Thanh niên vừa bước ra tên là Mạc Vô Ảnh, kẻ được mệnh danh là "thanh kiếm trong bóng tối" của Thiên Kiếm Môn. Hắn không có tên trên bảng xếp hạng Huyết Đảo vì vốn được giữ kín để chờ đợi vòng đấu đài này. Khí tức của hắn đã chạm đến Kim Đan trung kỳ, thanh kiếm quấn vải đen trên tay tỏa ra luồng kiếm ý lạnh lẽo, sắc lẹm, khiến không khí xung quanh như bị đóng băng.
Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ tháo lớp vải đen. Một thanh trường kiếm màu xám tro hiện ra, lưỡi kiếm không hề phản chiếu ánh sáng, giống như một hố đen nuốt chửng mọi sự chú ý. Mạc Vô Ảnh khẽ vung kiếm, một vệt kiếm khí dài hàng trượng chém đôi mặt đất đấu đài, lao thẳng về phía Nguyệt Linh.
Ẩn mình trong đám đông, Phụ thân nàng nheo mắt lại, hơi thở của ông trở nên nặng nề: "Kiếm ý sầu thảm? Thiên Kiếm Môn lại dám cho đệ tử tu luyện loại tà kiếm này. Linh nhi, con phải cẩn thận với tâm ma!"
Mẫu thân nàng đứng bên cạnh, tay đã đặt lên ngọc bội truyền tống, sẵn sàng can thiệp nếu có biến cố. Tu vi Hóa Thần đỉnh phong của hai người cảm nhận được sự nguy hiểm ẩn tàng trong từng cử động của Mạc Vô Ảnh. Tuy nhiên, họ cũng nhận thấy Nguyệt Linh vẫn bình thản đến lạ lùng.
Nguyệt Linh nhìn luồng kiếm khí xám tro đang lao đến, nàng không hề né tránh. Đôi bàn tay trắng ngần khẽ kết ấn, linh lực từ đan điền cuộn trào theo quỹ đạo của Thiên Đan Tạo Hóa Quyết. Nàng nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ:
"Đan Hỏa Hộ Thể!"
Một vòng tròn lửa tím đen bùng lên dữ dội, thiêu rụi hoàn toàn vệt kiếm khí kia ngay khi nó vừa chạm vào phạm vi ba thước quanh nàng. Sức nóng khủng khiếp khiến mặt đá dưới chân Nguyệt Linh bắt đầu tan chảy thành dung nham.
"Ngươi rất mạnh," Nguyệt Linh nhàn nhạt nói, "nhưng kiếm của ngươi quá tối tăm, không xứng để đối đầu với hỏa diễm của ta."
Mạc Vô Ảnh hừ lạnh, thân hình hắn đột ngột biến mất. Đây là bộ pháp Ảnh Kiếm Bộ, kết hợp giữa tốc độ và ảo ảnh. Trong chớp mắt, tám bóng hình Mạc Vô Ảnh đồng loạt xuất hiện xung quanh Nguyệt Linh, mỗi bóng hình đều vung ra một chiêu kiếm hiểm hóc nhắm vào tử huyệt của nàng.
"Linh nhi!" Mẫu thân nàng không kìm được tiếng gọi khẽ.
Vân Thiên Tôn Giả trên đài cao cũng siết chặt tay ghế, mắt không rời đấu đài. Lão biết đây là lúc để Nguyệt Linh chứng minh thực lực thực sự của công pháp trấn tông.
Giữa vòng vây của tám đạo kiếm quang, Nguyệt Linh nhắm mắt lại. Thần thức của nàng, dưới sự tôi luyện của linh lực mạnh mẽ, đã đạt đến độ nhạy bén vượt xa tu vi Trúc Cơ. Nàng cảm nhận được đâu là thực, đâu là hư.
"Tạo Hóa Đan Kiếm!"
Nguyệt Linh không dùng kiếm thực thể, nàng dùng linh lực ngưng tụ thành một thanh kiếm khí dài ba thước, rực cháy Tử Diễm tím đen. Nàng xoay người một vòng, thanh đan kiếm quét qua không trung tạo thành một vòng tròn lửa hoàn mỹ.
KENG! KENG! KENG!
Tiếng va chạm giữa linh lực và kim loại vang lên chói tai. Bảy bóng giả bị thiêu rụi ngay lập tức, bóng thật của Mạc Vô Ảnh bị đánh văng ra xa mười trượng, thanh xám kiếm trên tay hắn run lên bần bật, vệt lửa tím đen bắt đầu lan nhanh lên cánh tay hắn.
"Cái gì? Ngưng khí thành kiếm? Lại còn mang theo thuộc tính phá hoại cực mạnh!" Trưởng lão Thiên Kiếm Môn đứng bật dậy, gương mặt tràn đầy vẻ không tin nổi.
Mạc Vô Ảnh nghiến răng, hắn vỗ mạnh vào ngực, phun ra một ngụm huyết tinh lên thanh kiếm. Thanh xám kiếm đột ngột phát ra tiếng khóc thảm thiết, hóa thành một con hắc long kiếm khí khổng lồ lao về phía Nguyệt Linh với ý định đồng quy vu tận.
Nguyệt Linh nhìn con hắc long, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng. Nàng hít sâu một hơi, đan điền rúng động mãnh liệt, toàn bộ linh lực trong cơ thể bùng phát đến cực hạn.
"Thiên Đan Bạo Khí!"
Sức mạnh đột ngột tăng vọt khiến tà áo trắng của Nguyệt Linh tung bay dữ dội. Nàng cầm thanh đan kiếm bằng cả hai tay, chém thẳng xuống giữa đầu con hắc long. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, hỏa quang tím đen và kiếm khí xám tro va chạm tạo thành một cột sáng rực trời.
Khi khói bụi tan đi, Mạc Vô Ảnh đã nằm gục giữa đấu đài, thanh trường kiếm vỡ vụn thành trăm mảnh. Nguyệt Linh đứng đó, thanh đan kiếm trên tay dần tan biến thành những đốm lửa tím đẹp đẽ. Nàng không hề nhìn kẻ bại trận, mà hướng mắt về phía Gia chủ đang ẩn mình dưới đám đông. Một thoáng nhìn nhau, Phụ thân thấy được sự kiên định và cả nỗi niềm u uẩn trong mắt con gái, lòng ông đau nhói nhưng cũng tràn đầy kiêu hãnh.
Sự bại trận của Mạc Vô Ảnh khiến Quảng trường Thiên Đài rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến mức cực đoan. Những lời xầm xì tán thưởng xen lẫn sợ hãi lan nhanh như gió. Lúc này, Nguyệt Linh không còn là một đệ tử bình thường, nàng chính là trung tâm của mọi sự thù hận và thèm khát.
Trên đài cao, các vị trưởng lão của bốn tông môn thù địch mặt mày xám xịt. Sự thất bại của thiên tài ẩn giấu Kim Đan trung kỳ là một cú tát quá mạnh vào mặt họ. Sát cơ từ những lão quái vật này đặc quánh đến mức khiến các đệ tử đứng gần đó cảm thấy khó thở. Theo lệnh truyền âm bí mật, họ bắt đầu một cuộc vây hãm mới. Họ không tin một tiểu nha đầu Trúc Cơ có thể sở hữu linh lực vô hạn.
Trận đấu tiếp theo, rồi trận nữa... tổng cộng năm đệ tử tinh nhuệ của Lôi Đình Điện và Huyết Sát Điện thay phiên nhau bước lên đấu đài. Kẻ dùng trận pháp tiêu hao, kẻ dùng linh khí bộc phá, tất cả đều nhắm vào mục tiêu làm suy kiệt linh lực của Nguyệt Linh.
Tuy nhiên, Nguyệt Linh đứng đó, tà áo trắng vẫn chưa vướng một hạt bụi. Mỗi khi đối thủ tưởng chừng đã chạm đến giới hạn của nàng, Nguyệt Linh lại bộc phát Thiên Đan Bạo Khí, khí thế một lần nữa thăng hoa vượt bậc. Lửa tím đen cuồng bạo nuốt chửng mọi đòn tấn công. Nàng không chỉ chiến đấu, nàng đang dùng chính áp lực này để tôi luyện linh lực trong đan điền, biến đấu đài thành nơi rèn giũa bản thân một cách ngang tàng nhất.
"Quái vật... nàng ta thực sự là quái vật!" Một đệ tử dưới đài thốt lên trong vô vọng khi thấy Nguyệt Linh hất văng một tên Kim Đan sơ kỳ chỉ bằng một cái phất tay đầy hỏa diễm.
Đúng lúc Nguyệt Linh vừa tiễn kẻ thứ bảy rời đài trong bộ dạng thê thảm, bầu trời trên cao bỗng nhiên nứt toác. Một luồng khí tức lạnh lẽo, cao ngạo không thuộc về Đông Vực đột ngột giáng xuống, trực tiếp bóp nát màn chắn phòng hộ của quảng trường. Một bóng người mang áo bào đen thêu long văn bạc từ hư không bước ra, đứng lơ lửng giữa trời xanh như một vị thần giáng thế.
"Đông Vực hẻo lánh quả nhiên chỉ có hạng rác rưởi. Một tiểu nha đầu mà cũng khiến các ngươi chật vật đến thế này sao?"
Thanh âm này lạnh như băng tuyết Bắc Vực, mang theo sự khinh miệt tuyệt đối. Kẻ này nhìn xuống Nguyệt Linh, ánh mắt tràn đầy sự tham lam khi thấy ngọn lửa tím đen rực rỡ quanh người nàng. Hắn đã theo dõi nàng từ khi dị tượng Thiên Lôi Kiếp xuất hiện trên đảo. Hắn tin chắc rằng trong người nàng đang ẩn chứa một loại truyền thừa thượng cổ cực kỳ quý giá, thứ có thể giúp hắn thăng tiến tu vi vượt bậc.
Nguyệt Linh ngước nhìn kẻ lạ mặt, đôi đồng tử bạc thu hẹp lại. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm chết người từ kẻ này, nhưng sự cao ngạo của hắn lại khiến nàng nhớ về những ngày tháng tối tăm tại gia tộc, khi nàng bị xua đuổi như một thứ phế thải. Cơn giận âm ỉ trong lòng bùng lên, thôi thúc linh lực trong người nàng cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Ngươi là kẻ nào? Đấu đài Đông Vực, há để hạng người che đầu giấu mặt như ngươi nhúng tay?" Nguyệt Linh lạnh lùng cất lời, thanh âm vang vọng đanh thép.
Kẻ kia cười nhạt, tay phải vung lên thành một trảo khổng lồ hướng về phía Nguyệt Linh mà chụp xuống. Hắn định bắt sống nàng ngay tại chỗ để đoạt lấy bí mật tu luyện. Uy áp Hóa Thần bộc phát khiến toàn bộ tu sĩ dưới đài đồng loạt phủ phục, mặt đất quảng trường rạn nứt dữ dội.
"CÚT CHO TA!"
Một tiếng gầm vang dội như lôi đình bộc phát. Hai luồng khí tức Hóa Thần đỉnh phong rực sáng như hai vầng thái dương đồng loạt vọt lên từ giữa đám đông. Phụ thân và Mẫu thân của Nguyệt Linh rốt cuộc không còn ẩn mình, họ trực tiếp đánh tan bàn tay linh lực của kẻ Bắc Vực kia bằng một đòn sấm sét.
Cả quảng trường chấn động hoàn toàn. Những vị trưởng lão bốn tông vốn đang bừng bừng sát khí nay sợ hãi đến mức ngã khỏi ghế. Họ không thể ngờ rằng giữa đám tu sĩ tầm thường lại ẩn chứa hai vị cường giả đỉnh phong đáng sợ đến nhường này.
Phụ thân nàng đứng trên hư không, thanh trường kiếm trên tay tỏa ra khí thế diệt thế, ánh mắt ông đỏ rực nhìn kẻ lạ mặt: "Dám động vào con gái ta? Long gia Bắc Vực tưởng Đông Vực không có người sao?"
Mẫu thân nàng lướt đến bên cạnh Nguyệt Linh, bao bọc nàng trong một lớp màn chắn xanh biếc dịu dàng nhưng kiên cố vô cùng: "Linh nhi, đừng sợ. Có cha mẹ ở đây, không ai có thể đụng đến một sợi tóc của con!"
Nguyệt Linh nhìn bóng lưng vĩ đại của cha mẹ mình, trái tim vốn đã nguội lạnh suốt bảy tháng qua bỗng chốc tan chảy. Nàng biết, từ giây phút này, nàng không còn cô độc. Những kẻ từng sỉ nhục nàng, những kẻ đang muốn mưu hại nàng, hôm nay đều sẽ phải trả giá đắt dưới sự phẫn nộ của Hóa Thần đỉnh phong.
Bầu không khí lúc này đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của một cuộc thi. Sự xuất hiện của cường giả Bắc Vực và sự lộ diện của cha mẹ Nguyệt Linh đã biến Thiên Đài thành một bãi chiến trường thực thụ. Một trận huyết tẩy mang tầm cỡ giới vực sắp sửa nổ ra.
...