Sau đại chiến Mỹ Sơn, Trần phủ tại Đông Vực rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đầy áp lực. Bên ngoài, những đoàn người cầu thân vẫn tấp nập, nhưng bên trong, không khí lại căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Phía trên mặt hồ linh dịch, Nguyệt Linh ngồi xếp bằng, thân hình lơ lửng cách mặt nước ba thước. Xung quanh nàng, Thủy Linh Châu tỏa ra một tầng màn sương xanh biếc, không ngừng gột rửa và củng cố kinh mạch. Trong thức hải, nhành non của Luân Hồi Thần Thụ khẽ rung động, mỗi nhịp rung đều phát ra âm thanh như tiếng chuông cổ vọng về từ cõi hư vô.
Lúc này, Nguyệt Linh không còn quan tâm đến những hư danh bên ngoài. Nàng đang tập trung toàn bộ tâm trí để cảm ngộ đạo của Lục Đạo Luân Hồi.
Cùng lúc đó, tại Bắc Vực xa xôi.
Trong điện thờ Long Thần của Long Gia, không khí lạnh lẽo thấu xương. Long Ngạo Thiên ngồi trên bảo tọa, gương mặt già nua vặn vẹo khi nhìn vào Lưu Ảnh Thạch đã vỡ vụn.
"Trần Huyền Phong... Lâm Thanh Diệp..." Long Ngạo Thiên nghiến răng, giọng nói trầm đục vang vọng. "Hai vị Hóa Thần đỉnh phong trấn giữ Đông Vực, lại thêm lão già Vân Thiên kia chống lưng cho con nhóc đó. Thật là một bức tường đồng vách sắt, khó mà diệt trừ được!"
Dù Long gia chủ vô cùng kiêu ngạo, nhưng lão không ngu xuẩn. Lão biết rõ với thực lực của phu thê Trần gia, nếu đánh trực diện, Long gia dù có Long Mạch chi lực cũng sẽ chịu tổn thất nặng nề. Sự tồn tại của Nguyệt Linh - một thiên tài nắm giữ bí mật di tích và Đan đạo đỉnh cao - chính là cái gai trong mắt khiến Long gia đứng ngồi không yên.
"Nếu không thể dùng lực để áp chế, thì phải dùng mưu để diệt tận gốc!" Long Ngạo Thiên nhìn sang gã trưởng lão thân tín. "Liên lạc với tàn dư của Hỏa Ma Cung Tây Vực và đám sát thủ của 'Ảnh Các'. Bọn chúng hận Nguyệt Linh thấu xương vì đã giết thiên tài của chúng. Ta sẽ dùng Long Huyết Trận để phong tỏa linh khí của Trần phủ, khiến hai vị đỉnh phong kia không thể ra tay ứng cứu kịp thời!"
Mối thù truyền kiếp giữa hai nhà từ thời của Ngạo Thiên và Huyền Phong tranh đoạt truyền thừa, nay cộng thêm sự đố kỵ với truyền thừa Mỹ Sơn, đã khiến Long gia quyết tâm dốc toàn lực cho một canh bạc cuối cùng.
Trở lại Trần gia, sau bảy ngày bế quan, Nguyệt Linh cuối cùng cũng mở mắt.
Ánh mắt nàng không còn sự sắc lẹm hung bạo như lúc ở chiến trường, mà trở nên thâm trầm, bao dung như biển cả. Nàng nhẹ nhàng bước ra khỏi hồ linh tuyền, tà áo choàng lụa xanh lướt nhẹ trên mặt đất.
Vừa tới cửa, nàng đã thấy phụ thân Trần Huyền Phong đang đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt ngưng trọng nhìn vào một dãy Hồn Bài đặt trên giá ngọc. Sắc mặt ông trầm mặc, đôi lông mày nhíu chặt.
"Cha, có chuyện gì sao?" Nguyệt Linh khẽ tiếng hỏi.
Trần Huyền Phong quay lại, thở dài một hơi, chỉ tay vào ba tấm Hồn Bài đang lập lòe ánh sáng yếu ớt: "Linh nhi, con xuất quan là tốt. Có một chuyện rất lạ. Suốt ba ngày nay, ba vị trưởng lão Hóa Thần sơ kỳ ta phái đi trấn thủ biên giới phía Bắc gồm Trần Hữu, Trần Giáp và Trần Ất đều đồng loạt mất liên lạc. Hồn bài của họ tuy chưa vỡ, chứng tỏ tính mạng còn giữ được, nhưng linh quang lại mờ nhạt như bị một thứ gì đó phong tỏa hoàn toàn."
Lâm Thanh Diệp từ phía sau bước tới, sắc mặt cũng không kém phần lo âu: "Mẫu thân đã thử dùng huyết mạch bí pháp để liên lạc, nhưng tất cả đều bị một tầng sương mù dày đặc che khuất. Ở hạ giới này, có thể cùng lúc giam giữ ba vị Hóa Thần mà không gây ra động tĩnh lớn, kẻ đứng sau chắc chắn đã chuẩn bị cực kỳ tàn độc."
Đúng lúc này, một đạo truyền tấn phù nát bấy từ không trung rơi rụng xuống. Bên trên chỉ còn sót lại một tia tàn niệm yếu ớt của đại trưởng lão trấn thủ: "Gia chủ... Sương mù... Linh lực biến mất... Đừng đến... Là bẫy..."
Lời nhắn nhủ đứt quãng khiến không khí điện chính lạnh thấu xương. Trần Huyền Phong và Lâm Thanh Diệp liếc nhìn nhau, trong mắt đều là sự kiêng dè. Lời cảnh báo "đừng đến" từ một cường giả Hóa Thần cho thấy vùng đất đó hiện tại đã trở thành một cái bẫy chết chóc.
"Không thể ngồi yên nhìn các trưởng lão gặp nạn!" Trần Huyền Phong dứt khoát phất tay, một chiếc phi thuyền thu liễm khí tức xuất hiện. "Dù biết là bẫy, chúng ta cũng phải đi. Nếu ba vị trưởng lão có mệnh hệ gì, căn cơ của Trần gia sẽ bị lung lay tận gốc."
Ba đạo hào quang thu liễm khí tức đến mức tối đa, lặng lẽ rời khỏi Trần phủ, biến mất vào màn đêm đang bao trùm lấy Đông Vực.
Tại Biên Cương Phía Bắc Đông Vực - Trấn Bắc Thành.
Bảy ngày trước khi Nguyệt Linh xuất quan, biên cương phía Bắc vẫn còn là một vùng đất bình yên dưới sự trấn thủ của ba vị trưởng lão Trần gia: Trần Hữu, Trần Giáp và Trần Ất. Nhưng sự yên bình ấy chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo cho một âm mưu tàn độc từ Long Gia Bắc Vực.
Đêm hôm đó, sương mù từ thung lũng Tử Vong đột ngột tràn lên thành quách. Tam trưởng lão Trần Hữu đứng trên tường thành, linh giác Hóa Thần của lão mách bảo một điều kinh khủng sắp xảy ra. Ngay khi lão định phát lệnh cảnh báo, từ trong màn sương, hàng vạn mũi tên mang theo hắc ám hỏa diễm của Long gia đã phủ đầu Trấn Bắc Thành.
"Địch kích! Kích hoạt hộ thành đại trận!"
Màn sáng linh lực bùng lên, nhưng ngay lập tức bị lớp sương mù tím đen ăn mòn. Từ trong bóng tối, đại trưởng lão Long gia cùng bốn vị Hóa Thần Bắc Vực xuất hiện, dẫn theo quân đoàn Long Vệ hùng hậu.
Cuộc chiến thủ thành diễn ra vô cùng thảm khốc. Trần Hữu, Trần Giáp và Trần Ất phối hợp nhịp nhàng, chia nhau trấn giữ ba hướng đông, tây, bắc. Kiếm khí, pháp thuật nổ tung giữa màn đêm, thắp sáng cả một vùng trời biên ải. Trần Hữu vung hỏa kiếm chém bay hàng chục tu sĩ Bắc Vực, Trần Giáp dùng trấn sơn ấn đập nát phi long, còn Trần Ất dùng linh trận bao phủ để bảo vệ đệ tử.
Tuy nhiên, quân địch như sóng triều không dứt, lại có sự hỗ trợ của Long Huyết Phệ Linh Trận khiến linh lực tu sĩ Trần gia bị rút cạn từng giây.
"Trưởng lão! Cổng thành phía Tây đã vỡ! Trần Giáp trưởng lão bị trọng thương!" Một đệ tử người đầy máu chạy tới báo tin.
Trần Hữu nhìn xuống, thấy hàng ngàn sát thủ Ảnh Các đã lẻn vào trong thành. Lão biết, Trấn Bắc Thành không thể giữ được nữa. Hai vị trưởng lão kia dù liều mạng nhưng dưới tác động của Phệ Linh Trận, linh lực bị hút sạch nhanh chóng và bị xích sắt linh lực trói chặt, ném vào sương mù.
"Các ngươi mau lùi vào nội điện! Ta sẽ cản chân bọn chúng!"
Trần Hữu hóa thành một vệt lửa, lao thẳng vào vòng vây quân địch. Thanh kiếm trong tay đã gãy đôi, lão nhìn về hướng Đông Vực với ánh mắt tuyệt vọng. Lão biết, nếu không báo tin, Gia chủ sẽ rơi vào bẫy.
Lão cắn nát đầu ngón tay, dùng toàn bộ sinh mệnh và linh hồn để thi triển huyết mạch bí pháp. Máu từ tim lão tuôn ra, vẽ nên một đạo truyền tấn phù mang theo tàn niệm cuối cùng:
"Gia chủ... Sương mù... Linh lực biến mất... Đừng đến... Là bẫy..."
Trần Hữu hét lên một tiếng đau đớn, sau đó lão chọn cách tự bạo linh căn ngay giữa vòng vây để tạo ra một lỗ hổng trong lớp phong tỏa sương mù, giúp đạo phù văn kia bay thoát ra ngoài.
Sau trận nổ, Trấn Bắc Thành hoàn toàn thất thủ. Những đệ tử còn sống bị xích lại, linh lực bị hút cạn để nuôi dưỡng cho đại trận. Long gia không giết hết, bọn chúng dùng họ làm mồi nhử, chờ đợi con mồi lớn nhất.
Trở lại thực tại, sau khi vượt qua vạn dặm đường dài, phi thuyền của Trần gia cuối cùng cũng dừng lại trước lối vào thung lũng Tử Vong.
Nguyệt Linh đứng trên mũi tàu, nhìn xuống đống đổ nát của Trấn Bắc Thành phía xa. Nàng thấy sương mù tím đen vẫn đang bao phủ, mùi máu tanh nồng nặc bốc lên tận trời xanh.
Trần Huyền Phong và Lâm Thanh Diệp đáp xuống mặt đất, đứng hai bên bảo vệ nàng. Cả ba người lặng lẽ nhìn về phía bóng tối sâu thẳm của thung lũng, nơi mà Long gia đã bày sẵn thiên la địa võng. Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.