Ta ngồi trong một y quán nhỏ vắng vẻ nơi góc phố.
Lão đại phu nheo mắt bắt mạch cho ta, lúc xem tay trái, lúc lại đổi sang tay phải.
Ông liếc nhìn bộ n.g.ự.c bị ta dùng vải quấn c.h.ặ.t đến bằng phẳng, rồi lại nhìn chiếc phát quan của nam t.ử đang thịnh hành nhất kinh thành trên đầu ta.
Ông ngập ngừng mở lời:
“Vị cô nương này...”
Trong lòng ta chợt dấy lên một dự cảm chẳng lành.
“Cô nương có hỉ rồi.”
Ta hít sâu một hơi.