Sương mù Đông Vực sớm mai vẫn còn đậm đặc như một tấm màn lụa trắng xóa, bao phủ lấy từng nhành cây ngọn cỏ trong sân sau Trần phủ. Cái lạnh của mùa xuân vẫn còn mang theo hơi thở của băng giá, khiến không gian trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng những hạt sương đêm rơi xuống phiến lá mai già. Sau hai tuần tỉnh lại từ cửa tử, hôm nay là ngày đầu tiên Trần Lạc Vũ chính thức bắt Nguyệt Linh phải rời khỏi giường bệnh để bước vào quá trình huấn luyện mà hắn gọi là "tái sinh từ tro tàn".
Trần Lạc Vũ đứng sừng sững giữa sân, bộ võ phục xanh nhạt khẽ lay động trong gió. Gương mặt hắn lạnh lùng như băng vạn năm, đôi mắt thâm trầm quan sát muội muội đang lảo đảo bước ra khỏi mật thất. Hắn không hề có ý định đưa tay ra đỡ, dù Nguyệt Linh lúc này trông mỏng manh như một nhành liễu trước bão.
"Cầm lấy nó."
Thanh âm của Lạc Vũ lạnh lẽo vang lên. Hắn không dùng kiếm thật, mà chỉ ném thanh kiếm gỗ tím bạc cũ kỹ xuống mặt đất ngay dưới chân nàng. Tiếng "cạch" khô khốc của gỗ chạm vào đá hoa cương vang lên.
"Đừng dùng linh lực, vì muội vốn chẳng còn tia linh lực nào. Hãy dùng tâm để nhấc nó lên. Nếu ngay cả một thanh gỗ muội cũng thấy nặng, thì đừng nói đến chuyện cầm kiếm trảm địch."
Nguyệt Linh cắn chặt môi đến mức rớm máu. Nàng cúi xuống, bàn tay gầy gò với những đốt xương ngón tay lộ rõ run rẩy chạm vào chuôi kiếm. Thanh kiếm gỗ này vốn là vật bất ly thân, từng nhẹ tựa lông hồng trong tay nàng, nhưng lúc này, khi không còn linh lực hỗ trợ, nó bỗng nặng nề như một khối chì ngàn cân. Nhục thân nàng tuy đã được tinh huyết Hợp Thể gia cố, thiếu linh lực khiến hệ thống điều lực của nàng bị rối loạn.
Phải mất gần một nén nhang, Nguyệt Linh mới có thể đứng vững, thanh kiếm gỗ trong tay khẽ run rẩy theo từng nhịp thở dốc. Nàng nhìn Thất ca, ánh mắt tím bạc hiện lên một sự ngoan cường đến cực hạn.
Trần Lạc Vũ thấy vậy vẫn không hề có nửa điểm thương xót, hắn lạnh lùng quát:
"Linh nhi, muội hỏi ta về Kiếm Đạo đỉnh cao, vậy hãy nghe cho kỹ. Ta đã nói Kiếm Tu có Thập Bát Tầng, nhưng đó là mục tiêu của vạn năm sau. Hiện tại, muội ngay cả Kiếm Ý tầng thứ nhất: Kiếm Tâm còn chưa chạm tới, thì đừng mơ tưởng đến những thứ xa xôi như Kiếm Thế hay trấn áp vạn vật. Muội bây giờ, trong mắt ta, chỉ là một phế nhân đang tập cầm kiếm lại từ đầu! Nếu tầng một này muội không qua được trong bốn tháng, ta sẽ phế bỏ toàn bộ ý định dạy dỗ, đưa muội về làm một tiểu thư phàm trần, bình an mà sống hết đời!"
Hắn bẻ một nhành mai trắng, chỉ thẳng vào yết hầu nàng, luồng kiếm khí sắc lẹm dù không phát ra nhưng vẫn khiến lớp da mỏng manh trên cổ Nguyệt Linh cảm thấy rát buốt:
"Kiếm Ý tầng một yêu cầu muội phải đạt đến cảnh giới 'Người kiếm hợp nhất'. Muội phải cảm nhận được thanh kiếm gỗ kia cũng có mạch máu, cũng có hơi thở như chính muội. Nếu muội không thể cảm nhận được nó, thì dù muội có là thiên tài vạn năm, muội cũng chỉ là một kẻ múa gậy gỗ mà thôi. Tầng sau mạnh gấp đôi tầng trước, độ khó tăng gấp đôi theo cấp số nhân. Hãy nhớ, tu hành không có nhảy bước, chỉ có máu và nước mắt mới đổi lại được ý cảnh!"
Nguyệt Linh không đáp, nàng nhắm mắt lại, mặc cho gió lạnh thổi tung mái tóc đen dài xõa tung sau lưng. Nàng bắt đầu hồi tưởng lại cảm giác khi mình còn ở Kim Đan đỉnh phong, nhưng ngay lập tức nàng gạt bỏ nó. Nàng biết, con đường cũ đã đứt đoạn, nàng không thể dựa vào ký ức đó nữa. Nàng phải tìm một lối đi mới, từ chính sự tĩnh lặng tuyệt đối của một "phế nhân".
Trong khi Nguyệt Linh đang vật lộn với thanh kiếm gỗ giữa sân sau, thì ở thế giới bên ngoài Trần phủ, mười ngày qua là mười ngày kinh hoàng nhất trong lịch sử Thiên Huyền Giới. Cái chết của ba vị Hóa Thần trung kỳ cùng hàng chục Nguyên Anh đã tạo nên một cơn địa chấn quét sạch mọi dã tâm của quần hùng.
Tại Tây Vực, bầu không khí tang thương bao trùm mười hai tông môn đứng đầu. Hỏa Ma Cung đóng chặt cổng chính, Hỏa Ma Tôn giả nhìn về phương Đông với đôi mắt tràn đầy sợ hãi. Cạnh đó, Vạn Độc Môn, Thiên Sát Các, Hắc Long Bang, Huyết Ảnh Tông, Địa Ngục Môn, U Minh Điện, Ma Diệm Tông, Thiên Ma Phái, Thương Hội Hắc Nham, Cửu U Giáo, Lục Sát Môn và Vô Hình Bang - mười hai thế lực vốn khét tiếng tàn độc, nay đều đồng loạt ban bố mật lệnh "Cấm ngôn".
Tông chủ Vạn Độc Môn ngồi trong điện thờ, giọng nói run rẩy truyền ra: "Ba vị Hóa Thần bị diệt chỉ trong một hơi thở... Đây không phải là người, đây là Thần! Truyền lệnh, phàm là đệ tử thấy người họ Trần, không cần biết đúng sai, lập tức quỳ xuống tạ lỗi, sau đó đi đường vòng vạn dặm. Kẻ nào vi phạm, chu di tam tộc!"
Tại Nam Vực phồn hoa, mười hai thế lực thương hội và gia tộc gồm: Thương Hội Kim Đa, Linh Bảo Các, Gia Tộc Mộ Dung, Nam Cung Gia, Thượng Quan Gia, Gia Tộc Âu Dương, Thiên Phú Thương Hội, Vạn Vật Đường, Trân Phẩm Các, Hải Vân Bang, Gia Tộc Gia Cát và Đông Phương Gia. Họ vốn dĩ chỉ trọng lợi ích, nay lại là những kẻ hăng hái nhất trong việc cầu an.
Mười hai đoàn xe chở đầy bảo vật, dẫn đầu là các gia chủ đích thân cưỡi linh thú, đang xếp hàng dài dằng dặc cách Trần phủ trăm dặm. Họ không dám tiến thêm, chỉ đứng từ xa bái lạy, mỗi ngày đều dâng lên những danh sách cống phẩm quý giá như khoáng thạch cực phẩm, tơ lụa thượng giới và những loại thảo dược bồi bổ nhục thân tốt nhất, chỉ mong vị "Thần nhân" kia để mắt tới một lần.
Tại Bắc Vực lạnh giá, mười hai đại tông môn kiếm đạo gồm: Kiếm Tông Bắc Vực, Thần Kiếm Sơn Trang, Hàn Băng Cung, Tuyệt Đỉnh Tông, Kiếm Khí Minh, Vô Ngấn Kiếm Phái, Thiên Sơn Kiếm Môn, Hàn Thiết Tông, Tuyết Ảnh Cung, Bắc Minh Tông, Kiếm Nhất Gia Tộc và Huyền Băng Phái. Những vị tông chủ vốn dĩ kiêu ngạo về kiếm pháp của mình, nay đều đồng loạt phong kiếm.
Kiếm Tông chi chủ đứng trên đỉnh núi tuyết, tay cầm thanh thần kiếm đã theo mình ngàn năm, nay lại thấy nó run rẩy khi hướng về Đông Vực. Ông thở dài cay đắng: "Thiên hạ kiếm đạo, nay đều phải nhìn về Đông Vực mà cúi đầu. Kiếm Ý tầng thứ mười tám... đó là cảnh giới mà chúng ta cả đời không dám mơ tới. Trần Nguyệt Linh, nàng ta thực sự có một người anh trai có thể định đoạt vận mệnh của cả giới diện này."
Về phần Vân Tiên Tông ngay tại Đông Vực, họ không hề sợ hãi mà là hãnh diện tột cùng. Vân Thiên Tôn giả trực tiếp dẫn đầu mười hai trưởng lão của mười hai đỉnh viện lớn nhất: Thiên Cơ Viện, Dược Vương Các, Kiếm Đường, Phù Chú Viện, Luyện Khí Các, Chấp Pháp Đường, Linh Thú Viện, Tàng Kinh Các, Ngự Phong Đỉnh, Tử Tiêu Đỉnh, Thanh Loan Các và Lôi Đình Viện.
Mỗi vị trưởng lão đều mang theo những bảo vật trấn viện quý nhất, cung kính đặt trước ranh giới mười dặm của Trần phủ. Vân Thiên Tôn giả đứng đó, nhìn vào màn sương mù bao phủ Trần gia, lòng thầm nhủ: "Linh nhi, con đường của con nay đã không còn ai có thể ngăn cản. Đồ nhi của ta, con chính là vầng thái dương rực rỡ nhất."
Trở lại sân sau Trần phủ, cuộc huấn luyện vẫn đang tiếp tục trong sự im lặng đáng sợ. Nguyệt Linh đứng đó đã ba canh giờ, mồ hôi ướt đẫm bộ võ phục trắng mỏng manh, làm lộ ra những đường nét gầy gò nhưng đầy sức sống của cơ thể thiếu nữ.
Trần Lạc Vũ bỗng nhiên cử động. Hắn khẽ vẩy nhành mai trong tay, một cánh hoa mỏng manh bay ra, nhưng dưới lực đạo tinh vi của hắn, nó bỗng xé rách không khí, lao thẳng về phía tâm giữa hai lông mày của Nguyệt Linh với tốc độ nhanh đến mức kinh người.
"Cảm nhận nó bằng Kiếm Ý muội đang tìm kiếm! Nếu dùng mắt nhìn, muội đã chết mười lần rồi!"
Trong bóng tối của đôi mắt nhắm nghiền, Nguyệt Linh bỗng thấy thế giới xung quanh biến đổi. Không còn tiếng gió, không còn mùi hương, chỉ còn một điểm sáng nhỏ xíu đang lao tới. Và kỳ lạ thay, thanh kiếm gỗ trong tay nàng bỗng phát ra một tiếng "ong" nhẹ nhàng mà chỉ nàng nghe thấy.
Một rung động cực kỳ yếu ớt nhưng đầy linh tính lan tỏa từ chuôi kiếm vào lòng bàn tay, chạy dọc theo cánh tay đến tận đại não nàng. Nguyệt Linh không suy nghĩ, nàng khẽ xoay nhẹ cổ tay một góc mười độ.
"Keng!"
Một tiếng va chạm thanh thúy vang lên. Cánh hoa mai mỏng manh va vào thân kiếm gỗ cứng cáp, bị lực đạo kỳ lạ chẻ đôi thành hai mảnh rụng xuống đất. Nguyệt Linh mở bừng mắt, hơi thở dồn dập, đôi mắt tím bạc rực rỡ một niềm vui sướng chưa từng có.
"Muội... thấy nó rồi. Nhịp đập của kiếm... muội cảm nhận được nó!"
Trần Lạc Vũ thu hồi nhành mai, ánh mắt hắn thoáng hiện một tia tán thưởng cực kỳ hiếm hoi. Nhưng ngay lập tức, hắn lại trở nên nghiêm khắc:
"Tốt! Kiếm Ý tầng thứ nhất - Kiếm Tâm, muội đã chạm được một cái đuôi nhỏ của nó. Nhưng đừng có đắc ý, đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình Thập Bát Tầng vĩ đại. Muội bây giờ nhục thân vẫn còn quá yếu, không thể chứa nổi ý cảnh này lâu dài. Đi theo ta!"
Hắn dẫn nàng đến trước lò đan đá nguội lạnh đặt ở góc sân.
"Bây giờ là lúc thực hành Đan Đạo. Ta đã dạy muội 'Dùng Thân Làm Lò', bây giờ muội phải thực hành. Muội không có linh hỏa, vậy hãy dùng chính sự tập trung muội vừa đạt được, dùng khí huyết mãnh liệt của dòng máu Hợp Thể để ép dược tính của Tuyết Liên ngàn năm tan chảy ngay trong bàn tay muội. Muội phải ép dược lực hóa thành tinh hoa, thấm sâu vào cốt tủy để gia cố nhục thân. Đau đớn này sẽ gấp mười lần lúc nãy, nếu muội không chịu nổi, Kiếm Ý vừa nhen nhóm cũng sẽ tan biến hoàn toàn!"
Nguyệt Linh không một chút chần chừ, nàng đặt đôi bàn tay nhỏ bé trắng ngần lên thành lò đan bằng đá lạnh lẽo. Nàng bắt đầu vận hành khí huyết theo nhịp điệu mới. Dòng máu trong huyết quản chảy xiết như thác đổ, tạo ra sức nóng mãnh liệt tỏa ra từ lỗ chân lông. Gương mặt nàng đỏ bừng lên như bị thiêu đốt, mái tóc dài đẫm mồ hôi dính bết vào trán và cổ.
Nàng rên khẽ một tiếng vì đau đớn, nhưng đôi bàn tay vẫn dính chặt vào thành lò, dùng ý chí sắt đá để nghiền nát linh tính của mười tám loại thảo dược bên trong. Dược hương bắt đầu bốc lên, không thoát ra ngoài mà bị hút ngược vào lòng bàn tay Nguyệt Linh, len lỏi vào từng sợi kinh mạch mới được nối lại.
Lâm Thanh Diệp đứng ở hành lang xa xa, tay nắm chặt chiếc khăn lụa, bà xót xa nhìn con gái mình gầy gò đứng bên lò đan khổng lồ, chịu đựng sự hành hạ của dược lực và nhiệt độ. Nhưng bà cũng thấy được, sau mỗi hơi thở nặng nề và đau đớn ấy, một luồng khí tức thanh khiết, mạnh mẽ đang âm thầm tích tụ trong người Nguyệt Linh.
Trần Lạc Vũ đứng cạnh muội muội, thanh âm trầm bổng của hắn như lời giảng đạo vang vọng:
"Hãy ghi nhớ cảm giác này. Ý đủ sâu thì Thế mới thành. Hiện tại cái Thế của muội chỉ là một tờ giấy mỏng, muội phải tích lũy từng tầng Kiếm Ý, rèn luyện nhục thân cho thật vững chắc. Khi nào Kiếm Ý của muội đủ để làm rung động cả vùng không gian này mà không cần vung kiếm, lúc đó mới là lúc nói đến Kiếm Thế. Còn bây giờ, hãy lo mà luyện cho xong bồn dược dịch này đi, Nguyệt Linh!"
Đêm đó, dưới ánh trăng bạc treo cao, Trần phủ im lìm dưới sự trấn áp của Thất ca. Mười hai tông môn khắp bốn vực vẫn đang nín thở dõi theo từng biến động từ Đông Vực. Còn bên trong sân sau, Nguyệt Linh vẫn miệt mài bên lò đan, thanh kiếm gỗ đặt ngay bên cạnh chân nàng. Nàng biết, hành trình chinh phục kiếm đạo, hôm nay mới thực sự bắt đầu bước chân đầu tiên đầy máu, mồ hôi và nước mắt. Một huyền thoại mới đang âm thầm thành hình từ đống tro tàn của quá khứ.