Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 106: Tinh Huyết Tẩy Tủy, Lột Xác Tiên Thể



Giữa đại điện ngập tràn ánh kim quang, Huyền Phong vẫn đang lơ lửng giữa không trung, toàn thân bị bao bọc bởi một kén lửa màu vàng rực bốc lên từ hồ linh dịch bản nguyên. Mỗi một tia lửa chạm vào da thịt đều mang theo thứ áp lực kinh thiên động địa của Tiên Giới truyền thừa, thô bạo bẻ gãy rồi tái tạo lại từng khúc xương, từng sợi kinh mạch trong cơ thể Huyền Phong.

"A!"

Huyền Phong không kìm được tiếng gầm đầy đau đớn, thanh âm vang vọng khắp bốn bức tường đá. Cơn đau này vượt xa những lần trùng kích cảnh giới trước đây, nó giống như có hàng vạn lưỡi đao vô hình đang nạo vét tận sâu trong tủy cốt, cưỡng ép trục xuất toàn bộ tạp chất của hạ giới còn sót lại ra ngoài.

Từ các lỗ chân lông trên người Huyền Phong, những giọt máu đen hôi thối liên tục bị bức ra, chưa kịp rơi xuống đã bị ngọn lửa vàng thiêu rụi thành hư vô. Thay vào đó, dòng máu mới chảy trong huyết quản của Huyền Phong bắt đầu chuyển dần sang màu vàng kim nhạt, phát ra tiếng dòng chảy cuồn cuộn như sóng gầm thác đổ.

"Kiên trì giữ vững đạo tâm! Nếu ngay cả khảo nghiệm tẩy tủy này ngươi cũng không chịu nổi, thì không có tư cách gánh vác tương lai của Trần gia!" Giọng nói trầm hùng của Trần Vạn Thiên từ pho tượng khổng lồ lại vang lên, mang theo sức mạnh chấn nhiếp, trực tiếp đánh thức thần trí đang có dấu hiệu mờ mịt của Huyền Phong.

"Ta... tuyệt đối không lùi!" Huyền Phong cắn chặt răng đến mức bật máu, hai mắt trợn trừng nhìn về phía pho tượng.

Hình ảnh Thanh Diệp vô tình lạc lối trong bí cảnh, hình ảnh đứa con trai Lạc Vũ một mình gánh vác sứ mệnh phía trước, và cả đứa con gái Nguyệt Linh vẫn đang đợi ở hạ giới đồng loạt hiện lên. Huyền Phong hiểu rõ, nếu bản thân ngã xuống ở đây, tất cả sẽ tan thành mây khói. Ý chí bất khuất của một người trượng phu, một người phụ thân đã hóa thành một bức tường thành kiên cố, khóa chặt lấy thức hải, cưỡng ép chịu đựng cơn đau thấu trời.

Vận chuyển!

Huyền Phong điên cuồng gầm lên, tâm niệm chuyển động, thúc đẩy bộ công pháp cốt lõi của Trần gia vận hành với tốc độ chưa từng có. Mười hai kinh mạch chính vốn dĩ đã rạn nứt nay dưới sự cắn nuốt điên cuồng linh dịch bản nguyên bỗng chốc mở rộng ra gấp mấy lần, trở nên dẻo dai và lấp lánh như những sợi xích bằng vàng ròng.

Ầm! Ầm! Ầm!

Trong đan điền của Huyền Phong, luồng linh lực nguyên thủy nguyên bản thuộc về Linh giới bỗng nhiên bị nén chặt lại, ngưng tụ thành một giọt chất lỏng màu vàng tinh khiết duy nhất. Giọt chất lỏng này vừa xuất hiện liền tỏa ra một loại dao động vượt qua quy tắc thông thường. Tu vi Luyện Hư sơ kỳ vốn vừa mới ổn định chưa lâu, nay dưới sự bồi đắp của tiên lực bản nguyên bỗng chốc tăng vọt.

Luyện Hư sơ kỳ đỉnh phong!

Luyện Hư trung kỳ!

Cảnh giới của Huyền Phong như tre chẻ ngọn, trực tiếp phá vỡ gông cùm để đặt chân vào Luyện Hư trung kỳ, thậm chí khí thế vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại mà tiếp tục kéo dài, củng cố một cách vô cùng vững chắc. Không hề có hiện tượng đạo cơ bất ổn do tăng tiến quá nhanh, bởi vì đây là sự kế thừa trực tiếp từ nguồn năng lượng của tổ tiên để lại.

Cùng lúc đó, pho tượng Trần Vạn Thiên khổng lồ sau khi tiêu hao chút tiên lực tàn lưu cuối cùng để giúp Huyền Phong tẩy tủy bỗng nhiên xuất hiện những vết rạn nứt lớn. Lớp ánh kim rực rỡ ban đầu dần dần mờ nhạt đi, biến thành màu đá xám tro thô ráp.

"Tốt... rất tốt! Nhục thân đã chuyển hóa thành Tiên Thể sơ kỳ, đạo cơ vững bền. Bản tọa rốt cuộc cũng có thể yên lòng tiêu tán..." Giọng nói của Trần Vạn Thiên nhỏ dần, mang theo sự nhẹ nhõm vô hạn.

"Tiền bối!" Huyền Phong từ trên không trung đáp xuống mặt đất, ngọn lửa vàng xung quanh thu liễm hoàn toàn vào trong cơ thể. Chàng quỳ một gối xuống trước pho tượng đã bắt đầu bong tróc, chắp tay hành lễ từ tận đáy lòng.

"Không cần bi thương, đây là mệnh số. Phía sau pho tượng có một lối đi ẩn dẫn đến tầng sâu nhất của di tích, Lạc Vũ đang ở đó để tiếp nhận truyền thừa cốt lõi. Ngươi hãy mau đi đi..."

Dứt lời, pho tượng khổng lồ đổ sụp xuống, hóa thành một đống tro bụi bốc lên rồi tan biến vào hư không. Cùng lúc đó, vách đá phía sau bệ thờ từ từ nứt ra một khe hở lớn, lộ ra một lối đi tối đen như mực nhưng lại tỏa ra huyết mạch khí tức vô cùng mãnh liệt. Huyền Phong đứng thẳng người dậy, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong nhục thân mới, ánh mắt nhìn thẳng vào lối đi ẩn, chuẩn bị cho cuộc hội ngộ sau bao năm xa cách.

Huyền Phong đứng trước lối đi ẩn vừa mở ra, không khí xung quanh vẫn còn vương vất tàn tro của pho tượng Trần Vạn Thiên. Sức mạnh cuồn cuộn từ Tiên Thể sơ kỳ và tu vi Luyện Hư trung kỳ mới đột phá khiến thần niệm của Huyền Phong nhạy bén hơn trước gấp mười lần. Khí tức huyết mạch của Lạc Vũ từ sâu trong lối đi phả ra, vừa quen thuộc lại vừa huyền bí, thúc giục bước chân của người làm cha.

​Tuy nhiên, Huyền Phong không lập tức lao vào. Chàng quay đầu nhìn lại bức tường đá nhẵn thín nơi đường hầm không gian đã khép lại lúc trước, trong lòng dâng lên một nỗi lo âu sâu sắc dành cho thê tử.

​"Thanh Diệp, nàng nhất định phải bình an vô sự." Huyền Phong nắm chặt nắm tay, thầm hạ quyết tâm. Chàng hiểu rõ, tại bí cảnh thượng giới này, thực lực chính là thứ duy nhất bảo đảm cho sự sinh tồn. Chỉ khi chàng tìm được Lạc Vũ, hiểu rõ toàn bộ bí mật của di tích này, chàng mới có thể tìm cách mở ra các không gian phụ để đón thê tử trở về.

​Nghĩ đoạn, Huyền Phong bước dứt khoát vào lối đi tối đen.

​Ngay khi bước chân đầu tiên chạm vào nền đất của lối đi, những ngọn đuốc gắn hai bên vách đá tự động bừng cháy, tỏa ra ánh lửa màu đỏ sậm. Lối đi này dốc dần xuống phía dưới, giống như dẫn thẳng vào tâm địa của Bắc Vực Hoang Nguyên. Đi được khoảng một nén hương, không gian trước mắt Huyền Phong đột ngột mở rộng, hiện ra một gian thạch thất rộng lớn nhưng vô cùng trống trải.

​Chính giữa thạch thất chỉ có một bệ đá tròn cổ xưa. Phía trên bệ ngọc, một luồng hào quang màu vàng ròng đang nhẹ nhàng uốn lượn, bên trong ẩn hiện một bóng người mờ ảo đang khoanh chân ngồi xếp bằng.

​"Lạc Vũ?" Huyền Phong thốt lên, tim đập liên hồi, vội vã lao đến bên bệ đá.

​Thế nhưng, khi Huyền Phong vừa chạm tay vào rìa bệ đá, bóng người kia bỗng nhiên khẽ động, chậm rãi mở mắt ra. Đó quả thực là dung mạo của Lạc Vũ, nhưng ánh mắt ấy lại trống rỗng, không có tiêu cự, cơ thể cũng nửa hư nửa thực. Đây hoàn toàn không phải là bản tôn của Lạc Vũ, mà chỉ là một đạo Ý Niệm Lưu Ảnh được thằng bé dùng bí thuật huyết mạch ngưng tụ lại trước khi rời đi.

​Nhận thấy có khí tức Trần gia chân chính chạm vào trận pháp, đạo lưu ảnh của Lạc Vũ bỗng nhiên phát ra thanh âm, giọng nói vách vang nhưng mang theo vài phần gấp gáp:

​"Phụ thân, mẫu thân... nếu hai người nhìn thấy đạo lưu ảnh này, chứng tỏ hai người đã an toàn vượt qua khảo nghiệm ngoại vi của tổ tiên. Con không thể ở lại đây đợi hai người, bởi vì ba tháng trước, khi con vừa dung hợp được một phần công pháp truyền thừa tại nơi này, dao động huyết mạch đã vô tình làm kinh động đến một thế lực tu tiên đỉnh tiêm ở trung tâm Linh giới-Thần Tiêu Thánh Địa."

​Đạo lưu ảnh của Lạc Vũ khẽ thở dài, hình ảnh mờ ảo rung động vài phần:

​"Bọn họ phát hiện ra thiên phú lôi đình của con, lại lầm tưởng con là người của một gia tộc ẩn thế nào đó bị lưu lạc, nên đã dùng đại thần thông vượt không gian cưỡng ép mang con về Thánh địa để bồi dưỡng thành Thánh tử. Chuyến đi này tuy có chút hung hiểm, nhưng cũng là một cơ duyên lớn để con dò la tin tức của Linh giới. Vệt máu trên tế đàn là con cố ý để lại để làm mốc tọa độ, bảo vệ cho phụ mẫu không bị sương mù Bắc Vực nuốt chửng."

​Đến đây, bóng dáng của Lạc Vũ bắt đầu nhạt dần, ánh sáng vàng ròng trên bệ đá cũng có dấu hiệu tiêu tán:

​"Bí cảnh này sau khi phụ mẫu tiếp nhận tẩy tủy sẽ hoàn toàn đóng cửa. Phía dưới bệ đá có một tấm lệnh bài dịch chuyển ngẫu nhiên ra khỏi Bắc Vực Hoang Nguyên. Con ở Thần Tiêu Thánh Địa... đợi ngày gia đình ta đoàn tụ!"

​Vút!

​Đạo lưu ảnh tan biến vào hư không, hóa thành một tấm lệnh bài bằng đồng cổ nằm im lìm trên bệ đá. Huyền Phong đứng lặng người tại chỗ, trong lòng dâng lên những cảm xúc hỗn độn. Lạc Vũ không chết, cũng không bị giam cầm, mà là bị một Thánh địa đỉnh tiêm đem đi. Điều này vừa là đại cơ duyên, nhưng cũng đồng nghĩa với việc áp lực phía trước của Trần gia càng thêm nặng nề. Chàng cúi xuống nắm chặt lấy tấm lệnh bài, ánh mắt rực cháy ý chí chiến đấu. Bước đường tiếp theo của chàng, chính là bước ra khỏi hoang nguyên, chân chính khuấy đảo Linh giới này để tìm lại vợ con.

Trong khi Huyền Phong vừa hoàn thành lột xác và nhận được lời nhắn từ đạo lưu ảnh của con trai, thì tại một không gian phụ hoàn toàn tách biệt, Lâm Thanh Diệp đang phải đối mặt với ranh giới của sự sống và cái chết.

​Cung điện băng tinh lúc này như một hầm băng vạn năm, lạnh đến mức quy tắc không gian xung quanh cũng có dấu hiệu bị đông cứng. Đứng trước bức tường băng khổng lồ khắc chi chít những đồ hình vận chuyển linh lực phức tạp, sắc mặt Thanh Diệp đã tái nhợt không còn một giọt máu. Thời gian một khắc sắp trôi qua, và cái lạnh thấu xương đang từ lòng bàn chân nàng điên cuồng tràn lên, dần biến hai chân nàng thành những khối băng trong suốt.

​"Nửa bước Luyện Hư, ý chí tuy kiên định nhưng ngộ tính xem ra vẫn chưa đủ. Nếu chỉ có thế, ngươi vĩnh viễn không có tư cách chạm tay vào truyền thừa của Chủ nhân ta."

​Giọng nói quen thuộc của vị đại năng Đại Thừa kỳ năm xưa từng cứu nàng ở khe núi lại vang vọng khắp đại điện. Hắn tuân theo pháp chỉ của vị chủ nhân tối cao trên Tiên Giới, ở lại đây thiết lập trận pháp, nghiêm ngặt kiểm tra xem Thanh Diệp có đủ tư cách kế thừa y bát của người hay không.

​Cảm giác tê dại bắt đầu lan tới đan điền, phong tỏa cả nguyên anh và đạo quả hàn băng vừa mới thành hình của Thanh Diệp. Thế nhưng, trong đôi mắt của người nữ tử ấy không hề có một chút sợ hãi hay tuyệt vọng. Nàng nghĩ đến Huyền Phong, nghĩ đến các con, ánh mắt nàng bỗng chốc trở nên lạnh lùng và kiên định hơn bao giờ hết.

​"Muốn ta đi theo vết xe đổ có sẵn sao? Quy tắc của Chủ nhân các người tuy mạnh, nhưng đạo của ta là do ta tự đi!"

​Thanh Diệp khẽ quát lên một tiếng, thay vì tiếp tục cưỡng ép mô phỏng theo những đường nét phức tạp trên tường băng, nàng đột ngột đi ngược lại quy luật. Nàng chủ động tản đi toàn bộ tiên linh khí hộ thể, mở toang thức hải, để cho cái lạnh tột cùng của cung điện tràn thẳng vào cơ thể.

​Chính khoảnh khắc nhục thân tưởng chừng như sắp hoàn toàn hóa thành băng tượng, luồng khí tức thanh thuần mà tên Đại Thừa kia từng để lại trong người nàng bỗng nhiên như bị kích thích, triệt để bộc phát, hòa quyện làm một với Băng Linh Căn tuyệt đối của Thanh Diệp.

​Hàn cực sinh nhiệt, vật cực tất phản!

​"Phá cho ta!"

​Thanh Diệp mở bừng mắt, một luồng ánh sáng màu xanh lam đậm từ đỉnh đầu nàng phóng thẳng lên vòm cung điện. Lớp băng tinh đang phong tỏa nhục thân nàng vang lên những tiếng rạn nứt giòn giã rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Cùng lúc đó, những đồ hình hỗn độn trên bức tường băng khổng lồ như bị một sức mạnh vô hình sắp xếp lại, biến đổi thành một lộ tuyến vận hành hoàn hảo, điên cuồng lao thẳng vào giữa trán của nàng.

​Tầng thứ nhất của Cực Hàn Quy Tắc: Tuyệt Đối Đóng Băng!

​Khí thế của Thanh Diệp bắt đầu kéo dài, tăng vọt một cách điên cuồng. Từ Luyện Hư sơ kỳ, nàng vững vàng bước thẳng lên Luyện Hư sơ kỳ đỉnh phong, thậm chí hàn khí tỏa ra xung quanh còn mang theo một tia ý vị chân chính của đại đạo, vượt xa sự hiểu biết của tu sĩ đồng cấp.

​Cung điện băng tinh u tối bỗng chốc rung chuyển, bức tường băng trước mặt nàng từ từ nứt ra, lộ ra một chiếc hộp bằng ngọc bích lơ lửng giữa không trung, bên trên đặt một viên đan dược tỏa ra đan hương rực rỡ và một quyển ngọc giản màu xanh lam.

​Lúc này, giọng nói của tên Đại Thừa kia lại vang lên, mang theo sự chấn động và kính phục không giấu giếm:

​"Hàn cực sinh nhiệt, dùng chính nhục thân làm lò luyện để đảo lộn quy tắc! Ngươi lại dám chọn con đường hung hiểm này để phá giải trận pháp ta lập ra. Tốt! Tốt lắm! Chủ nhân truyền âm giao phó cho ta đi kiểm tra tư cách của ngươi, ngài ấy quả nhiên đã không nhìn lầm người. Khảo nghiệm này, ngươi vượt qua rồi. Hãy tiếp nhận trọn bộ truyền thừa Tiên cấp của Chủ nhân ta, chớ làm nhục uy danh của ngài ấy!"

​Chiếc hộp ngọc bích từ từ bay đến trước mặt Thanh Diệp. Nàng vươn tay đón lấy, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong huyết mạch cùng cơ duyên vô thượng trong tay, trong lòng thầm nhủ: "Huyền Phong, thiếp làm được rồi. Chờ thiếp tiếp nhận hoàn toàn truyền thừa này, thiếp sẽ đi tìm chàng!"