Càng tiến về phía Bắc, không khí càng trở nên nóng bức và ngột ngạt. Những hẻm núi đá vôi bị thiêu đốt bởi một loại địa hỏa cổ xưa, tỏa ra luồng nhiệt lượng đỏ rực. Tại trung tâm của một sơn cốc vắng vẻ, một vách đá rực lửa đang tỏa ra hương thơm thanh khiết nhưng đầy mãnh liệt. Trên vách đá đó, một cây nấm rực đỏ như được tạc từ đá ruby đang đung đưa - Hỏa Linh Chi vạn năm.
Đây là loại linh dược cực phẩm, đủ để giúp một tu sĩ Kim Đan trung kỳ trực tiếp đột phá lên hậu kỳ mà không để lại bất kỳ tác dụng phụ nào.
Tuy nhiên, xung quanh Hỏa Linh Chi là một trận pháp hỏa diễm cổ xưa đang bùng phát dữ dội. Một nhóm tu sĩ mặc trường bào vàng ròng của Diệp Gia đang vất vả kết trận, cố gắng dập tắt ngọn lửa để đoạt bảo. Dẫn đầu là Diệp Thiên, hắn đang đứng trên không trung, hỏa linh lực trên tay bùng nổ, hóa thành một con rồng lửa khổng lồ lao thẳng vào tâm trận pháp.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng nổ vang động cả sơn cốc. Diệp Thiên gầm lên: "Nhanh lên! Trận pháp này sắp vỡ rồi. Hỏa Linh Chi này là của ta, ai dám bén mảng tới gần, giết không tha!"
Trong đan điền của hắn, một linh hồn già nua khẽ lên tiếng: "Thiên nhi, cẩn thận. Lão phu cảm nhận được một luồng khí tức rất lạ đang áp sát. Kẻ này che giấu hành tung cực tốt, ngay cả thần thức của lão phu cũng khó lòng định vị chính xác."
Diệp Thiên nhíu mày, ánh mắt lộ vẻ hung ác: "Sư phụ yên tâm, ở cái tầng sơ cấp này, ngoài Nguyệt Linh ra thì không có ai đủ tư cách làm đối thủ của con. Mà nàng ta thì vẫn còn đang ở Trúc Cơ... à không, Kim Đan sơ kỳ kia mà. Chắc chắn không phải nàng ta."
Ngay khi lớp phòng hộ cuối cùng của trận pháp vừa nứt ra, một bóng trắng đột ngột từ trên cao lao xuống như một tia chớp bạc. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt.
"Kẻ nào?!" Diệp Thiên giật mình, tung ra một chưởng hỏa long về phía bóng trắng.
Vút!
Bóng trắng khẽ lướt đi, động tác uyển chuyển như mây trôi nước chảy, trực tiếp xuyên qua luồng hỏa diễm của Diệp Thiên mà không hề tổn hại. Nguyệt Linh hiện thân ngay trước vách đá, bàn tay ngọc ngà khẽ vẫy, cây Hỏa Linh Chi vạn năm lập tức biến mất vào túi trữ vật của nàng.
Tất cả diễn ra chỉ trong vòng chưa đầy ba nhịp thở.
Sơn cốc chìm vào im lặng chết chóc. Đám thuộc hạ của Diệp Gia ngẩn ngơ nhìn vách đá trống không, rồi nhìn về phía nữ tử tóc bạc đang đứng hiên ngang giữa không trung.
"Nguyệt... Nguyệt Linh?!" Diệp Thiên gầm lên, gương mặt vì giận dữ mà trở nên vặn vẹo. "Nàng dám cướp đồ của ta? Nàng có biết mình đang làm gì không?"
Nguyệt Linh đứng đó, tà áo trắng vẫn tinh khôi giữa đống tro bụi nham thạch. Đôi mắt bạc của nàng nhìn Diệp Thiên đầy vẻ giễu cợt: "Vật phẩm trong di tích là của chung, kẻ nào có duyên thì được. Diệp đạo hữu vất vả phá trận nhưng lại để mất bảo vật, xem ra cái danh hạng 3 Địa Bảng này cũng chỉ đến thế mà thôi."
"Nàng tìm chết!" Diệp Thiên không kiềm chế được nữa. Hắn cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm trước mặt thuộc hạ. Luồng linh áp Kim Đan trung kỳ đỉnh phong bùng nổ mãnh liệt, chấn nát đá vụn xung quanh. Hắn hóa thành một đạo hỏa quang lao về phía Nguyệt Linh, trường kiếm trên tay rực lửa: "Để ta dạy cho nàng biết thế nào là khoảng cách giữa sơ kỳ và trung kỳ!"
Nguyệt Linh vẫn đứng yên, không hề có ý định rút kiếm. Nàng khẽ đưa tay phải lên, linh lực xám bạc âm thầm vận chuyển vào các đầu ngón tay.
Bốp!
Một tiếng động khô khốc vang lên. Diệp Thiên đang lao đến với khí thế kinh thiên động địa bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình đánh văng ra xa hàng chục mét. Hắn loạng choạng đáp xuống đất, khóe miệng chảy ra một vệt máu, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng.
"Làm sao có thể... nàng chỉ là sơ kỳ!"
Nguyệt Linh thản nhiên phủi phủi tay áo: "Ta đã nói rồi, tu vi chỉ là cái danh hão. Nếu ngươi chỉ có bấy nhiêu sức mạnh, thì cái hôn ước kia tốt nhất nên tự mình hủy bỏ đi cho đỡ nhục nhã."
Hoàng trong xác Nguyệt Linh thầm cười lạnh: "Nhục thân của ta đã là trung kỳ, cộng với sức mạnh từ viên đan xám bạc này, vả ngươi một cái còn là nhẹ đấy. Nếu không phải sợ bị các lão quái vật bên ngoài chú ý, ta đã cho ngươi nằm đất ngay tại đây rồi."
Diệp Thiên run rẩy đứng dậy, định liều mạng thêm lần nữa thì linh hồn già nua trong người hắn khẩn thiết ngăn lại: "Thiên nhi, dừng lại ngay! Nữ tử này không bình thường. Lực lượng của nàng ta mang theo một loại quy tắc cực kỳ lạ lùng, đừng có dại dột lúc này. Chúng ta còn việc lớn ở tầng sâu hơn!"
Diệp Thiên siết chặt nắm tay đến mức bật máu, ánh mắt nhìn Nguyệt Linh đầy thù hận nhưng cũng pha chút sợ hãi. Hít một hơi thật sâu, nghiến răng nói: "Tốt... Nguyệt Linh, nàng giỏi lắm. Cây Hỏa Linh Chi đó cứ coi như ta tặng nàng làm quà đính hôn sớm. Chúng ta sẽ tính sổ ở khu vực trung tâm Mỹ Sơn!"
Nói đoạn, hắn phất tay gọi thuộc hạ: "Đi!"
Nhìn bóng lưng Diệp Thiên rời đi trong nhục nhã, Nguyệt Linh chỉ khẽ mỉm cười nhạt. Nàng biết, màn kịch hay chỉ mới bắt đầu. Nàng không vội đuổi theo, mà chậm rãi hạ xuống một tảng đá phẳng, lấy cây Hỏa Linh Chi ra.
"Có thứ này, việc tôi luyện nhục thân lên mức hậu kỳ sẽ rút ngắn được rất nhiều thời gian."
Sơn cốc giờ đây chỉ còn lại sự im vắng của đá vôi và tiếng địa hỏa âm ỉ cháy sâu trong lòng đất. Nguyệt Linh ngồi xếp bằng trên tảng đá phẳng rực đỏ, cây Hỏa Linh Chi vạn năm nằm trong lòng bàn tay nàng tỏa ra một luồng khí tức nóng bỏng, hệt như một khối nham thạch đang thở.
Mười lăm năm chờ đợi để đạt đến trình độ này, Hoàng hiểu rằng cái tát vừa rồi đối với Diệp Thiên mới chỉ là màn dạo đầu. Kẻ mang theo "hộ giá" linh hồn như hắn chắc chắn sẽ không suy sụp dễ dàng như vậy. Trong Mỹ Sơn này, hận thù chính là liều thuốc kích thích nhanh nhất để những kẻ như hắn điên cuồng đột phá.
"Phải nhanh hơn nữa." Nguyệt Linh thầm nhủ. Đôi mắt bạc của nàng lướt qua cây linh dược.
Hỏa Linh Chi vạn năm không chỉ chứa đựng hỏa hệ linh lực tinh thuần nhất, mà còn ẩn chứa tinh túy của địa mạch Thái Cổ. Đối với một tu sĩ bình thường, việc luyện hóa trực tiếp một lượng năng lượng bạo liệt như thế này không khác gì tự sát, nhẹ thì phế bỏ kinh mạch, nặng thì nổ xác mà chết. Nhưng Nguyệt Linh thì khác.
Nàng khẽ bóp nát cây linh dược. Dược lực đỏ thẫm như máu rồng lập tức bùng nổ, hóa thành một vầng sáng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể nàng. Nguyệt Linh vận chuyển công pháp, không phải để đưa dược lực vào đan điền, mà là cưỡng ép chúng thẩm thấu trực tiếp qua làn da, đi thẳng vào các thớ cơ và tủy xương.
Rắc! Rắc!
Tiếng xương cốt va đập vang lên khô khốc trong sự yên lặng của sơn cốc. Cơn đau như thể bị hàng vạn ngọn lửa thiêu đốt từ bên trong ập đến. Nguyệt Linh nghiến chặt răng, làn da trắng ngọc của nàng bắt đầu ửng đỏ, mồ hôi vừa thoát ra đã bị nhiệt lượng bốc hơi thành những làn sương mỏng.
Viên đan xám bạc trong đan điền nàng dường như cũng cảm nhận được sự kích thích, nó xoay chuyển với tốc độ cực nhanh, tỏa ra những luồng linh lực lạnh lẽo để cân bằng với sự bạo liệt của địa hỏa. Quá trình này chính là một cuộc rèn đúc nhục thân tàn khốc nhất.
Từng thớ thịt được phá hủy rồi lại tái tạo dưới tác động của Hỏa Linh Chi. Xương cốt vốn đã cứng như linh bảo hạng trung của nàng giờ đây bắt đầu chuyển sang màu hổ phách mờ ảo, dẻo dai và kiên cố hơn gấp bội.
Màn đêm buông xuống di tích Mỹ Sơn, mang theo hơi thở lạnh lẽo của tử khí, nhưng trong sơn cốc hẻo lánh này, luồng hào quang đỏ rực vẫn chưa hề tắt. Nguyệt Linh đắm chìm trong trạng thái vong ngã. Nàng cảm nhận được nhịp đập của địa hỏa, cảm nhận được sự vận hành của các quy tắc năng lượng cổ xưa đang len lỏi vào từng tế bào.
Đến rạng sáng ngày thứ ba, một tiếng nổ trầm đục phát ra từ cơ thể Nguyệt Linh. Một luồng sóng xung kích từ người nàng lan tỏa, chấn nát toàn bộ tảng đá dưới chân thành bột mịn.
Nguyệt Linh mở bừng mắt. Một tia sáng bạc sắc lẹm xẹt qua trong con ngươi nàng.
"Nhục thân Kim Đan hậu kỳ... đạt thành."
Nàng đứng dậy, cử động nhẹ nhàng các khớp xương. Cảm giác sức mạnh bùng nổ trong từng cái nhấc tay khiến nàng vô cùng thỏa mãn. Giờ đây, nếu Diệp Thiên dám dùng trường kiếm linh bảo chém vào người nàng, có lẽ thanh kiếm đó sẽ là thứ bị mẻ trước. Với nhục thân này, nàng hoàn toàn có thể dùng tay không tiếp nhận chiêu thức của tu sĩ Nguyên Anh mà không chịu tổn thương nghiêm trọng.
Nàng khẽ phẩy tay, bộ trường bào trắng dính đầy bụi đá lập tức trở nên tinh khôi như mới. Khí chất của nàng lúc này càng thêm thâm trầm, một sự tĩnh lặng chết chóc ẩn giấu dưới vẻ ngoài tiên tử thoát tục.
"Tầng một này không còn gì để luyến tiếc nữa."
Nàng lướt đi giữa hư không, hướng về phía lối vào tầng hai của di tích. Theo ký ức mờ nhạt từ Tuyết Nguyệt và sự chỉ dẫn ngầm của viên đan xám bạc, tầng hai mới là nơi chứa đựng những bí mật về nguồn gốc sức mạnh của nàng, cũng như là nơi tụ tập của những thiên tài thực thụ.
Vừa tiến gần đến cổng truyền tống của tầng hai, Nguyệt Linh đã ngửi thấy mùi máu nồng nặc. Tại đây, một cuộc thảm sát quy mô lớn đang diễn ra. Hàng chục thi thể tu sĩ nằm ngổn ngang trên mặt đất, máu nhuộm đỏ cả những phiến đá cổ.
Giữa đống đổ nát, ba nam tử đang đứng chắp tay, khí thế kiêu hùng áp đảo toàn trường. Bọn chúng mặc trang phục của Huyết Sát Môn, Thiên Kiếm Tông và Vạn Pháp Lâu - ba kẻ đều nằm trong top 20 Địa Bảng.
Kẻ cầm đầu, Lục Vô Thần của Huyết Sát Môn (hạng 12 Địa Bảng), nhìn thấy Nguyệt Linh lướt tới thì đôi mắt nheo lại đầy dâm tà:
"Ồ, nhìn xem ai tới đây? Đệ nhất mỹ nhân Đông Vực, Nguyệt Linh tiên tử. Nghe nói nàng vừa mới làm nhục Diệp Thiên ở sơn cốc phía Bắc? Quả là danh bất hư truyền."
Hắn bước lên một bước, lưỡi đao rỉ máu chỉ thẳng về phía nàng: "Nhưng Diệp Thiên là kẻ đa tình, hắn nương tay với nàng, còn chúng ta thì không. Giao ra cây Hỏa Linh Chi vạn năm và túi trữ vật, sau đó làm nương tử của ba anh em ta một đêm, ta sẽ cân nhắc cho nàng vào tầng hai."
Hai kẻ còn lại cũng cười rộ lên đầy đắc ý. Bọn chúng phối hợp chặt chẽ, tạo thành một thiên la địa võng linh lực hòng khóa chặt mọi đường lui của nàng. Trong mắt chúng, Nguyệt Linh dù có mạnh cũng chỉ là một nữ tử cô độc, làm sao chống lại được sự liên thủ của ba đại thiên tài?
Nguyệt Linh dừng bước giữa không trung, tà áo trắng khẽ lay động trong gió lốc đầy mùi máu. Nàng nhìn ba kẻ trước mặt như nhìn những xác chết biết đi.
"Ba người các ngươi... tu vi Kim Đan trung kỳ mà lại chọn làm kẻ cướp đường sao? Quả thực là làm nhục cái bảng xếp hạng đó."
Giọng nói nàng lạnh thấu xương, Tử Vân kiếm trên tay đột ngột phát ra tiếng ngâm thanh thoát.
"Muốn Hỏa Linh Chi? Ta đã luyện hóa nó rồi. Nếu muốn lấy, thì chỉ có cách mổ xẻ cơ thể ta ra thôi. Nhưng ta e rằng, các ngươi đéo có tư cách đó."
Lục Vô Thần tức giận tím mặt: "Con khốn ngạo mạn! Lên cho ta!"
Ba đại thiên tài đồng loạt ra tay. Một đao hỏa sát, một kiếm khí băng giá và một tòa tháp linh lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào vị trí của Nguyệt Linh. Chiêu thức của bọn chúng phối hợp nhịp nhàng, khóa chết toàn bộ không gian xung quanh, đéo để lại một kẽ hở nào.
Nhưng Nguyệt Linh chỉ mỉm cười. Một nụ cười làm say đắm lòng người nhưng cũng là điềm báo tử thần.
Nàng không tránh, cũng không dùng kiếm chiêu phòng ngự. Nàng trực tiếp lao thẳng vào trung tâm của ba luồng kình lực bạo liệt đó.
Oành!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Lục Vô Thần và đồng bọn cười gằn, tin chắc rằng nàng đã bị nghiền nát. Nhưng ngay giây sau, nụ cười của bọn chúng tắt ngấm.
Từ trong đám khói bụi và linh lực hỗn loạn, một bóng trắng lướt ra với tốc độ không tưởng. Nguyệt Linh xuất hiện ngay trước mặt tên đệ tử Thiên Kiếm Tông.
Bốp!
Chỉ một quyền đơn giản vào lồng ngực. Nhục thân Kim Đan hậu kỳ bộc phát toàn lực phối hợp với linh lực xám bạc.
Rắc!
Pháp bảo phòng ngự cấp cao của hắn vỡ tan như thủy tinh. Cả lồng ngực của tên thiên tài hạng 15 Địa Bảng lõm sâu xuống, xương sườn đâm xuyên qua tim phổi. Hắn trợn tròn mắt, đéo kịp hét lên một tiếng đã bay ngược ra sau như một bao tải rách, tắt thở ngay giữa không trung.
"Thứ nhất." Nguyệt Linh lạnh lùng thốt lên.
Hai kẻ còn lại hồn siêu phách lạc. "Làm sao có thể?! Nhục thân của nàng ta là quái vật gì vậy?!"
Nguyệt Linh không để cho chúng có thời gian suy nghĩ. Nàng hóa thành một vệt sáng trắng mờ ảo, bắt đầu cuộc đi săn thực sự tại cổng tầng hai.
Máu của những kẻ thiên tài bắt đầu rơi, và lần này, tên tuổi của Nguyệt Linh sẽ không chỉ dừng lại ở hạng 10, mà sẽ là nỗi khiếp sợ bao trùm cả Mỹ Sơn di tích.