Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 60: Song thụ trấn thiên địa



Sau khi thu phục Thủy Linh Châu, Nguyệt Linh không lập tức rời khỏi tháp bạch ngọc. Với tư chất Đan đạo vừa chạm đến cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất, nàng cảm nhận được một luồng sinh cơ mãnh liệt đang cuộn trào dưới lòng đất, như thể có một trái tim khổng lồ đang đập nhịp nhàng dưới lớp ngọc thạch.

​Nàng khẽ vung thanh kiếm gỗ tím bạc, một đạo kiếm khí mang theo dược hương xé mở một khe nứt không gian dẫn xuống lòng tháp. Ngay khi đáp xuống, Nguyệt Linh sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Đây không chỉ là một dược điền thông thường, mà là một "Dược giới" thu nhỏ, nơi tập hợp những linh dược phẩm cấp cao nhất mà hạ giới có thể dung chứa.

​Nàng lướt qua những gốc Long Huyết Thảo đỏ rực, Tuyết Liên Vạn Năm tỏa hàn khí trắng xóa và cả những đóa Thất Tinh Thảo lấp lánh. Với Thiên Đan Tạo Hóa Quyết, Nguyệt Linh bắt đầu thu hoạch một cách bài bản, nàng chỉ lấy những linh thảo đã chín muồi, giữ lại gốc rễ để chúng tiếp tục sinh sôi. Mỗi khi một nhành dược thảo được thu vào bình ngọc, tri thức về dược tính của chúng lại hiện rõ trong thức hải của nàng như một bản năng.

​Tuy nhiên, khi tiến vào vùng trung tâm nhất của dược điền, bước chân của Nguyệt Linh đột ngột khựng lại. Tại đó, có hai nhành cây nhỏ bé, cao không quá một thước, đang đứng sừng sững giữa muôn vàn linh dược. Điều khiến một thiên tài Đan đạo như Nguyệt Linh phải bàng hoàng chính là: Nàng hoàn toàn không nhận diện được chúng qua bất kỳ điển tịch hay truyền thừa nào của Đan Côn.

​Nhánh cây thứ nhất tỏa ra một luồng khí tức tang thương, cổ lão đến rợn người. Nó không phát sáng rực rỡ, nhìn kỹ lại giống như một đạo quy luật của trời đất bị cô đọng lại thành hình dạng cây. Khi Nguyệt Linh thử đưa linh lực bạc tím lại gần, nàng cảm nhận được một sự "sai lệch" kỳ lạ. Linh lực của nàng không bị sửa đổi trực tiếp, mà dường như quá trình vận hành của nó tự động "quay lại đúng hướng", như thể thời gian và nhân quả vừa bị chỉnh lệch nhẹ rồi tự khớp lại hoàn mỹ. Đây chính là nhánh non của Luân Hồi Thần Thụ.

​Ngay bên cạnh đó là nhánh cây thứ hai. Nó mang một vẻ tĩnh lặng tuyệt đối, đến mức nếu không nhìn bằng mắt thường, linh giác của một tu sĩ Kim Đan đỉnh phong như nàng gần như không thể cảm nhận được sự tồn tại của nó. Khí tức của nó như không thuộc về bất kỳ quy luật nào của hạ giới. Khi Nguyệt Linh vô tình để một luồng linh lực hao hụt chạm vào, nhành cây không bổ sung linh lực cho nàng, mà kỳ diệu thay, trạng thái của luồng linh lực đó lập tức trở về lúc "chưa từng bị hao hụt". Đây chính là nhánh non của Bất Tử Thụ.

​Nguyệt Linh cảm thấy da đầu tê dại. Nàng hiểu rằng mình vừa chạm tay vào bí mật lớn nhất của Mỹ Sơn di tích. Không chút do dự, Nguyệt Linh vận hành Thiên Đan Tạo Hóa Quyết ở mức cực hạn, dùng Thủy Linh Châu làm vật dẫn để nhẹ nhàng bao bọc và di dời "Song Thụ" vào sâu trong không gian linh hồn của mình.

​Nàng ngồi xếp bằng giữa dược điền, tận dụng linh khí hỗn hợp của Luân Hồi và Bất Tử để hoàn toàn củng cố tu vi Kim Đan hậu kỳ đỉnh phong. Linh lực bạc tím trong đan điền giờ đây mang theo một chút khí tức tang thương của Luân Hồi và sự tĩnh lặng của Bất Tử, trở nên huyền ảo khôn lường.

​Ít ai biết rằng, sự đáng sợ của di tích Tiên giới chính là sự lệch lạc về thời gian. Nguyệt Linh cảm thấy mình chỉ mới ở trong dược điền một tuần lễ, nhưng quy luật vận hành của Mỹ Sơn khi rơi xuống hạ giới đã khiến một tuần lễ đó tương đương với gần một năm ở bên ngoài.

​Bên ngoài di tích Mỹ Sơn, không gian quảng trường cổ xưa bao phủ bởi một bầu không khí u ám và ngột ngạt. Thời gian đã trôi qua gần một năm kể từ ngày di tích mở cửa.

​Đám thiên tài của bốn vực gồm Hỏa Vân của Tây Vực, Độc Cô Nguyệt của Nam Vực và những kẻ khác của Đông Vực và Bắc Vực đã ra ngoài từ lâu. Thay vì rời đi, bọn chúng đã liên lạc với các thế lực đứng sau, tập hợp hàng nghìn cao thủ, tạo thành một vòng vây thiên la địa võng xung quanh lối thoát duy nhất. Ánh mắt kẻ nào cũng đỏ rực tham lam, chỉ chờ đợi kẻ cuối cùng bước ra để cướp đoạt truyền thừa.

​Ở một góc khác, Diệp Thiên đã được người của Diệp gia đưa ra ngoài trong tình trạng thê thảm. Ngay khi nhận được tin dữ, Diệp gia chủ Diệp Phàm đã xé rách hư không, đạp gió mà đến. Vừa đáp xuống, ông sững sờ khi thấy con trai mình nằm bất tỉnh, toàn thân chi chí vết thương, kinh mạch hỗn loạn. Đặc biệt, khi nhìn xuống ngực Diệp Thiên, ông thấy miếng ngọc đính ước chỉ còn lại một nửa, phần còn lại đã bị kiếm khí nghiền nát.

​Diệp Phàm đứng lặng hồi lâu, nhìn con trai rồi nhìn về phía cổng di tích vẫn đang đóng chặt. Ông không hề nổi trận lôi đình hay buông lời đe dọa. Ông biết con trai mình kiêu ngạo, và trận đại chiến với Nguyệt Linh chính là cái giá mà nó phải trả. Diệp Phàm bất lực thở dài, lẩm bẩm một mình: "Thiên nhi, là cha đã quá nuông chiều ngươi... Hôn ước này, e rằng Diệp gia ta thực sự không gánh nổi nhân quả của nàng."

​Sau đó, ông dùng thần niệm truyền tin cho Trần Huyền Phong. Chỉ trong chớp mắt, hai luồng hào quang rực rỡ xé toạc chân trời. Trần Huyền Phong và Lâm Thanh Diệp đã đến. Khí tức Hóa Thần đỉnh phong của hai người bùng phát như đại dương dậy sóng, ép cho hàng nghìn tu sĩ đang phục kích xung quanh phải dạt ra, thậm chí những kẻ tu vi thấp trực tiếp thổ huyết vì áp lực quá lớn.

​Lâm Thanh Diệp gương mặt tái nhợt vì lo lắng. Suốt 5 tháng cuối cùng, bà như ngồi trên đống lửa. "Linh nhi... con của mẹ..." Lâm Thanh Diệp không kiềm chế được, bà liên tục vung tay tung ra những chiêu thức mạnh nhất của Hóa Thần đỉnh phong oanh tạc vào kết giới di tích. Thế nhưng, Mỹ Sơn di tích dù đã sụp đổ bên trong, nhưng kết giới được tạo thành từ bốn tầng trận pháp cấp cao từ Tiên giới vẫn vững như bàn thạch, không hề xuất hiện dù chỉ một vết xước trước đòn công kích của bà.

​Lâm Thanh Diệp bất lực, bà chỉ biết đi đi lại lại trước cổng di tích, đôi mắt đỏ hoe nhìn đăm đăm vào hư không, hy vọng một phép màu. Trần Huyền Phong đứng cạnh, dù gương mặt uy nghiêm nhưng đôi bàn tay siết chặt đến trắng bệch đã tố cáo tâm trạng của ông.

​ẦM!

​Sau đúng một năm chờ đợi, cổng truyền tống đột ngột rung chuyển dữ dội. Một luồng đan hương vàng kim xen lẫn khí tức tang thương cổ lão phun trào ra ngoài. Từ trong màn sáng rực rỡ, một bóng dáng bước ra.

​Nguyệt Linh xuất hiện.

​Khí tức của nàng giờ đây trầm ổn đến mức đáng sợ, không còn chút dao động nào của một tu sĩ vừa đột phá. Nàng đứng đó, mái tóc dài tung bay, bộ quần áo vải vốn rách nát sau trận chiến với Diệp Thiên nay càng lộ rõ vẻ phong trần. Những chỗ rách lớn trên vai và cánh tay để lộ làn da trắng ngần như ngọc thạch, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Thế nhưng, không một kẻ nào dám mang tâm tư bất chính khi nhìn vào nàng, bởi sát khí và uy áp Kim Đan đỉnh phong từ nàng tỏa ra lạnh lẽo như băng giá vạn năm.

​Nguyệt Linh ngước nhìn bầu trời, rồi nhìn thấy hai dáng hình quen thuộc đang đứng sững sờ phía trước. Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ xua tan đi vẻ lạnh lùng:

​"Cha, mẹ... Linh nhi về rồi."

​Lâm Thanh Diệp lao đến ôm chầm lấy con gái, tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng khắp quảng trường. Trong khi đó, hàng nghìn đôi mắt tham lam xung quanh bắt đầu rục rịch. Những lão quái của Bốn Vực bắt đầu bước lên, che giấu sát ý dưới những nụ cười giả tạo, chuẩn bị cho một cuộc vây sát đoạt bảo kinh thiên động địa. Nhưng bọn chúng không biết rằng, Nguyệt Linh của hiện tại, đã nắm giữ trong tay quy luật của Luân hồi và Bất tử.