Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 22: Thiên Đài khai mạc - uy thế luyện khí tầng 11



Chiếc phi hành thuyền khổng lồ của Vân Tiên Tông, được chạm khắc từ linh mộc nghìn năm và bao phủ bởi những trận pháp phòng ngự lấp lánh, từ từ hạ độ cao khi tiến gần đến đỉnh núi Thiên Đài. Đây là ngọn núi cao nhất khu vực Đông Vực, nơi mây ngàn hội tụ và linh khí đậm đặc đến mức kết thành những dải sương mù lượn lờ quanh các vách đá dựng đứng. Từ trên cao nhìn xuống, quảng trường Thiên Đài rộng lớn đã chật kín người. Những lá cờ đại diện cho Ngũ Đại Tông Môn bay phấp phới trong gió, tạo nên một khung cảnh hào hùng và đầy áp lực của một đại hội trăm năm mới có một lần.

​Nguyệt Linh đứng ở mũi thuyền, tà áo trắng tinh khôi bay phất phới, mái tóc đen dài được buộc gọn bằng một dải lụa bạc đơn giản. Đôi mắt xám bạc của nàng bình thản nhìn xuống đám đông bên dưới, không chút gợn sóng. Tuy nhiên, sự xuất hiện của nàng ngay lập tức thu hút hàng vạn ánh nhìn. Một thiếu nữ mười ba tuổi với dung mạo thoát tục, đứng cạnh Thái thượng trưởng lão Vân Thiên Tôn Giả, nhưng khí tức tỏa ra chỉ vỏn vẹn ở mức Luyện Khí - điều này khiến không ít thiên tài của các tông môn khác phải nhướn mày kinh ngạc, rồi sau đó là những nụ cười khẩy đầy vẻ khinh thường.

​Tô Minh đứng ngay phía sau nàng, bộ đạo phục ngoại môn của hắn đã được tinh chỉnh lại cho gọn gàng, khí tức Trúc Cơ sơ kỳ viên mãn bộc phát ra ngoài như một lời cảnh cáo ngầm đến những kẻ đang có ý định dòm ngó. Hắn trầm giọng nói, đủ để chỉ mình Nguyệt Linh nghe thấy:

​“Muội muội, đám người kia đang nhìn chúng ta như nhìn sinh vật lạ vậy. Đặc biệt là lũ đệ tử của Huyết Sát Điện, ánh mắt của chúng thật khiến người ta muốn móc bỏ.”

​Nguyệt Linh nhàn nhạt đáp, giọng nói thanh lãnh như tiếng suối chảy giữa mùa đông:

​“Kẻ yếu mới dùng ánh mắt để đe dọa. Ngươi cũng nên thu liễm khí tức lại, đừng làm lãng phí linh lực vào những việc vô bổ.”

​Tô Minh gãi đầu cười hì hì, lập tức thu lại uy áp nhưng ánh mắt vẫn cảnh giác quét qua xung quanh.

​Khi phi hành hạ cánh hoàn toàn, Vân Thiên Tôn Giả với tu vi Hóa Thần hậu kỳ dẫn đầu đoàn người bước xuống. Ngay lập tức, bốn vị Đại Trưởng Lão của các tông môn còn lại đã tiến tới chào hỏi. Không khí khách sáo nhưng tràn đầy sự thăm dò. Một lão giả mặc trường bào đỏ rực, đôi mắt đỏ ngầu của Huyết Sát Điện - Huyết Ma Đại Trưởng Lão - nhìn lướt qua Nguyệt Linh rồi cười phá lên:

​“Vân Thiên huynh, chẳng lẽ Vân Tiên Tông đã hết nhân tài rồi sao? Ngay cả một tiểu nha đầu Luyện Khí cũng được đưa đến đại hội trăm năm này? Hay đây là món quà mà huynh dành tặng cho đệ tử của ta luyện tay nghề?”

​Đám đệ tử Huyết Sát Điện phía sau cũng cười rộ lên, ánh mắt chúng nhìn Nguyệt Linh đầy vẻ thèm thuồng và tàn nhẫn. Một tên thanh niên cầm đầu, tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, khẽ liếm môi:

​“Sư phụ, tiểu cô nương này nhan sắc thực sự là cực phẩm. Nếu nàng ta bị loại sớm quá thì thật đáng tiếc, hay là để con 'chăm sóc' nàng ta trong Huyết Sắc Chiến Trường nhé?”

​Vân Thiên Tôn Giả vẫn giữ vẻ mặt bình thản, ông khẽ vuốt râu, điềm nhiên đáp:

​“Huyết Ma, thắng bại chưa biết trước được. Đôi khi những thứ ngươi thấy chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Hy vọng đệ tử của ông không vì khinh địch mà phải trả giá bằng cả tính mạng.”

​Nguyệt Linh không hề liếc nhìn bọn họ lấy một lần. Nàng trực tiếp bước về phía khu vực dành riêng cho Vân Tiên Tông. Sự phớt lờ của nàng khiến tên thanh niên kia tức giận đến tím mặt, hắn nghiến răng lẩm bẩm: “Để xem lát nữa vào Hư Ảnh Chi Lộ, ngươi còn giữ được vẻ cao ngạo này không!”

​Đúng giờ Thìn, tiếng chuông đồng vang lên dồn dập báo hiệu đại hội chính thức khai mạc. Một vị trọng tài đại diện cho Đông Vực bước lên trung tâm đài cao, giọng nói hùng hồn vang dội khắp núi rừng:

​“Đại hội Đông Vực lần này quy tụ hơn ba nghìn thiên tài từ Ngũ Đại Tông Môn và sáu mươi tông môn phụ thuộc. Như đã công bố, phần thi đầu tiên: HƯ ẢNH CHI LỘ chính thức bắt đầu!”

​Ngay lập tức, một trận pháp không gian khổng lồ được kích hoạt. Một con đường ánh sáng mờ ảo xuất hiện, dẫn thẳng vào một vùng hư không vặn vẹo phía sau núi Thiên Đài. Hàng nghìn đệ tử bắt đầu chen chúc bước vào.

​Luật lệ rất đơn giản: Bước trên con đường này, tu sĩ sẽ phải chịu áp lực linh áp tăng dần. Càng đi sâu, linh áp càng nặng nề như núi thái sơn đè nặng lên vai. Không chỉ vậy, trận pháp còn tạo ra những ảo ảnh đánh vào tâm cảnh của mỗi người. Chỉ có hai trăm người đầu tiên chạm được tới đích, hoặc trụ lại lâu nhất, mới có quyền đi tiếp.

​Nguyệt Linh và Tô Minh cùng bước vào con đường ánh sáng. Ngay khi đặt chân lên, một luồng áp lực vô hình đã ập đến. Đối với các đệ tử Luyện Khí đỉnh phong khác, họ đã bắt đầu cảm thấy khó thở và bước đi loạng choạng. Nhưng đối với Nguyệt Linh, nàng cảm thấy... thật nhẹ nhàng.

​Nhục thân của nàng đã được tôi luyện bằng U Minh Linh Thảo, sánh ngang với tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong. Hơn nữa, linh lực xám bạc trong người nàng vốn có phẩm chất cực cao, áp lực của trận pháp cấp thấp này đối với nàng chẳng khác nào gió thoảng mây trôi.

​Nàng bước đi khoan thai, mỗi bước chân đều đều đặn như đang dạo chơi trong vườn hoa Trần phủ. Tô Minh bám sát phía sau, hắn cũng không mấy khó khăn nhờ tu vi Trúc Cơ sơ kỳ viên mãn, nhưng nhìn thấy Nguyệt Linh vẫn bình thản như không, hắn thầm tặc lưỡi: “Quái vật, muội muội đúng là quái vật thực sự!”

​Xung quanh, những tiếng rên rỉ bắt đầu vang lên. Nhiều đệ tử Trúc Cơ sơ kỳ của các tông môn nhỏ đã bắt đầu đổ mồ hôi hột, gương mặt tái nhợt. Một đệ tử của Thiên Kiếm Môn đi bên cạnh thấy Nguyệt Linh vượt qua mình một cách nhẹ nhàng thì không khỏi gào lên:

​“Không thể nào! Nàng ta chỉ là Luyện Khí, tại sao lại đi nhanh như vậy? Chắc chắn là có gian lận! Chắc chắn Vân Thiên Tôn Giả đã cho nàng ta pháp bảo phòng ngự!”

​Nguyệt Linh vẫn không đáp, nàng chỉ khẽ nhếch môi. Tốc độ của nàng đột ngột tăng lên.

​Một trăm mét... hai trăm mét... năm trăm mét...

​Khi đã đi được một nửa quãng đường, linh áp lúc này đã tương đương với áp lực của một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ bộc phát toàn lực. Hơn phân nửa số người tham gia đã bị đánh văng ra khỏi con đường ánh sáng, ngất xỉu hoặc nôn ra máu.

​Lúc này, nhóm đệ tử hàng đầu của các tông lớn bắt đầu chú ý đến bóng dáng màu trắng đang lướt đi phía trước. Tên đệ tử của Huyết Sát Điện lúc nãy - gọi là Huyết Lang - đang dẫn đầu đoàn người, hắn kinh ngạc khi thấy Nguyệt Linh sắp đuổi kịp mình.

​“Tiểu nha đầu, đứng lại cho ta!” - Huyết Lang gầm lên, hắn cố tình vận động linh lực để tạo ra một luồng sóng chấn động hướng về phía Nguyệt Linh, định dùng thủ đoạn hèn hạ để loại nàng ngay tại đây.

​Nguyệt Linh khẽ liếc mắt bạc. Nàng không thèm tránh né, mà trực tiếp đấm ra một quyền vào không trung.

​BÙM!

​Kình lực từ nhục thân mạnh mẽ đến mức xé toạc luồng sóng linh lực của Huyết Lang, thậm chí còn phản chấn ngược lại khiến hắn lùi lại ba bước, suýt chút nữa rơi khỏi con đường ánh sáng.

​“Cái gì?!” - Huyết Lang bàng hoàng. Một kẻ Luyện Khí lại có thể đánh tan đòn tấn công của Trúc Cơ hậu kỳ bằng sức mạnh thuần túy?

​Nguyệt Linh lướt qua hắn, giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu hắn như một lời phán xét:

​“Giữ sức mà lo cho bản thân ngươi đi. Ngươi sắp không trụ nổi rồi đấy.”

​Thật vậy, linh áp ở đoạn cuối này đã tăng vọt lên mức Trúc Cơ hậu kỳ viên mãn. Huyết Lang dù mạnh nhưng cũng bắt đầu run rẩy. Trong khi đó, Nguyệt Linh vẫn bước đi thanh thoát. Linh lực xám bạc trong người nàng bắt đầu vận chuyển nhanh hơn, tạo thành một lớp màng bảo hộ mờ ảo khiến mọi áp lực đều bị hóa giải.

​Sau chưa đầy nửa canh giờ, kết quả của vòng thi Hư Ảnh Chi Lộ đã ngã ngũ. Một tấm bia đá linh lực khổng lồ dựng lên giữa quảng trường, khắc tên mười người dẫn đầu chạm đích sớm nhất:

​Đứng đầu là Nguyệt Linh - Vân Tiên Tông (Cảnh giới: Luyện Khí) kế tiếp là ​Kiếm Vô Trần - Thiên Kiếm Môn (Cảnh giới: Kim Đan sơ kỳ), ​Huyết Lang - Huyết Sát Điện (Cảnh giới: Trúc Cơ hậu kỳ), Tô Minh - Vân Tiên Tông (Cảnh giới: Trúc Cơ sơ kỳ viên mãn), ​Thanh Lăng - Thủy Nguyệt Cung (Cảnh giới: Trúc Cơ hậu kỳ), ​Mông Hổ - Thú Vương Bảo (Cảnh giới: Trúc Cơ hậu kỳ), ​Trần Hạo - Vân Tiên Tông (Cảnh giới: Trúc Cơ hậu kỳ), Diệp Ảnh - Thiên Kiếm Môn (Cảnh giới: Trúc Cơ trung kỳ), ​Lôi Kích - Thú Vương Bảo (Cảnh giới: Trúc Cơ trung kỳ), ​Lục Nhi - Thủy Nguyệt Cung (Cảnh giới: Trúc Cơ trung kỳ)

​Sự xuất hiện của cái tên Nguyệt Linh ở vị trí đứng đầu với cảnh giới "Luyện Khí" khiến cả quảng trường Thiên Đài im bặt, rồi sau đó bùng nổ trong những tiếng xì rào kinh khủng nhất từ trước đến nay. Một kẻ Luyện Khí đứng đầu vòng thi Hư Ảnh Chi Lộ, vượt qua cả thiên tài Kim Đan sơ kỳ của Thiên Kiếm Môn? Đây chắc chắn là sự kiện chấn động nhất trong lịch sử đại hội trăm năm.

​Ánh mắt của đám đông bắt đầu lướt xuống phía dưới của danh sách 200 người. Ở những vị trí từ 190 đến 200, không khí lại mang một sắc thái khác hẳn. Đây là ranh giới giữa kẻ thắng và người bại, nơi những thiên tài của các tông môn phụ thuộc đang vật lộn đến hơi thở cuối cùng:

​Lâm Vân - Linh Dược Đường (Tông môn phụ thuộc Vân Tiên Tông), ​Triệu Hoán - Thiết Kiếm Phái (Tông môn phụ thuộc Thiên Kiếm Môn), Hắc Sát - Quỷ Ảnh Môn (Tông môn phụ thuộc Huyết Sát Điện),..., Vương Khải - Thanh Phong Môn (Tông môn phụ thuộc Vân Tiên Tông), Lý Thiên - Vân Hà Tông (Tông môn phụ thuộc Vân Tiên Tông).

​Nhìn thấy mười người cuối cùng lách qua khe cửa hẹp, các vị trưởng lão của các tông môn nhỏ không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi ngước nhìn lên vị trí số 1, họ lại cảm thấy một sự đố kỵ pha lẫn kinh hoàng. Một đệ tử Luyện Khí của Vân Tiên Tông lại có thể áp đảo toàn bộ thiên tài Đông Vực?

​Vân Thiên Tôn Giả nhìn thấy cảnh này thì cười thầm trong bụng: “Luyện Khí tầng mười một của con bé này thực sự là một sự tồn tại phi lý. Áp lực không gian của hạ giới làm sao làm khó được người mang linh hồn từ thượng giới?”

​Tô Minh cũng về đích ngay sau đó, nằm trong nhóm mười người đầu tiên. Hắn thở phào nhẹ nhõm, chạy đến bên cạnh Nguyệt Linh:

​“Muội muội, muội làm cả Đông Vực này phát điên rồi đấy! Nhìn xem, lão già Huyết Ma kia mặt đã chuyển sang màu gan gà rồi.”

​Nguyệt Linh nhàn nhạt nhìn bảng xếp hạng, ánh mắt không chút dao động. Nàng biết rằng đây mới chỉ là màn khởi đầu. Vòng tiếp theo - Huyết Sắc Chiến Trường - nơi mà việc săn giết và cướp đoạt là hợp lệ, đó mới là nơi nàng phải đối mặt với những âm mưu thâm độc nhất từ bốn đại tông môn còn lại. Chúng chắc chắn sẽ tìm cách liên thủ để tiêu diệt nàng, kẻ đã làm nhục danh dự của chúng ngay trong ngày khai mạc.

​Nàng khẽ nắm chặt tay, linh lực xám bạc cuộn trào dưới lớp da trắng ngần. Nàng thầm nhủ: “Đến đi, ta đang cần máu của các ngươi để ổn định lại Luyện Khí tầng mười một này đây.”