Thế đầu pháp này tu luyện cái gì?”
Bách lão quan sát cẩn thận mai rùa rồi nói.
“Là một bộ thân pháp. Yêu cầu phải có cánh…”
“Có cánh? Thế thì chịu rồi!”
Quân cười khổ lắc đầu cất nó vào túi. Tạm thời cứ để đấy, biết đâu sau này có cơ hội dùng đến.
Sau đó hắn lấy ra năm khối khoáng thạch ban sáng bày lên bàn, lật lượt đục đẽo từng khối một.