Tây Phong Ngọc Thụ

Chương 6



“Nương nương đặc biệt chọn sáu cung nữ ban cho ngài để sung vào hậu viện, chúc ngài con cháu đầy đàn, gia trạch hưng thịnh.”

 

“Hoàng hậu còn sai giáo dưỡng ma ma đi theo, đợi sau khi những nữ t.ử này được an bài ổn thỏa, sẽ hồi cung phục mệnh.”

 

Mọi người kinh hãi, đồng loạt nhìn về phía ta.

 

Ta làm ra vẻ vô tội, trên mặt cũng lộ vẻ kinh ngạc.

 

Đợi thái giám rời đi, để lại sáu cung nữ dung mạo xinh đẹp, Ứng Thời và đám tướng lĩnh nhất thời chỉ biết nhìn nhau.

 

Có một vị cô cô chưởng sự đứng ra lên tiếng:

 

“Ứng tướng quân lần đầu lập được đại thắng lớn như vậy, có chút không quen cũng là lẽ thường. Lão nô ở lại đây, chính là để tạm thời giúp tướng quân sắp xếp mọi việc.”

 

“Ta sẽ dẫn người vào hậu viện, an bài chỗ ở, sau đó lại giảng quy củ cho các nàng. Chư vị cứ tiếp tục dùng tiệc, không cần bận lòng.”

 

Ứng Thời mang theo vài phần sửng sốt, lại lộ ra vài phần mờ mịt, nhìn ta nói:

 

“Tuần An, chuyện này… là nàng nhờ Hoàng hậu ban cho ta…”

 

Ta nghiêm giọng ngắt lời hắn:

 

“Tướng quân cẩn ngôn, ta nào có thể sai khiến được Hoàng hậu.”

 

Hạ Trân lại quỳ xuống bên chân ta, nước mắt nước mũi tèm lem:

 

“Tiểu thư, ta biết người hận ta. Có oán khí gì cứ trút lên ta, xin đừng làm khó tướng quân. Người và ngài ấy dù sao cũng là tình nghĩa từ nhỏ.”

 

Ta làm bộ hoảng sợ, đứng bật dậy lùi ra mấy bước:

 

“Hạ Trân, ngươi chớ có hại ta. Hoàng hậu ban thưởng, đó là vinh hạnh hiếm có dường nào, sao lại thành làm khó tướng quân? Hơn nữa, chuyện này có liên quan gì tới ta?”

 

Lại có một vị cô cô chưởng sự trong cung bước ra nói:

 

“Vị nữ quyến này là thiếp thất của Ứng tướng quân sao? Ta hỏi ngươi, Hoàng hậu có ý tốt ban thưởng, sao lại thành làm khó? Ngươi dựa vào đâu mà nói như vậy? Ngươi cứ nói thử xem, để ta còn về bẩm lại với Hoàng hậu.”

 

Sắc mặt Ứng Thời tái xanh, đột nhiên bước lên:

 

“Vị nữ quan này, tiện thiếp xuất thân hàn vi, không hiểu quy củ, lời nói đụng chạm quý nhân, xin cô cô rộng lòng giúp đỡ, Ứng Thời vô cùng cảm kích.”

 

Vị cô cô chưởng sự sắc mặt không vui:

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Xuất thân hàn vi, không hiểu lễ số? Vậy mà tướng quân còn để nàng ta ra tiếp khách?”

 

Ứng Thời vội đáp:

 

“Trong phủ còn chưa có nữ chủ nhân, đành miễn cưỡng để nàng ra góp mặt, mong cô cô rộng lòng bỏ qua.”

 

Nữ quan chưởng sự khẽ cười nhạt, lùi lại mấy bước, không nói thêm nữa.

 

Đợi ma ma sắp xếp xong sáu cung nữ, đi ra ngoài, vị nữ quan chưởng sự ghé sát nói nhỏ với bà vài câu.

 

Ma ma kia quay lại nhìn Hạ Trân, ánh mắt liền lộ ra vài phần bất thiện:

 

“Bản thân cô nương cũng là thiếp thất, cớ sao lại lắm lời về chuyện tướng quân nạp thêm thiếp? Hay là thiếp thất chỉ một mình cô làm được, người khác thì không được?”

 

Hạ Trân vội vàng quỳ xuống dập đầu nhận tội:

 

“Xin quý nhân thứ lỗi, tiện thiếp tuyệt không có ý ấy. Chỉ là bình thường ăn nói vụng về, lại chưa từng thấy qua trường diện lớn, nên mới ứng đối thất thố. Đều là lỗi của ta, đều là lỗi của ta…”

 

Nói xong liền liên tục dập đầu xuống đất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ma ma cười lạnh:

 

“Ngươi thật khéo giả bộ đáng thương. Phía trước còn ăn nói vô lễ, phía sau thấy thế không ổn liền lập tức dập đầu cầu tha. Mấy trò này, lão thân trong cung đã thấy quá nhiều. Không ngờ khó khăn lắm mới được ra cung một chuyến, lại còn phải xem thêm một màn.”

 

“Được rồi, đừng dập nữa. Vết bầm trên đầu ngươi trước đó còn chưa tan, cục sưng vẫn còn, bây giờ hết bọc này chồng lên bọc khác, nhìn ra thể thống gì nữa.”

 

Ma ma nói một tràng nghiêm khắc, Hạ Trân khóc như mưa.

 

Ứng Thời không nỡ, nhìn nàng đầy thương xót.

 

Vị cô cô chưởng sự để lại vài người, những người còn lại trở về phục mệnh.

 

Đi đến cửa, bỗng vị cô cô dẫn đầu quay đầu lại, lạnh lùng nói:

 

“Ứng tướng quân lần đầu nhận được ban thưởng lớn như vậy, e là còn chưa hiểu quy củ trong đó. Xin cho tiểu nữ nhiều lời một câu—bề trên đã ban, không được từ chối; mà thứ quý nhân ban xuống, càng không được chậm trễ. Làm trái ý trên, chẳng phải chuyện tốt lành gì.”

 

“Tuyệt đối chớ vì vài giọt nước mắt làm bộ làm tịch của nữ nhân mà hỏng mất thanh danh. Ta nói lời này cũng là có ý tốt, mong tướng quân tự cân nhắc cho kỹ.”

 

10

 

Đêm xuống.

 

Ứng Thời lại trèo tường vào viện của ta.

 

Ta khoác áo bước ra, hỏi:

 

“Ngày đại hỷ của tướng quân, sao lại chạy tới chỗ ta? Nữ quan chưởng sự của Hoàng hậu đã nói rất rõ rồi, những nữ t.ử ấy sau này cũng là thiếp thất theo ngài suốt đời, mong tướng quân đừng hành động theo cảm tính, hãy đối xử t.ử tế với họ mới phải.”

 

Sắc mặt Ứng Thời hoảng hốt, giọng run run:

 

“Tuần An, tất cả chuyện này… là do nàng sắp đặt, đúng không?”

 

Ta khẽ bật cười:

 

“Ứng Thời, ngươi hỏi như vậy, là Hạ Trân bảo ngươi đến chất vấn ta phải không?”

 

Ứng Thời lập tức nghẹn họng.

 

Ta cười nhạt:

 

“Chuyện này ấy à, ta không thể nói hoàn toàn không liên quan đến ta, nhưng kẻ khởi đầu đúng là không phải ta.”

 

Ta đang nói dối.

 

Nhưng với một kẻ từng lừa dối ta, còn cần gì phải chân thành? Hắn xứng sao?

 

Ta kiên nhẫn giải thích:

 

“Mấy ngày trước, sau buổi triều sớm, ta đến thỉnh an Hoàng hậu. Nương nương hỏi ta, Ứng tướng quân có sở thích gì. Người không quen với ngươi, không biết nên ban thưởng vật gì mới tốt.”

 

“Bị Hoàng hậu hỏi đột ngột như vậy, ta bỗng thấy mờ mịt.”

 

“Ta vậy mà cũng không biết ngươi thích gì. Chúng ta đều đã lớn, những thứ vụn vặt thời thơ ấu tự nhiên không đáng nhắc. Trong lòng ngươi rốt cuộc thích gì, ta thật sự không nắm rõ.”

 

Ta thở dài:

 

“Ứng Thời, chẳng trách ngươi nạp thiếp. Ta và ngươi, không biết từ bao giờ, lại xa lạ đến vậy. Ta dường như không còn nhận ra ngươi nữa.”

 

Sắc mặt Ứng Thời thay đổi:

 

“Không phải. Chỉ là ta xa nhà ba năm, với nàng có hơi xa cách mà thôi. Ta chưa từng thay đổi, tấm lòng ta dành cho nàng trước sau như một.”