Tạp Dịch Ma Tu

Chương 427



Nguyệt Như nhìn vào đôi mắt Trương Bình An, thanh triệt như nước, nàng gật đầu: “Ta tin.”

Nàng hơi do dự một chút, bởi bản vẽ này là bí mật tối cao của Tinh Cữu Cung, theo lý mà nói thì không thể cho người ngoài xem.

Nhưng Trương Bình An có tính là người ngoài không?

Dường như cũng không tính.

“Đi thôi, ta dẫn ngươi đi xem bản vẽ!” Nguyệt Như tính tình nóng nảy, kéo Trương Bình An đi thẳng tới phòng nghị sự.

Thủ vệ ở cửa phòng nghị sự thấy Tông chủ cùng Trương Bình An tay nắm tay đi tới, từng kẻ đều trợn mắt hốc mồm. Nhưng bọn họ đều là kẻ thông minh, lập tức đảo mắt nhìn thẳng về phía trước, coi như không nhìn thấy gì.

Vào phòng nghị sự, mười mấy tấm kim trang thật lớn đều được trải rộng trên bàn.

“Đây là bản vẽ, ngươi xem một chút.” Nguyệt Như chỉ vào những tấm kim trang trên bàn.

Trương Bình An gật đầu, cầm lấy bản vẽ, cẩn thận nghiên cứu.

Truyền Tống Trận này cực kỳ phức tạp, hơn nữa còn sử dụng những loại tài liệu siêu cấp đỉnh cấp, chỉ là Trương Bình An càng xem càng thấy biệt nữu.

Hắn từng học qua Ma Vương Trận Pháp, bên trong vừa vặn cũng có một cái siêu cấp Truyền Tống Trận, đồ án thiết kế đơn giản hơn bản vẽ này gấp vạn lần.

Bản vẽ này, cảm giác hơn phân nửa đều là vẽ rắn thêm chân.

Bất quá, Truyền Tống Trận này có khoảng cách truyền tống xa hơn, tiêu hao linh khí khổng lồ hơn, bên trong cũng có một vài ý tưởng rất đặc thù, Trương Bình An một hơi nghiên cứu rất lâu.

Sau đó, hắn cân nhắc nguyên lý cùng kết quả truyền tống cuối cùng trong lòng.

Hắn không nhịn được lắc đầu, thở dài nói với Nguyệt Như: “Bản vẽ này không ổn, căn bản không phải vấn đề truyền tống ba người thì chết một người, mà dựa theo bản vẽ này chế tạo ra Truyền Tống Trận, truyền tống ba người chắc chắn chết cả ba, căn bản không thể thực hiện được.”

Nguyệt Như kinh ngạc: “A? Ngươi xác định chứ?”

“Ta xác định!” Trương Bình An khẳng định gật đầu.

Nguyệt Như suy nghĩ một chút, hỏi: “Nếu ngày mai mở họp, để ngươi cùng tham gia, ngươi có biện pháp nào thuyết phục những kẻ thiết kế kia không?”

Trương Bình An gãi gãi đầu, nói: “Ta thử xem, nếu bọn họ còn chịu giảng đạo lý, hẳn là có thể nói rõ ràng.”

Ngày kế.

Nguyệt Như dẫn Trương Bình An tới phòng nghị sự.

Xoát!

Tất cả mọi người trong phòng nghị sự đều nhìn chằm chằm vào bọn họ.

Nơi quan trọng như vậy, hội nghị quan trọng như thế, tại sao lại để một người ngoài vào, mọi người đều vô cùng khó hiểu.

Nguyệt Như đi tới thủ vị, không ngồi xuống mà đứng ở chủ vị, giới thiệu với mọi người: “Đây là Trương Bình An tiên sư, nguyên là Cung chủ Chính Dương Cung của Chân Võ Kiếm Tông.”

Người phía dưới không nói gì, trong lòng đều đang thầm thì: “Cái đại ma đầu này, ai mà không biết hắn? Toàn Tốn Châu sợ là không tìm ra mấy người tu tiên không biết Trương Bình An. Lúc trước danh tiếng hắn lẫy lừng đến mức có thể dọa trẻ con nín khóc, ai mà ngờ hiện tại tu vi mất hết, phải dựa vào Tông chủ để ăn cơm mềm chứ.”

Không khí không mấy tốt đẹp.

Nguyệt Như tiếp tục tuyên bố: “Từ hôm nay trở đi, hắn chính là Thủ tịch Cung phụng của Tinh Cữu Cung chúng ta, có thể tham dự thảo luận những sự vụ quan trọng của Tinh Cữu Cung.”

Phía dưới lập tức bùng nổ.

Đại trưởng lão vội vàng đứng dậy: “Tông chủ, không thể, không thể nào, xin người hãy thận trọng suy xét.”

Nguyệt Như cười nói: “Cảm ơn đã nhắc nhở, ta đã thận trọng suy xét qua rồi.”

Ách!

Câu nói tiếp theo của Đại trưởng lão đều bị nghẹn lại trong cổ họng, trong lòng tức giận, bởi vì Nguyệt Như vốn luôn là một cô gái ngoan ngoãn, sao cứ đụng tới Trương Bình An là đầu óc lại hồ đồ đến mức này.

Điều khiến lão tức giận nhất chính là Lão tông chủ lại buông tay mặc kệ.

Lão tông chủ còn nói, nếu Nguyệt Như đã là Tông chủ Tinh Cữu Cung, thì nên để nàng tự mình quyết định.

Vấn đề là.

Nguyệt Như chỉ là một tiểu cô nương, sao có thể yên tâm để nàng độc lập quyết định?

Người phía dưới kẻ một câu ta một lời, đều ủng hộ Đại trưởng lão, không ai ủng hộ Nguyệt Như.

Nguyệt Như cười lạnh, đột nhiên nói: “Ta là Tông chủ Tinh Cữu Cung, đúng hay không?”

Mọi người chắp tay: “Phải!”

Ánh mắt Nguyệt Như đảo qua mọi người: “Tông chủ có quyền tự mình mời Cung phụng, có phải vậy không?”

Mọi người sững sờ, quy củ của Tinh Cữu Cung quả thực viết như vậy. Nếu là nhậm mệnh Trưởng lão, hay các chức vụ chấp sự chủ chốt, đều yêu cầu Trưởng lão hội thảo luận phê chuẩn.

Nhưng Cung phụng thường không tham dự quản lý hằng ngày của Tinh Cữu Cung, phần nhiều là một chức vị vinh dự, Tông chủ có quyền tự mình quyết định mời.

Đây cũng là lỗ hổng mà Nguyệt Như đã nghiên cứu cả đêm trong quy định của Tinh Cữu Cung mới tìm ra được.

Mọi người có chút không tình nguyện nói: “Phải!”

Nguyệt Như cười, lại truy vấn: “Cung phụng thông thường không tham dự hội nghị, nhưng trong tình huống có yêu cầu, Tông chủ có thể phê chuẩn cho Cung phụng tham dự, có phải vậy không?”

Lời đã nói đến nước này, những người khác đều không lên tiếng.

Chỉ có Đại trưởng lão thở dài nói: “Lời tuy là thế, nhưng mà……”

Nguyệt Như phất tay: “Quy củ chính là quy củ, thế nào, ngươi thấy ta còn trẻ nên muốn dẫn đầu phá vỡ quy củ sao?”

Đối mặt với sự chất vấn của Nguyệt Như, Đại trưởng lão cũng không biết nói gì cho phải.

Nếu nói thêm nữa, ngược lại giống như chính lão đang cố tình gây khó dễ cho Tông chủ mới, chuyện này lão không dám làm.

Trường hợp có chút xấu hổ.

Trương Bình An đột nhiên cười, hắn bước lên phía trước nói: “Chư vị, ta vốn không muốn tham dự hội nghị của các ngươi, chỉ là Nguyệt Như nói có kẻ thiết kế ra một cái Truyền Tống Trận kỳ quái, cứ truyền tống ba người là chết một người, ta nghĩ trên đời này sao lại có kẻ thiết kế ngu xuẩn như vậy, nên mới đáp ứng tới xem thử.”

Hắn chưa nói mình đã xem qua bản vẽ, sợ gây phiền phức cho Nguyệt Như, dù sao lúc đó hắn vẫn chưa tính là Cung phụng.

Phía dưới, một kẻ tính tình nóng nảy đứng bật dậy.

Đúng là chủ thiết kế của trận pháp này, Diệp Xa.

Diệp Xa trông có vẻ hào hoa phong nhã, mặc áo dài trắng, dáng vẻ công tử quý tộc nhẹ nhàng, nhưng tính tình lại chẳng hề tốt chút nào.

“Ngươi là thứ gì, chưa từng xem bản vẽ mà dám phun lời bậy bạ!” Diệp Xa giận dữ, mặt mày xanh mét.

Trương Bình An thong dong, chắp tay nói: “Tự giới thiệu một chút, tại hạ Trương Bình An, Trận pháp Đại tông sư, Nguyên Anh tu sĩ!”

Hắn đứng đó, khí thế bức người, lúc này mọi người mới chú ý tới, tiểu tử này hôm nay không giống ngày thường, linh khí trên người nồng đậm cường đại, lại cố ý không chút che giấu mà phóng xuất ra, rõ ràng là một vị Nguyên Anh đại tu sĩ.

Ai cũng biết Kim Đan của hắn đã nát.

Nhưng Kim Đan nát rồi, cũng có thể chữa trị sao?

Ngay cả Đại trưởng lão cũng ngây người.

Trương Bình An cười nói: “Các ngươi đang hoài nghi thân phận của ta? Vậy ta sẽ biểu diễn cho các ngươi xem.”

Vung tay lên, dùng ngón tay làm bút, khắc họa trên không trung, vài nét ngang, vài nét dọc, linh lực ngưng tụ không tan.

Dần dần, một hình ảnh hiện ra giữa không trung.

“Ngưng!”

Trương Bình An thở ra một hơi, những đường cong linh lực này đột nhiên tỏa sáng, được đặt ở vị trí cố định trong phòng nghị sự, sau đó linh khí cuồn cuộn ập đến, bị hút vào căn phòng này.

Hóa ra, Trương Bình An dùng linh lực ngưng tụ trực tiếp vẽ một cái Tụ Linh Trận giản dị, linh khí trong phòng nghị sự nháy mắt tăng lên mấy chục lần.

Hiện trường vô cùng yên tĩnh.

Động tác này của Trương Bình An vừa triển lãm linh lực hùng hậu, chứng minh mình đích thực là Nguyên Anh tu sĩ, lại vừa chứng minh bản thân là một Trận pháp Đại tông sư.

Tùy tiện vài nét bút đã thành một trận pháp.

Thậm chí không cần bất kỳ nguyên liệu nào, mặc dù trận pháp này chỉ là lâm thời, chờ linh khí tan đi thì trận pháp cũng sẽ tiêu tán.