Tạp Dịch Ma Tu

Chương 349



Lãnh Cung chủ khẽ gật đầu: “Nàng nói, nếu trong vòng ba ngày ta không tới cứu ngươi, ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Ba ngày sau, dù ngươi vẫn nguy cơ tứ phía, nhưng lại có một đường sinh cơ.”

Trương Bình An trầm mặc một chút, hỏi: “Nguyệt Như đâu?”

Lãnh Cung chủ đáp: “Nguyệt Như đã đáp ứng ta bế tử quan, không đạt tới Nguyên Anh không xuất quan. Ta mới tới mời ngươi uống rượu, rượu chỉ có bấy nhiêu, ngươi hãy uống chậm thôi, đừng uống hết ngay lập tức, nếu không ta chẳng còn lý do gì để lưu ngươi ở trên thuyền đủ ba ngày.”

Trương Bình An gật đầu: “Ba ngày! Vậy là đủ rồi. Ba ngày sau, ta có thể khôi phục linh lực, Nguyệt Như thật có lòng.”

Lãnh Cung chủ vô cùng nghi hoặc, hỏi: “Ba ngày sau, dù ngươi khôi phục linh lực, đối mặt với chừng ấy tiên nhân, ngươi có thể làm được gì?”

Trương Bình An cười nói: “Ta có thể trốn mà. Không giấu gì Cung chủ, tại hạ vốn không am hiểu đánh đấm, chạy trốn mới là bản lĩnh sở trường nhất của ta.”

Lãnh Cung chủ vẫn không coi trọng hắn, nhắc nhở: “Bọn chúng có Càn Khôn Kính, ngươi không trốn thoát đâu. Đến bất cứ nơi nào cũng sẽ bị phát hiện trước, rồi sẽ bị đuổi giết đến chết.”

Trương Bình An nói: “Ta biết, cho nên trước khi chạy trốn, ta sẽ giết tên tiểu tử cầm Càn Khôn Kính kia.”

Lãnh Cung chủ sửng sốt: “Tên tiểu tử đó bên người có ba vị Nguyên Anh tu sĩ che chở, hơn nữa bản thân hắn cũng là Kim Đan, ngươi có thể giết hắn sao?”

Trương Bình An cười lạnh: “Không thử xem sao biết được?”

Lãnh Cung chủ trầm mặc. Trương Bình An trước mắt dường như từ một tiên nhân ôn tồn lễ độ, lập tức biến thân thành một gã hãn phỉ, một thân bưu hãn chi khí không cách nào che giấu.

Tiểu tử này, sao càng ngày càng giống Thật Võ Tổ sư năm đó?

Lãnh Cung chủ có chút hoảng hốt, phảng phất như thấy lịch sử đang tái diễn.

Trừ Thật Võ Kiếm Tông, ngày càng nhiều tu sĩ tụ tập lại đây, tất cả đều đứng về phía Sùng Võ chân nhân.

Sùng Võ chân nhân hứa hẹn sẽ chia sẻ bí mật về Bất Tử Ma Đồng.

Dẫu chỉ là một phần bí mật, cũng đủ khiến các tiên nhân tâm động.

Trên không trung, các tiên nhân dày đặc trên đại lục Tốn Châu, số lượng còn nhiều hơn gấp mấy lần số tiên nhân chống lại Hắc Trùng Vương.

Cũng chẳng biết lập tức từ đâu mà chạy ra nhiều như vậy.

Chỉ có rất ít tiên nhân lựa chọn không tham dự.

Tinh Cữu Cung dù cường đại đến đâu, cũng không thể đối kháng với tu sĩ của cả một đại lục.

Sắc mặt tất cả tu sĩ Tinh Cữu Cung đều biến đổi.

Chỉ có Lãnh Cung chủ vẫn vô cùng bình tĩnh, nàng vẫn đang ngồi uống rượu cùng Trương Bình An.

Tiên nhân đầy trời, không ai dám lại đây khiêu chiến, bởi vì Lãnh Cung chủ đã nói là ba ngày, bọn họ hoàn toàn có thể chờ.

Trương Bình An uống rượu suốt ba ngày, loại rượu này linh khí dồi dào, là loại rượu bậc nhất thiên hạ, khiến nhiệt huyết trong người Trương Bình An sôi trào.

Khi thời gian đã tới, hắn ném bát rượu từ trên Băng Tinh Cự Hạm xuống, linh lực một lần nữa trở về trong cơ thể.

Hắn triệu hồi Tiểu Thanh, để Tiểu Ngọc cưỡi lên trên, dặn dò: “Lát nữa khi chiến đấu, chính ngươi phải ngồi cho vững, nhưng cũng đừng sợ, bọn chúng muốn bắt ngươi thì sẽ không làm ngươi bị thương.”

Tiểu Ngọc gật đầu: “Ân, ta đều nghe ca ca. Ngươi đừng để ta bị bọn chúng bắt lấy, ý niệm của bọn chúng đáng sợ và huyết tinh quá, Tiểu Ngọc sợ lắm.”

Trương Bình An gật đầu với Tiểu Ngọc.

Sau đó xoay người chắp tay với Lãnh Cung chủ: “Ân cứu mạng không có gì báo đáp, tương lai nếu còn sống, ta sẽ tới Tinh Cữu Cung cầu hôn, làm một gã ở rể cho các người!”

Lãnh Cung chủ hoàn toàn cạn lời, thứ này đã đến nước này rồi mà vẫn còn nhớ mãi không quên khuê nữ nhà mình, thật sự quá đáng ghét!

Nói xong câu đó, Trương Bình An bay lên không trung, tay nắm chặt Thiên Ma rìu.

“Ai muốn tới, Bình An ở đây!”

“Giết Trương Bình An, bắt lấy Bất Tử Ma Đồng!” Các tiên nhân người đông thế mạnh, lá gan cũng lớn dần, cùng nhau vây lại.

Trương Bình An không hề che giấu tu vi của mình, toàn thân không còn là linh khí, mà phóng thích sức mạnh Thần Lôi ra ngoài.

Kim sắc lôi quang vây quanh thân hình Trương Bình An.

Uy phong lẫm lẫm.

Tựa như một vị thiên thần.

“Phá!”

Thiên Ma rìu bổ xuống, điện quang lóng lánh. Ba tên Kim Đan tu sĩ bay tới nghênh diện, vội vã tế ra bảo kiếm đón lấy.

Rắc! Rắc!

Thiên Ma rìu hung hăng bổ xuống, phi kiếm nháy mắt bị chém đứt. Trương Bình An thuận thế quét ngang, ba gã Kim Đan tu sĩ tựa như hồn phách bị nhiếp trụ, còn chưa kịp phản ứng đã bị Thiên Ma rìu chém thành sáu mảnh huyết nhục.

Huyết nhục vẩy đầy không trung, Kim Đan tạc liệt.

Các tu sĩ bay theo phía sau bị dư chấn hất văng vô số, từng kẻ kêu thảm thiết né tránh, kẻ nào trốn chậm liền bị nổ chết, rơi từ trên không trung xuống.

Lãnh Cung chủ vốn định rời đi, quay đầu lại thấy cảnh này, tay run lên một chút. Thiếu niên này, cũng quá hung hãn đi?

Hắn không phải nói mình không giỏi chiến đấu sao?

Kết quả một rìu liền chém chết ba tên Kim Đan.

Đám người phía sau trong nháy mắt ngây dại, chuyện gì thế này?

Mọi người đều là Kim Đan, sao tên này lại sinh mãnh đến vậy?

Sùng Võ, Sùng Minh, Sùng Xa, ba vị Nguyên Anh tu sĩ trốn ở đằng xa, thấy Trương Bình An toàn thân lôi quang quấn quýt, sợ đến mức chân có chút mềm nhũn.

Ba người này là kẻ có kiến thức.

Sùng Minh khiếp sợ nói: “Tông chủ à, tiểu tử này sao chiêu thức lại giống Thần Lôi chi thuật của Tổ sư trong truyền thuyết đến thế?”

Sùng Võ thở dài: “Không phải giống, đây chính là Thần Lôi chi thuật của Tổ sư năm đó. Rất nhiều người suy đoán, Tổ sư giết người cùng giai như đồ tể giết chó, chính là nhờ Thần Lôi chi thuật này. Hiện tại xem ra, rất có thể Tổ sư cũng được Ma Đồng chỉ điểm.”

Ba vị Nguyên Anh tu sĩ không hề sợ hãi, trong mắt đầy vẻ tham lam. Bọn họ không biết sự tồn tại của tế đàn, cứ ngỡ tu hành của Trương Bình An đều là do Ma Đồng bên cạnh chỉ điểm.

“May mắn thay, hắn chỉ là Kim Đan!”

Mắt ba vị Nguyên Anh tu sĩ sáng rực lên. Thần Lôi của ngươi có mạnh đến đâu, tu vi vẫn chỉ ở Kim Đan, ngươi không đấu lại được Nguyên Anh đâu.

Tuy nhiên, ba người vẫn chưa vội xông lên, họ tương đối cẩn trọng, muốn dùng một vài Kim Đan tu sĩ để thử chiêu trước.

Tiếng kèn chiến đấu của tiên nhân vang lên.

Đây là tín hiệu xung phong.

Rất nhiều tiên nhân, hoặc bị bức bách, hoặc bị lòng tham bất tử khống chế, bắt đầu xông lên.

Trương Bình An hừ lạnh một tiếng, múa rìu quét ngang, tựa như một cơn sóng cuộn trào ra bốn phía.

Lôi quang chói mắt.

Tu sĩ Trúc Cơ hầu như chạm vào là chết, tu sĩ Kim Đan cũng chỉ có thể ngăn cản trong chốc lát. Trương Bình An đã giết đến điên cuồng, phi thân chủ động lao vào giữa đám tiên nhân, đại khai sát giới.

Đang lúc giết chóc sảng khoái, một cây Thanh Mộc trượng chặn đứng Thiên Ma rìu.

Trương Bình An tập trung nhìn lại, nhận ra người này là Thanh Mộc tiên nhân của Linh Cốc phong. Trước kia, mình từng sống dưới tay Thanh Mộc, từng trồng linh điền cho hắn, hiện tại Thanh Mộc đã là Phong chủ Linh Cốc phong.

Vị tiên nhân này rất bất phàm, hắn không dùng kiếm mà dùng một cây Thanh Mộc trượng, cũng là một kiện bảo vật khó lường.

Hắn vừa hay chặn được Trương Bình An.

“Ma tể tử, ngươi mau mau nhận lấy cái chết, nếu không tất vạn kiếp bất phục!” Thanh Mộc hét lớn.

Thấy có người chặn được Thiên Ma rìu khủng bố của Trương Bình An, các tu sĩ khác đại thụ cổ vũ, vô số phi kiếm bay tới, muốn đem Trương Bình An vạn kiếm xuyên tim.

Trương Bình An bạo khởi: “Chỉ bằng ngươi!”

Hắn vung rìu, hung hăng bổ xuống từng nhát một.

Ầm vang, ầm vang, ầm vang!

Một nhát!

Hai nhát!

Ba nhát!

Thanh Mộc trượng xuất hiện vết rách, Thanh Mộc bắt đầu hoảng loạn. Đây là rìu gì vậy? Uy lực sao lại khủng bố đến thế?

Tiểu tử này sao lại bạo lực như vậy?