Sát khí của Lâm Thanh Diệp lúc này đã đạt đến đỉnh điểm, không còn chút nào dáng vẻ của một đan sư hay người mẹ hiền hậu thường ngày. Dải lụa xanh vốn dĩ thanh tao nay lại trở thành lưỡi hái của tử thần, mỗi khi vung ra đều mang theo hơi thở của vạn năm băng giá. Những tu sĩ Long gia, vốn dĩ đã kinh hồn bạt vía sau cái chết của Long Diệp, nay đối mặt với một vị Hóa Thần đỉnh phong đang phát cuồng thì chẳng khác nào lá khô trước gió. Những pho tượng băng vỡ vụn rải rác khắp thung lũng Tử Vong, tiếng thét gào tuyệt vọng bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít căm hận của vùng biên viễn.
Ở phía bên kia, trận chiến giữa Trần Huyền Phong và Long Ngạo Thiên đã bước vào giai đoạn thảm khốc nhất. Long Ngạo Thiên tuy có sự gia trì của huyết trận, nhưng trước một Trần Huyền Phong đang phơi bày toàn bộ thực lực bản thân, lão bắt đầu cảm thấy cái chết đang kề cận. Thanh đại đao rực lửa đỏ máu của lão va chạm liên hồi vào thanh trường kiếm thâm lam đen thẫm, mỗi cú chạm là một lần linh lực nổ tung, khiến mặt đất thung lũng vốn đã hoang tàn nay lại lún sâu thêm hàng trượng vì áp lực nghìn cân.
"Trần Huyền Phong! Ngươi thực sự muốn cùng ta lưỡng bại câu thương sao? Ngươi không sợ con gái ngươi chịu không nổi dư chấn này à?"
Long Ngạo Thiên gào lên, khóe miệng máu tươi không ngừng tuôn ra, bộ chiến giáp huyết sắc trên người lão đã chằng chịt những vết chém sâu hoắm. Trần Huyền Phong không đáp, đôi mắt ông lạnh lẽo như vạn cổ băng xuyên. Đối với ông, từ lúc nhìn thấy Nguyệt Linh gục xuống, Long gia trong mắt ông đã là một vùng đất chết. Ông vung kiếm, một chiêu "Lam Hải Nộ Triều" mang theo áp lực của cả đại dương đổ ập xuống đầu Long Ngạo Thiên. Linh lực xanh thẳm cuồn cuộn như sóng thần, nghiền nát tất cả những gì ngăn cản trên đường đi của nó.
Long Ngạo Thiên bị chấn văng ra xa hàng trăm trượng, đâm sầm vào một cột máu khổng lồ khiến nó gãy vụn. Đại trận Long Huyết Khốn Long vốn dĩ đã lung lay do Nguyệt Linh chặt đứt trận nhãn, nay mất đi thêm một cột trụ then chốt liền bắt đầu sụp đổ hàng loạt. Ánh sáng huyết sắc bao trùm thung lũng mờ dần, thay vào đó là luồng linh lực hỗn loạn đang nổ tung khắp nơi, tạo ra những khe nứt đen ngòm trên mặt đất.
Trong lúc đó, tại trận pháp phòng ngự mà Lâm Thanh Diệp để lại, Nguyệt Linh đang trải qua một quá trình biến đổi đau đớn nhưng tàn khốc. Dược lực bạo liệt của Tử Vong Đan sau khi bộc phát sức mạnh Nguyên Anh nhất thời đã bắt đầu "ăn mòn" ngược lại chủ nhân. Kinh mạch nàng rạn nứt như những cánh đồng khô hạn gặp cơn lũ dữ, máu tràn ra các lỗ chân lông khiến tà áo lụa xanh thẫm đẫm một màu đỏ sẫm kinh hoàng. Mặc dù đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm vào hồn phách, nàng vẫn cắn răng chịu đựng, nhưng đôi mắt tím bạc dần mất đi ánh sáng, rồi hoàn toàn chìm vào bóng tối u uất.
Trong thức hải im lìm, hai nhành cây nhỏ bé vẫn lặng lẽ nằm đó như hai mẩu gỗ mục. Dù Nguyệt Linh không cảm nhận được bất kỳ sự hỗ trợ hay thần thông nào từ chúng, nhưng chính sự hiện diện bình thản của hai nhành cây lại giúp nàng giữ được một tia ý thức cuối cùng trước khi rơi vào trạng thái chết lâm sàng. Tại trung tâm thung lũng, Long Ngạo Thiên bò dậy từ đống đổ nát, gương mặt già nua lộ rõ vẻ điên cuồng và tuyệt vọng. Lão biết mình đã thua, thua một cách triệt để dưới tay gia đình họ Trần ngay trên lãnh địa của mình. Nhìn lại cơ nghiệp Long gia tan thành mây khói, thuộc hạ chết thảm, lão cười thảm thiết, giọng cười mang theo sự oán độc cùng cực:
"Trần Huyền Phong! Ngươi thắng rồi... nhưng ta sẽ khiến ngươi phải hối hận cả đời!"
Nói đoạn, Long Ngạo Thiên đột ngột vỗ mạnh vào đan điền của chính mình. Toàn bộ linh lực còn lại cùng với thọ nguyên bấy lâu nay của lão bắt đầu bùng cháy mãnh liệt, tỏa ra một vầng hào quang đỏ thẫm kinh người. Lão định tự bạo linh căn! Một vị Hóa Thần viên mãn tự bạo, uy lực đủ để san phẳng toàn bộ thung lũng Tử Vong và xóa sổ tất cả những ai có mặt trong phạm vi trăm dặm. Trần Huyền Phong sắc mặt đại biến. Ông lập tức thu hồi kiếm, dùng toàn bộ tốc độ lao vút về phía Lâm Thanh Diệp và Nguyệt Linh, định dùng nhục thân và toàn bộ tu vi Hóa Thần của mình để tạo ra một lớp lá chắn bảo vệ cuối cùng.
Tiếng nổ chấn động thiên địa vang lên, Long Ngạo Thiên hóa thành một mặt trời huyết sắc nuốt chửng mọi thứ. Trần Huyền Phong dùng lưng đỡ lấy toàn bộ sóng nhiệt, phun ra một ngụm máu lớn nhưng kiên quyết không lùi bước chân nào khỏi vị trí che chắn cho vợ con. Trận chiến thảm khốc kết thúc trong đống đổ nát điêu tàn của thung lũng Tử Vong. Long gia Bắc Vực gần như bị xóa sổ hoàn toàn những tinh anh nòng cốt. Tuy nhiên, cái giá mà Trần gia phải trả cũng đau đớn không kém. Nguyệt Linh chìm sâu vào hôn mê ngay sau đó.
Ba tháng ròng rã, nàng nằm trong căn phòng linh khí nồng đậm nhất của Trần phủ tại Đông Vực, nhịp tim yếu ớt đến mức nếu không có Lâm Thanh Diệp liên tục truyền linh lực duy trì, có lẽ nàng đã sớm hồn bay phách tán. Trong ba tháng này, Trần Huyền Phong và Lâm Thanh Diệp dù mang trọng thương nhưng không hề nghỉ ngơi. Cơn giận của một người cha đã khiến Trần Huyền Phong trở nên máu lạnh chưa từng thấy. Ông hạ lệnh cho toàn bộ ám vệ và cường giả của Trần gia tiến về Bắc Vực, phối hợp cùng các đệ tử còn sống sót, truy sát toàn bộ tàn dư của Long gia. Không có sự khoan hồng, không có thương lượng, bất cứ ai mang huyết thống Long gia hoặc liên quan đến vụ thảm sát Trấn Bắc Thành đều phải đền tội. Màu máu của Long gia nhuộm đỏ đường biên giới suốt một tháng trời, cho đến khi cái tên Long gia Bắc Vực vĩnh viễn biến mất khỏi danh sách các thế lực hạ giới.
Cùng lúc đó, tại Vân Tiên Tông xa xôi. Trong điện thờ của Vân Thiên Tôn giả, một tiếng "Rắc" khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Vân Thiên Tôn giả đang nhắm mắt thiền định bỗng bừng tỉnh, đôi mắt ông hiện lên vẻ kinh hoàng khi nhìn thấy tấm hộ mệnh lệnh bài của Nguyệt Linh - thứ mà ông đã đích thân luyện chế - hiện ra những vết nứt chằng chịt, linh quang mờ nhạt như sắp tàn.
"Linh nhi gặp nạn!"
Vân Thiên Tôn giả không chần chừ dù chỉ một nhịp thở. Ông vung tay xé rách không gian, thi triển đại thần thông xuyên lục địa để tiến về phủ Trần gia. Với tu vi của ông, chỉ mất chưa đầy nửa ngày đã đáp xuống trước cổng Trần phủ. Nhìn thấy bầu không khí tang thương và hơi thở hỗn loạn bao trùm gia tộc, trái tim ông như thắt lại.
"Huyền Phong! Đứa nhỏ đâu?"
Tiếng của Vân Thiên vang lên như sấm rền, khiến cả Trần phủ chấn động. Trần Huyền Phong mặt mày hốc hác bước ra đón tiếp, giọng nói khàn đặc:
"Vân Thiên... Linh nhi... con bé liều mạng dùng đan dược cấm để giết Hóa Thần. Hiện tại kinh mạch đứt đoạn, Kim Đan rạn nứt... Thanh Diệp đã tận lực nhưng..."
Vân Thiên Tôn giả xông vào phòng bế quan. Nhìn thấy đứa đồ đệ nhỏ nhắn, thông tuệ ngày nào giờ đây nằm như một xác không hồn, làn da tái nhợt không chút sinh khí, ông giận đến mức toàn thân run rẩy. Linh lực của ông quét qua cơ thể nàng, chân mày ông nhíu chặt lại thành một đường thẳng. Tình hình tồi tệ hơn ông tưởng tượng nhiều. Kinh mạch của Nguyệt Linh không chỉ đứt, mà là bị dược lực bạo liệt đốt cháy hoàn toàn, Kim Đan vốn là căn cơ của tu sĩ nay chỉ còn là một khối đá vụn vỡ được dính lại bằng linh lực yếu ớt.
"Lũ súc sinh Long gia... chết vạn lần cũng không đủ!"
Vân Thiên gầm lên. Ông lập tức lấy ra một đạo truyền tin phù rực rỡ ánh vàng, gửi đi một thông điệp cấp thiết:
"Cổ lão đầu! Nếu còn nợ ta một ân tình, ngay lập tức mang theo lò dược đến Trần phủ Đông Vực. Trễ một khắc, ta sẽ phá nát dược cốc của ngươi!"
Người mà Vân Thiên Tôn giả gọi chính là Cổ Vô Song - một Đan sư cấp 9 danh tiếng lừng lẫy, tu vi tương đương Hóa Thần đỉnh phong và là người duy nhất ở hạ giới này có khả năng cải tử hoàn sinh cho những ca trọng thương về linh căn. Chỉ sau hai ngày, một luồng hào quang rực rỡ đáp xuống Trần phủ, mang theo mùi dược hương thơm ngát tỏa khắp trăm dặm. Một lão giả tóc tiên cốt cách, tay cầm quạt lông vũ bước vào với vẻ mặt hớt hải.
"Vân Thiên! Ngươi định dỡ nhà ta hay sao mà gọi gấp thế?"
Cổ lão vừa vào cửa đã càm ràm, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Vân Thiên, lão lập tức im bặt. Vân Thiên chỉ vào Nguyệt Linh:
"Cứu con bé. Mọi điều kiện ngươi đưa ra, Trần gia và Vân Tiên Tông đều đáp ứng."
Cổ lão tiến lại gần, bắt mạch cho Nguyệt Linh. Sau một nén nhang trầm mặc, sắc mặt lão trở nên vô cùng khó coi. Lão thở dài, nhìn Vân Thiên và phu thê Trần gia đang đứng ngồi không yên:
"Các ngươi... thật là để con bé liều mạng đến mức này. Kim Đan này không phải rạn nứt thông thường, mà là bị bạo lực từ bên trong phá ra. Muốn hồi phục hoàn toàn mà không để lại di chứng, thậm chí là giữ lại tu vi để sau này đột phá, thì những đan dược thông thường hoàn toàn vô dụng."
Cổ lão vuốt râu, trầm ngâm nói tiếp:
"Ta cần những thứ mà có lẽ cả đời tu sĩ cũng khó thấy được một lần. Danh sách này, các ngươi phải tìm đủ trong vòng bảy ngày, nếu không, dù ta có là đại thần tiên cũng không giữ được linh căn cho con bé."
Trần Huyền Phong kiên định đáp:
"Cổ tiền bối cứ nói, dù có phải xuống hoàng tuyền hay lên tận cửu tiêu, Trần mỗ cũng phải tìm bằng được."
Cổ lão gật đầu, vung tay viết xuống hư không một danh sách rực ánh kim:
"Một là Vạn Năm Thanh Linh Thúy, phải là loại mọc ở nơi linh khí tinh khiết nhất, thọ mệnh trên hai ngàn năm để nối lại kinh mạch đã cháy khô. Hai là Thiên Cấp Thượng Phẩm Hóa Cốt Linh Chi, có tác dụng tái tạo tủy sống và xương cốt bị dư chấn Hóa Thần tàn phá. Ba là Cửu Chuyển Tục Mệnh Thảo, dược liệu Thiên cấp cực phẩm dùng để giữ cho Kim Đan không bị tan rã trong quá trình luyện hóa dược lực cường đại. Cuối cùng là Bản Nguyên Chi Linh từ một đại yêu cấp Hóa Thần để làm chất dẫn, kích thích lại sức sống đã nguội lạnh trong đan điền."
Cổ lão trầm giọng nhấn mạnh:
"Tất cả dược liệu phải là loại trên hai ngàn năm tuổi, chứa đựng linh tính thiên địa mới có thể chịu nổi dược lực của lò đan cấp chín. Vân Thiên, ngươi biết những thứ này quý giá thế nào. Ngay cả trong kho tàng của Vân Tiên Tông cũng chưa chắc có đủ."
Vân Thiên Tôn giả nhìn Nguyệt Linh, rồi nhìn sang phu thê Trần gia, ánh mắt quyết liệt:
"Tìm! Truyền lệnh của ta đến khắp các chi nhánh, các đấu giá trường lớn nhất hạ giới. Ai có thông tin về những dược liệu này, Vân Tiên Tông sẽ đáp ứng một yêu cầu bất kỳ. Huyền Phong, ngươi lo phần Bản Nguyên Chi Linh, ta sẽ đi tìm Vạn Năm Thanh Linh Thúy."
Không gian Trần phủ một lần nữa trở nên căng thẳng tột độ. Đây không còn là trận chiến với kẻ thù, mà là trận chiến với thời gian để giật lại mạng sống và tương lai của Nguyệt Linh từ tay tử thần. Trong khi đó, Nguyệt Linh vẫn nằm đó, im lìm, không hay biết rằng cả giới tu tiên đang vì nàng mà một lần nữa dậy sóng. Hai nhành cây nhỏ trong thức hải nàng bỗng khẽ rung lên một nhịp cực kỳ mờ nhạt, như thể đang chờ đợi luồng dược lực vĩ đại kia để thức tỉnh. Sự yên tĩnh bao trùm lấy gian phòng, chỉ có tiếng thở hắt ra mệt mỏi của những bậc tiền bối và mùi hương linh dược thoang thoảng bắt đầu lan tỏa, báo hiệu một hành trình gian nan tìm kiếm hy vọng giữa đống tro tàn của sự tuyệt vọng.
Trần Huyền Phong bước ra khỏi phòng bế quan, ánh mắt nhìn về phía Bắc xa xăm, nơi mà oán khí của trận chiến vẫn còn lảng vảng, lòng ông thầm nhủ rằng dù có phải trả bất cứ giá nào, ông cũng sẽ không để con gái mình trở thành một phế nhân giữa dòng đời tu tiên tàn khốc này. Cuộc đại chiến tìm kiếm dược liệu Thiên cấp chính thức bắt đầu, lôi kéo cả những vị cổ lão ẩn thế lâu năm vào vòng xoáy của nhân duyên và quả báo. Từng bước chân của phu thê Trần gia và Vân Thiên Tôn giả rộn ràng khắp nơi, làm kinh động đến những đại năng vốn đã bế quan từ lâu, tạo nên một chương mới đầy sóng gió cho giới tu chân lúc bấy giờ. Mọi ánh mắt giờ đây đổ dồn về Đông Vực, nơi một thiên tài đang thoi thóp giữa lằn ranh sinh tử.
Giữa đêm đông buốt giá của Đông Vực, tuyết rơi phủ trắng xóa những mái ngói của Trần phủ. Trong mật thất, Cổ Vô Song bắt đầu chuẩn bị những bước sơ khởi để ổn định hồn phách cho Nguyệt Linh. Lão già này tuy miệng lưỡi có phần độc địa, nhưng khi bắt tay vào việc thì lại vô cùng tận tâm. Lão lấy ra một chiếc đỉnh đồng rỉ sét, nhìn qua thì tầm thường nhưng mỗi khi nắp đỉnh hé mở, một luồng hỏa diễm màu tím lại bốc lên hừng hực, thiêu cháy cả không gian xung quanh.
"Vân Thiên, ngươi có biết vì sao con bé này lại có thể giết được Hóa Thần không?"
Cổ lão vừa điều khiển hỏa diễm, vừa trầm giọng hỏi. Vân Thiên Tôn giả đang đứng canh bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi Nguyệt Linh, khẽ lắc đầu:
"Huyền Phong nói con bé đã dùng Tử Vong Đan, một loại đan dược cấm kỵ cực kỳ bạo liệt. Nhưng theo lý thường, Kim Đan đỉnh phong dùng thuốc cũng chỉ đạt đến ngưỡng Nguyên Anh là cùng, giết Hóa Thần... quả thực là chuyện xưa nay hiếm thấy."
Cổ lão cười lạnh một tiếng, chỉ tay vào vùng đan điền của Nguyệt Linh:
"Đan dược chỉ là một phần. Ta cảm nhận được trong người con bé có một luồng khí tức rất lạ, nó không thuộc về linh lực thông thường, cũng không phải tà khí. Chính luồng khí này đã giữ cho nhục thân con bé không bị nổ tung ngay lúc bộc phát sức mạnh. Nhưng cũng chính vì nó mà thương thế của con bé trở nên phức tạp hơn hàng vạn lần. Có lẽ, con bé này đã chạm vào một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết của chúng ta ở hạ giới này."
Vân Thiên Tôn giả im lặng. Ông nhớ lại di tích Mỹ Sơn, nhớ lại những bí ẩn mà Nguyệt Linh đã mang về. Phải chăng nhành cây nhỏ bé trong thức hải nàng chính là nguyên nhân? Nhưng lúc này, tìm hiểu nguyên nhân không quan trọng bằng việc cứu mạng nàng.
Bên ngoài Đông Vực, tin tức về việc Trần gia và Vân Tiên Tông dốc toàn lực tìm kiếm dược liệu Thiên cấp đã lan truyền như vết dầu loang. Các thế lực lớn nhỏ bắt đầu rục rịch. Có kẻ muốn nhân cơ hội này để lấy lòng Vân Tiên Tông, nhưng cũng có kẻ lại muốn nhân lúc Trần gia suy yếu để đâm một nhát sau lưng. Cục diện hạ giới vốn dĩ đã không yên tĩnh sau cái chết của Long Ngạo Thiên, nay lại càng thêm phần hỗn loạn.
Trần Huyền Phong đứng trên đài cao của Trần phủ, nhìn xuống những toán ám vệ đang nối đuôi nhau xuất phát. Gương mặt ông lạnh lùng như băng đá, thanh thâm lam trường kiếm bên hông vẫn còn vương lại chút huyết khí từ trận chiến Bắc Vực.
"Ai dám cản đường cứu Linh nhi, trảm!"
Lời ra lệnh của ông mang theo sát ý ngút trời, báo hiệu một mùa đông đẫm máu cho bất cứ kẻ nào có ý định dòm ngó Trần gia. Cuộc chạy đua với tử thần đã thực sự bắt đầu, và cái giá của nó chắc chắn sẽ được viết bằng máu và nước mắt của không ít tu sĩ.
Trong cơn mê man bất tận, Nguyệt Linh dường như thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng trắng xóa. Phía xa xa là nhành cây nhỏ bé kia, nay đã không còn im lìm mà đang tỏa ra những đốm sáng li ti như đom đóm. Nàng muốn bước lại gần, nhưng mỗi bước đi đều nặng nề như đeo nghìn cân sắt. Nàng biết, nàng phải tỉnh lại, nàng không thể bỏ lại cha mẹ và sư tôn. Ý chí cầu sinh mãnh liệt ấy như một đốm lửa nhỏ giữa màn đêm rực cháy, âm thầm chống chọi lại sự xâm thực của tử khí.
Thời gian trôi qua từng ngày, bảy ngày giới hạn của Cổ lão đầu đang rút ngắn lại. Mỗi một tin tức mang về đều khiến lòng người thắt lại. Vạn Năm Thanh Linh Thúy đã có tung tích tại một khu rừng cấm ở Tây Vực, nhưng nơi đó là địa bàn của một con yêu thú cực kỳ mạnh mẽ. Thiên Cấp Thượng Phẩm Hóa Cốt Linh Chi lại xuất hiện trong một buổi đấu giá ngầm của tàn dư Hỏa Ma Cung. Mọi thứ dường như đều đang chống lại Trần gia.
Nhưng Trần gia không lùi bước, Vân Tiên Tông càng không lùi bước. Vì họ biết, Nguyệt Linh không chỉ là một thiên tài, nàng còn là hy vọng, là linh hồn của cả gia tộc. Cuộc hành trình tìm lại sự sống cho nàng chính là một thiên anh hùng ca đầy bi tráng, nơi mà tình thân và lòng trung thành được đặt lên trên cả mạng sống.