Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 28: Thú triều cuồng loạn - tử thủ trận pháp



Màn sương xám trong Thung Lũng Sương Mù đột ngột trở nên đặc quánh, mang theo một mùi hôi thối nồng nặc của thú hoang và áp lực nặng nề của cái chết. Nguyệt Linh đang ngồi bất động trên phiến đá bỗng mở choàng mắt, đôi đồng tử xám bạc lóe lên một tia lạnh lẽo thấu xương. Tầng mười hai của Luyện Khí cho nàng cảm quan vượt xa người thường, nàng nghe thấy những tiếng rung chấn âm ỉ từ lòng đất, như thể có hàng ngàn vạn sinh vật đang điên cuồng lao về phía này.

​"Tất cả đứng dậy! Vào vị trí chiến đấu!" Nguyệt Linh quát lớn, giọng nói thanh lãnh xuyên thấu màn sương, đánh thức hàng chục đệ tử đang điều tức.

​Trần Hạo và Tô Minh giật mình bật dậy. Ngay lúc đó, một tiếng gầm vang trời dậy đất từ cửa thung lũng dội tới, kèm theo đó là tiếng gãy vụn của những cây cổ thụ nghìn năm. Từ trong màn sương, hàng trăm con Hắc Ảnh Lang và Thiết Giáp Heo - những loại yêu thú cấp 2 hung hãn nhất - lao ra như một cơn thủy triều đen ngòm, mắt con nào cũng đỏ ngầu, hơi thở nồng nặc mùi hỏa độc.

​Phía xa, trên một đỉnh núi cao khuất tầm nhìn, Kiếm Vô Trần đang đứng khoanh tay, khuôn mặt điển trai vặn vẹo trong bóng tối. Trên tay hắn cầm một chiếc sừng cổ quái phát ra những luồng sóng âm trầm đục. Đây chính là Vạn Thú Tiễn, một bí bảo có khả năng kích động thú tính và tạo ra thú triều quy mô nhỏ.

​"Nguyệt Linh, dù nhục thân ngươi có mạnh đến đâu, liệu có thể ngạnh kháng được hàng ngàn con yêu thú liều chết này không?" Kiếm Vô Trần cười lạnh, ánh mắt nhìn về phía thung lũng như nhìn một cái mồ chôn tập thể. Hắn không cần trực tiếp ra tay, chỉ cần dùng thú triều để bào mòn linh lực của nàng, chờ đến lúc nàng kiệt sức mới xuất hiện kết liễu.

​Hứa Lương - tên nội gián đang đứng trong hàng ngũ Vân Tiên Tông - thấy thú triều ập đến thì mừng thầm. Hắn giả vờ hoảng loạn, nhưng đôi tay âm thầm vận linh lực, chờ đợi thời cơ thuận lợi nhất để phá hủy trận nhãn của Vân Diệt Trận.

​ẦM!

​Con yêu thú đầu tiên đâm sầm vào lớp màng bảo hộ xám bạc do Nguyệt Linh bố trí. Trận pháp rung chuyển dữ dội, những tia sáng bạc lóe lên như muốn vỡ vụn. Hàng chục đệ tử phía sau mặt cắt không còn giọt máu, họ chưa bao giờ thấy cảnh tượng thú triều kinh khủng đến mức này.

​"Giữ vững trận nhãn! Kẻ nào lùi bước, ta sẽ trực tiếp phế bỏ!" Nguyệt Linh lạnh lùng ra lệnh, bóng dáng nhỏ nhắn của nàng lướt đi như một vệt sáng, hiện ra ngay tại cửa thung lũng, nơi áp lực lớn nhất.

​Nàng không dùng kiếm, chỉ đơn giản là vung tay tát vào không trung. Một bàn tay linh lực xám bạc khổng lồ hình thành, mang theo sức mạnh nghìn cân nện thẳng xuống đầu đàn yêu thú dẫn đầu. Tiếng xương cốt gãy vụn vang lên khô khốc, mười mấy con Hắc Ảnh Lang trực tiếp bị nghiền nát thành bãi máu thịt bầy nhầy.

​Tô Minh nghiến răng, thanh kiếm trong tay rực sáng linh quang Trúc Cơ trung kỳ. Hắn lao vào vòng chiến, phối hợp cùng Trần Hạo để ngăn chặn những con thú lọt qua khe hở của trận pháp.

​"Đồ súc sinh, cút hết cho ta!" Tô Minh gầm lên, một chiêu kiếm khí chém đôi một con Thiết Giáp Heo đang lao tới. Dù tu vi đã tăng tiến, nhưng đối diện với số lượng yêu thú đông đảo không dứt, mồ hôi bắt đầu chảy ròng ròng trên trán hắn.

​Đúng lúc cuộc chiến đang vào hồi kịch liệt nhất, Hứa Lương nhận thấy Nguyệt Linh đang dồn toàn bộ sự chú ý vào phía trước. Hắn lén lút lùi lại phía sau, nơi đặt phiến đá trung tâm duy trì trận pháp. Đôi mắt hắn lộ ra vẻ tàn độc, hắn lấy ra một viên Phá Trận Đan đen kịt ném thẳng vào trận nhãn.

​OÀNG!

​Một tiếng nổ khô khốc vang lên từ phía sau. Lớp màng bảo hộ xám bạc đang che chở cho mọi người bỗng nhiên mờ nhạt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh. Sương mù tràn vào thung lũng cùng với hàng trăm con thú đang phát điên.

​"Trận pháp vỡ rồi! Có kẻ phản bội!" Trần Hạo hét lên trong tuyệt vọng.

​Đám yêu thú như thấy mồi ngon, đồng loạt gầm rít lao về phía các đệ tử đang bị thương. Tiếng kêu la thảm thiết bắt đầu vang lên. Nguyệt Linh khựng lại, đôi mắt bạc xoay ngược về phía sau, nhìn thấy Hứa Lương đang định bóp nát lệnh bài dịch chuyển để chạy trốn.

​"Chết đi."

​Nguyệt Linh nhàn nhạt thốt ra hai chữ. Một tia sáng bạc nhỏ như sợi tơ từ đầu ngón tay nàng bắn ra với tốc độ không tưởng, xuyên thủng cổ họng Hứa Lương trước khi hắn kịp kích hoạt lệnh bài. Hắn ngã rụp xuống, mắt trợn trừng đầy không cam lòng.

​Nhưng lúc này tình thế đã ngàn cân treo sợi tóc. Không còn trận pháp che chở, hàng ngàn con yêu thú đang tràn ngập thung lũng. Tô Minh bị ba con yêu thú cấp 2 đỉnh phong vây hãm, vất vả chống đỡ, cơ thể đã thấm đẫm máu tươi. Các đệ tử khác hoảng loạn bóp nát lệnh bài, những luồng sáng dịch chuyển liên tục lóe lên khi họ chọn cách rời bỏ cuộc chơi để giữ mạng.

​Nguyệt Linh đứng giữa vòng vây của bầy thú, tà áo trắng vẫn tinh khôi như cũ, nhưng sát ý từ nàng đã nồng nặc đến mức đóng băng cả không khí. Tầng mười hai của Luyện Khí bộc phát toàn bộ uy áp. Một quầng sáng bạc khổng lồ hình thành xung quanh nàng, đẩy lùi toàn bộ bầy thú ra xa.

​"Các ngươi... muốn dùng số lượng để ép ta?"

​Nàng khẽ nâng bàn tay phải lên, linh lực xám bạc cô đặc lại thành một đóa sen nhỏ xinh đẹp nhưng mang theo hơi thở của sự hủy diệt vạn cổ. Nàng biết, Kiếm Vô Trần đang nhìn, và nàng sẽ cho hắn thấy, tại sao nàng lại là sự tồn tại khiến cả thế giới này phải khiếp sợ.