Ta gật đầu, rồi cất giọng:
“Hôm nay ta đến, là để chúc mừng các vị bảo vệ biên cương, lập công dựng nghiệp. Ta xin uống ba chén, bày tỏ lòng kính trọng.”
Có lẽ vì uống quá nhanh, khi đặt chén xuống, ta lại thấy hơi say.
Quả nhiên rượu vào càng thêm sầu.
Ở kinh thành nghe tin họ thế nào là một chuyện, tận mắt chứng kiến lại là chuyện khác.
Khi ta quay người, bước chân có chút loạng choạng, Ứng Thời vội đỡ ta.
Ta nhẹ nhàng rút tay lại:
“Tướng quân tự trọng.”
Sắc mặt Ứng Thời lập tức trắng bệch:
“An nhi, nàng lại xa cách ta đến vậy sao?”
Ta quay đầu, cố nén cơn giận và chua xót trong lòng:
“Ta còn chưa chúc mừng tướng quân khải hoàn trở về, lại có thêm kiều thê và quý t.ử.”
Mặt Ứng Thời không còn chút huyết sắc:
“Tuần An, nàng…”
Ta quay đầu đi, bước chân kiên định rời khỏi.
03
Ta vừa đi được mấy bước, Ngô Chấn từ phía trước bước vào.
Hắn bị què một chân, bước đi tập tễnh.
Ta kinh ngạc hỏi:
“Trong danh sách thương binh không có tên ngươi mà?”
Ứng Thời hoảng hốt đứng chắn trước mặt ta, quát Ngô Chấn:
“Đã bảo ngươi hôm nay đừng đến, sao ngươi còn xuất hiện?”
Ta gạt Ứng Thời sang một bên, đồng thời hỏi hắn:
“Ngô Chấn từ nhỏ lớn lên cùng chúng ta, sao ngươi lại nói chuyện với hắn như vậy?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ứng Thời lúng túng, nhất thời không tìm ra lời giải thích.
Ngô Chấn liếc nhìn Ứng Thời, rồi chuyển ánh mắt sang Hạ Trân, căm phẫn nói:
“Tiểu thư, thiếu soái, khi chúng ta ở biên thành, ả hồ ly tinh tên Hạ Trân này ban đầu nói là do người phái đến chăm sóc cô gia. Nhưng chăm sóc tới chăm lui, lại chăm luôn lên giường!”
“Ta không nhìn nổi, lỡ lời nói vài câu, Ứng tướng quân liền nói ta bất kính với chủ mẫu, bắt ta chịu ba mươi quân trượng, đ.á.n.h gãy luôn chân ta…”
Ứng Thời vội vàng giải thích:
“Ta chỉ muốn cho hắn một bài học, không hề muốn hắn bị thương.”
Ngô Chấn nghẹn ngào:
“Chính vì chân ta bị thương, không thể ra trận, nên trận này ta không lập được chút công nào.”
“Ứng tướng quân nói không muốn ta bị thương, nhưng quân trượng hôm đó nặng hơn thường ngày rất nhiều. Sao biết không phải ngươi ghi hận trong lòng, tự mình ngầm ra lệnh?”
Không… Ứng Thời không làm ra chuyện như vậy. Ta liếc nhìn sang Hạ Trân, nàng ta sợ hãi run lên.
Ứng Thời lập tức di chuyển, chắn tầm nhìn của ta.
Vì vậy ta lại nhìn hắn một cái, trong lòng đã hiểu—dù không phải hắn trực tiếp làm, thì sau đó hắn cũng phải biết.
Nhưng hắn không những không xử phạt Hạ Trân…
Ta vừa nghĩ đến đây, Đông Châu bước ra:
“Các vị bá bá huynh đệ chẳng lẽ không nghe ra sao? Rõ ràng Hạ Trân giả truyền quân lệnh để đến bên cạnh Ứng tướng quân, chẳng lẽ Ứng tướng quân thật sự không biết gì?”
Trên mặt Ứng Thời thoáng qua vẻ giằng co, nhưng vẫn nói:
“Hạ Trân đã sớm nói thật với ta, ban đầu quả thực lấy danh nghĩa tiểu thư các ngươi để đến tìm ta, nhưng cũng vì thật lòng ái mộ ta nên mới nói như vậy. Chuyện nam nữ riêng tư mà thôi, không thể coi là giả truyền quân lệnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đông Châu từng theo ta ra chiến trường, lập tức phản bác:
“Quân pháp như núi, sao có thể xem là trò đùa?”
Ta giơ tay ngăn Đông Châu lại. Ở đây tranh cãi cũng không phân đúng sai, đợi đến Bộ Binh, chuyện này tự khắc sẽ có kết luận.
Đông Châu lại nói:
“Tướng quân, ngài nói Ngô Chấn bất kính với chủ mẫu, là ý gì?”
Ứng Thời mím môi:
“Đó là lỗi của ta, nhất thời nóng vội. Ta định lấy một nửa phần thưởng ban cho ta, chia cho Ngô Chấn, như vậy còn chưa đủ sao?”
Ta đỡ Ngô Chấn dậy, lấy lệnh bài đưa cho Đông Châu:
“Đi mời thái y giỏi nhất, chữa chân cho Ngô Chấn.”
Ngô Chấn lại nghẹn ngào:
“Vô dụng thôi, đã quá muộn rồi.”
Ứng Thời kéo tay áo ta:
“Tuần An, nàng là tướng quân nhị phẩm, sao lại không độ lượng như vậy? Chỉ là nạp thiếp thôi. Ta hứa với nàng, từ nay chỉ có hai người các nàng. Nàng và Hạ Trân từ nhỏ cùng lớn lên, có gì mà không thể chia sẻ?”
Ta lạnh lẽo nói:
“Chia sẻ? Chia sẻ cái gì?”
Ta hất tay hắn ra, tiếp tục bước đi.
Cuối cùng, giọng Ứng Thời trở nên lạnh lẽo:
“Nếu phụ thân nàng còn sống, nhất định sẽ không như nàng, lấy ân tình ra ép buộc người khác.”
Ta quay đầu lại nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt sắc như có thực thể.
Vị phó tướng già nắm c.h.ặ.t t.a.y áo ta, sợ ta xông lên.
Ta nói rất khẽ, rất lạnh:
“Được… rất tốt…”
03
Trời dần tối, cổng thành đã đóng.
Đại quân đóng trại ngoài thành, ta nghỉ ngơi trong lều trại quân doanh.
Bỗng nghe bên ngoài có tiếng ồn ào.
Ứng Thời trần nửa người trên, lưng đeo roi mây, quỳ trước lều của ta.
Bên cạnh hắn, Hạ Trân cũng quỳ, tóc tai rối bời, không còn vẻ lộng lẫy như trong yến tiệc, còn giữ c.h.ặ.t một đứa trẻ, ép nó quỳ xuống.
Thấy ta bước ra, Ứng Thời cất giọng:
“Đại tiểu thư, trước ta lén nạp thiếp, sau lại còn cãi lại nàng, ta biết sai rồi, đặc biệt đến đây nhận tội với nàng.”
Hạ Trân không nói gì, chỉ khóc, liên tục dập đầu.
Theo lý mà nói, lần này Ứng Thời chắc chắn sẽ được thăng quan tiến chức, đến lúc đó sẽ làm quan tam phẩm, chỉ dưới ta một bậc. Hắn làm rầm rộ như vậy để “vác roi chịu tội”, khiến ta nhớ đến những bậc cha mẹ quỳ xin con cái.
Đó không phải là cầu xin, mà là ép buộc.
Ta trầm giọng hỏi:
“Ngươi muốn thế nào?”
Ứng Thời quỳ lết tới hai bước, khẩn cầu:
“Tuần An, sau khi về ta nhớ lại những lời nàng nói trong yến tiệc, nàng lại muốn đoạn tuyệt với ta, lòng ta rất khó chịu, không biết phải bù đắp cho nàng thế nào…”
Bù đắp cho ta?
Ba năm trước, hắn không hề nói với ta một lời, tự mình ở quân doanh biên cương tổ chức một lễ nạp thiếp xa hoa. Trong tiệc, hắn và Hạ Trân đi từng bàn mời rượu. Xong việc, hắn bế mỹ nhân lên, hăng hái cười nói với mọi người:
“Hôm nay cuối cùng cũng viên mãn, xin các vị cứ uống thoải mái, ta xin đi trước.”
Mọi người ồn ào reo hò tán thưởng.
Một năm sau, để làm tiệc đầy tháng cho thứ t.ử, hắn khao thưởng toàn quân, tiêu sạch toàn bộ tiền bạc trên người, trong đó còn có một khoản ban thưởng đặc biệt của Hoàng đế, ghi rõ là dùng cho hôn sự của ta và hắn.