Bóng đêm Đông Vực dường như đặc quánh lại, bao phủ lấy sân sau Trần phủ trong một màn sương tĩnh lặng đầy áp lực.
Nguyệt Linh vẫn ngồi xếp bằng giữa sân, cơ thể nàng giờ đây không còn là nhục thân của một thiếu nữ phàm trần, mà giống như một khối thiết tinh đang bị trui rèn trong lò lửa địa ngục. Sau khi "Điểm" được hình thành trong đan điền, cái giá phải trả cho nó là sự bùng nổ của nỗi đau xé lòng.
Cái "Điểm" ấy không hề đứng yên, nó giống như một xoáy nước thu nhỏ, liên tục xoay chuyển, hút lấy mọi luồng khí huyết, dược tính và cả áp lực của không gian xung quanh vào chính nó. Nguyệt Linh cảm nhận được toàn bộ sinh lực của mình đang bị vắt kiệt.
Từng thớ thịt, từng sợi kinh mạch vốn đã được tôi luyện cứng cáp nay lại bị cơn đói khát khủng khiếp của cái "Điểm" kia ngấu nghiến. Đêm nay là đêm quan trọng nhất: Lấp đầy sự trống rỗng bằng chính ý chí của mình.
Nàng cảm thấy cơ thể như bị nghiền nát, mỗi một vòng tuần hoàn của khí huyết là một lần gân cốt như muốn nứt toác. Sự đau đớn này vượt xa sức chịu đựng của một người bình thường.
Nếu là kẻ khác, có lẽ linh hồn đã sớm tan vỡ, nhưng Nguyệt Linh, kẻ từng trải qua nỗi đau phế Kim Đan, giờ đây coi nỗi đau này là bạn đồng hành. Trong tâm trí nàng, một vùng không gian bao la hiện ra, giữa đó là một đốm sáng nhỏ bé cô độc.
Nàng từng chút, từng chút một rót ý chí của mình vào đó. Mỗi lần rót vào, đốm sáng lại lớn lên một chút, mang theo một màu tím huyền ảo. Nhưng cùng lúc đó, nhục thân nàng càng lúc càng khô héo vì mất nước và tiêu hao sinh lực trầm trọng. Mồ hôi tuôn ra như mưa, thấm đẫm bộ võ phục tím sẫm, tạo thành những vũng nước nhỏ dưới chân.
Lâm Thanh Diệp từ phía xa nhìn thấy con gái đang dần trở nên gầy rò rỉ, lòng bà thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Bà muốn chạy đến, nhưng ánh mắt ngăn cản quyết liệt của Trần Lạc Vũ khiến bà phải đứng lại.
"Mẹ, đây là con đường của con bé. Người không thể can thiệp, nếu không con bé sẽ vĩnh viễn không thể vượt qua giới hạn của chính mình," Lạc Vũ nói khẽ, tay siết chặt thành quyền. Hắn biết, nếu mình ra tay, Nguyệt Linh sẽ mãi mãi là một đóa hoa trong lồng kính, không bao giờ có thể tự mình chấn hưng lại Trần gia. Hắn đau lòng, nhưng hắn phải tàn nhẫn, vì chỉ có sự tàn nhẫn này mới đổi lại được tương lai cho muội muội.
Trong khi Nguyệt Linh đang vật lộn trong cơn đau, thì tại hư không cao xa, ba vị sứ giả Đại Thừa vẫn đang đứng đó, nhìn xuống mọi biến động trong sân sau qua tấm gương hư ảnh.
Bạch Y sứ giả, người đứng đầu, khẽ nhíu mày khi thấy hình ảnh Nguyệt Linh đang gầy gò dần đi.
"Nàng ta đang tự sát sao? Cách cô đọng này quá thô bạo. Với nhục thân hạ giới, làm sao chịu nổi sức ép từ cái 'Điểm' đó?"
Kẻ thứ hai, người mặc giáp trụ ánh sáng, cũng tỏ vẻ khinh miệt:
"Cái gọi là đại đạo của Trần Lạc Vũ chỉ là sự đánh đổi ngu ngốc. Hắn đang đốt cháy sinh mạng của muội muội mình. Đến cuối cùng, dù nàng ta có thành công, cũng chỉ là một phế nhân sống dở chết dở, làm sao có thể đối mặt với những kẻ thù thực sự ở Tiên vực?"
"Im lặng!" Nữ tử mang nét mặt băng lãnh lên tiếng, mắt nàng không rời khỏi "Điểm" tím đang xoay tròn trong đan điền Nguyệt Linh.
"Các người không thấy sao? Nàng ta không hề tiêu hao sinh lực một cách vô ích. Nhìn kỹ đan điền của nàng ta kìa, nó đang hấp thụ chính sự phản chấn từ màn chắn không gian của chúng ta!"
Hai vị sứ giả kia giật mình, tập trung thần niệm nhìn kỹ lại. Đúng như nàng nói, mỗi khi cái "Điểm" tím quay một vòng, nó lại khẽ hút lấy một chút dư chấn từ màn chắn vàng kim mà họ đang dựng lên để bảo vệ Thiên Huyền Giới. Đây chính là cách nàng lợi dụng "áp lực của kẻ thù" để tôi luyện chính mình.
Bạch Y sứ giả không nói gì, nhưng đôi mắt hắn lộ vẻ kinh ngạc.
"Trần Lạc Vũ, ngươi thật độc ác. Ngươi muốn biến nàng ta thành một vật chứa có thể hấp thụ cả Thiên địa sao?"
Bạch Y sứ giả trầm giọng, ánh mắt hắn dõi theo luồng ánh sáng yếu ớt nhưng đầy kiên cường tỏa ra từ sân sau Trần phủ.
"Hãy cứ quan sát," Bạch Y sứ giả nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng và quyết đoán. "Nếu nàng ta vượt qua được ngưỡng cửa đó, nàng ta sẽ là chìa khóa để chúng ta xem xét liệu Trần Lạc Vũ thực sự đang muốn làm gì với giới diện này. Nhưng nếu nàng ta gục ngã... thì ngay cả lời thỉnh cầu của tông môn Tiên vực cũng không cứu nổi Trần gia đâu."
Quay lại sân sau Trần phủ, Nguyệt Linh đã hoàn toàn mất đi sự kiểm soát đối với cảm giác của cơ thể. Nàng chỉ còn thấy một luồng ý chí duy nhất: Phải làm chủ cái "Điểm" kia. Từng luồng dược lực từ đan điền cũ, từng sợi tơ Kiếm Tâm, tất cả đều được nàng dồn vào.
Đột nhiên, cái "Điểm" ấy bùng nổ. Không phải nổ tung gây sát thương, mà là nó bung ra, trải dài, chiếm cứ lấy toàn bộ không gian đan điền của nàng. Đan điền vốn dĩ là một nơi trống rỗng, giờ đây đã được lấp đầy bằng một thứ năng lượng đặc quánh, nặng nề và tràn đầy uy lực.
Nguyệt Linh cảm thấy toàn bộ gân cốt trong người mình như được đúc lại bằng sắt thép. Nàng mở bừng mắt. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt nàng không còn là đôi mắt của một thiếu nữ, mà ẩn chứa một sự trầm mặc của những ngọn núi vạn năm.
"Thành công rồi..." Nàng thào thào, âm thanh khan đặc.
Trần Lạc Vũ bước tới, hắn đưa tay ra đỡ nàng dậy. Lần này, cơ thể Nguyệt Linh không còn run rẩy vì kiệt sức, mà trái lại, nó cứng cáp và tỏa ra một sức mạnh ngầm đầy đe dọa. Hắn nhìn vào vùng đan điền của nàng, nơi đang cuộn trào một nguồn năng lượng thâm trầm.
"Tầng thứ hai hoàn thành. Nhưng muội đừng mừng sớm. Để thực sự làm chủ được nó, muội phải trải qua bài kiểm tra tiếp theo."
Hắn nhìn lên bầu trời, dù không thể nhìn thấy ba vị sứ giả bằng mắt thường, nhưng Nguyệt Linh thông qua Kiếm Tâm đã cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ trên không trung đè nặng xuống. Nàng không cần nhìn, nàng vẫn biết họ đang ở đó, đang quan sát mình bằng sự khinh miệt và nghi hoặc.
"Họ đã thấy hết những gì muội làm. Họ biết muội đang hấp thụ dư chấn của họ. Chắc chắn họ sẽ không để muội yên ổn trong bốn tháng tới đâu."
Nguyệt Linh đứng thẳng người, dù nhục thân còn mệt mỏi nhưng linh hồn nàng lại vô cùng tỉnh táo. Nàng không hướng mắt nhìn lên, chỉ xoay người về phía màn đêm bao la, nơi luồng áp lực kia đang lan tỏa. Nàng không cần nhìn thấy kẻ địch, nàng chỉ cần "biết" sự hiện diện của họ thông qua sự nhạy bén của Kiếm Tâm.
"Họ muốn thử sức muội sao?"
"Không chỉ thử sức," Lạc Vũ lạnh lùng nói. "Họ muốn xem muội có đủ tư cách để sống sót khi ta rời đi không. Ngày mai, ba vị sứ giả đó sẽ hạ xuống một phân thân Đại Thừa để kiểm tra thực lực của muội. Nếu muội thua, muội chết. Nếu muội thắng, họ sẽ phải cúi đầu trước cái kết quả mà muội vừa tạo ra."
Nghe đến "phân thân Đại Thừa", trái tim Nguyệt Linh khẽ rung lên, nhưng ngay lập tức, nguồn năng lượng trong đan điền của nàng bỗng xoay chuyển, như đang hưng phấn vì được thách thức. Nàng cúi đầu, trong tâm trí, nàng đã khóa chặt lấy sự tồn tại của ba kẻ đang đứng ngoài ranh giới. Nàng biết, trận chiến này đã định đoạt được tương lai của nàng. Từ đây, nàng không còn là cô bé yếu đuối của ngày xưa, mà là một chiến binh thực thụ, người đã vượt qua cái chết để tìm lại ánh sáng.
Trần Lạc Vũ nhìn nàng, một nụ cười hiền hậu nở trên môi. Hắn biết, công lao của hắn không hề uổng phí. Nàng đã xứng đáng với sự hy sinh của hắn. Ngày mai sẽ là ngày mà cả thế giới này sẽ phải kinh ngạc, và công nhận nàng là vị chúa tể mà họ đáng lẽ ra phải tôn trọng từ lâu. Cuộc hành trình này còn dài, nhưng nàng đã có đủ sức mạnh để đi đến cuối cùng. Và nàng, Trần Nguyệt Linh, sẽ làm được điều đó. Nàng đã chứng minh rằng, ý chí sắt đá có thể vượt qua tất cả, và chỉ cần có niềm tin, bất cứ điều gì cũng có thể trở thành sự thật.
Sự chuẩn bị cho trận chiến định mệnh này, mới chỉ là bắt đầu của một chương huy hoàng nhất trong cuộc đời nàng, nơi mà mỗi hơi thở, mỗi nhịp tim đều là những lời tuyên chiến đanh thép nhất với số phận. Mọi sự mệt mỏi, mọi vết thương dường như tan biến trước khát vọng chiến đấu đang bùng lên như lửa cháy.
Nàng nhắm mắt, cảm nhận sự luân chuyển của năng lượng trong cơ thể, mỗi mạch máu, mỗi tế bào đều đang chuẩn bị cho ngày mai, ngày mà nàng sẽ chứng minh cho cả thiên hạ thấy, một Trần Nguyệt Linh không cần linh lực vẫn có thể đứng trên đỉnh cao, vẫn có thể khiến thần thánh phải cúi đầu nể sợ. Dưới ánh trăng mờ ảo của đêm khuya, nàng như một chiến binh bất bại, sẵn sàng đối mặt với bất cứ kẻ thù nào, kể cả đó là phân thân của những vị Đại Thừa sứ giả cao cao tại thượng. Mỗi nhịp đập trong đan điền như tiếng trống trận thúc giục nàng tiến lên, bỏ lại sau lưng sự yếu đuối và nỗi đau.
Nàng không còn là một phế nhân, mà là một thanh bảo kiếm đang được mài sắc trong bóng tối, chờ đợi ngày rực sáng, xuyên thủng màn đêm của những kẻ đang muốn định đoạt vận mệnh của Thiên Huyền Giới. Ngay lúc này, hơi thở của nàng đã hoàn toàn đồng nhất với tiếng gió, với tiếng lá rơi, và với chính sức mạnh mà nàng vừa chinh phục được, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi khi ánh dương của ngày mai bắt đầu ló rạng trên đường chân trời.
Ánh sáng rạng đông dần dần lan tỏa, mang theo hơi thở của một ngày mới đầy biến động. Nguyệt Linh đứng dậy, đôi mắt nàng nhìn về phía ranh giới hư không, nơi ba vị sứ giả Đại Thừa đang lặng lẽ quan sát. Nàng biết, trận chiến này không chỉ là để sinh tồn, mà là để khẳng định sự tồn tại của Trần gia trên mảnh đất này. Từng tia nắng đầu tiên chiếu rọi lên gương mặt cương nghị của nàng, làm nổi bật lên vết sẹo nhỏ trên khóe môi - vết tích của quá trình luyện đan khổ hạnh đêm qua. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bùng nổ của năng lượng trong đan điền. Đây không phải là sự bùng nổ của linh lực, mà là sự bùng nổ của ý chí được tôi luyện qua ngàn tầng đau đớn. Nàng đã sẵn sàng. Trần Lạc Vũ đứng bên cạnh, ánh mắt hắn thoáng hiện lên một tia tự hào sâu sắc. Hắn biết, muội muội hắn đã thực sự trưởng thành. Không còn là cô bé yếu đuối chờ đợi sự bảo hộ, Nguyệt Linh giờ đây đã là một nữ chiến binh thực thụ, người sẽ viết nên chương sử huy hoàng cho cả Thiên Huyền Giới.
Cơn gió sáng sớm thổi qua sân sau, làm bay phất phơ mái tóc của Nguyệt Linh. Nàng đứng đó, hiên ngang và kiên cường, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi, đón chờ những cơn sóng dữ của định mệnh. Những vị sứ giả Đại Thừa từ hư không nhìn xuống, họ cũng đang chờ đợi. Ai sẽ là kẻ chiến thắng? Ai sẽ là kẻ phải cúi đầu? Câu trả lời sẽ sớm được viết nên bởi chính thanh kiếm gỗ trong tay Nguyệt Linh và ý chí quật cường không bao giờ khuất phục của nàng. Ngày mới đã bắt đầu, và một huyền thoại mới, một Trần Nguyệt Linh vĩ đại, đã chính thức ra đời giữa lòng Thiên Huyền Giới.
Mọi sự chú ý giờ đây dồn cả về Trần phủ. Người dân Đông Vực, các tông môn lớn nhỏ, tất cả đều nín thở chờ đợi. Những kẻ đã từng khinh rẻ nàng, những kẻ đã từng dẫm đạp lên hy vọng của nàng, tất cả sẽ phải nhìn thấy nàng đứng trên đỉnh vinh quang. Sự im lặng của buổi sáng này là sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn nhất mà Thiên Huyền Giới từng chứng kiến. Nguyệt Linh đã sẵn sàng. Còn thế giới này, liệu đã sẵn sàng đón nhận sự trở lại của một vị Chúa Tể? Câu trả lời sẽ được vén màn trong trận chiến sắp tới, nơi mà máu và vinh quang sẽ hòa quyện vào nhau, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới cho cả giới diện.
Nàng không hề run sợ. Mỗi tế bào trong cơ thể nàng đều đang khao khát được chiến đấu, được thể hiện bản lĩnh của mình trước mắt những kẻ thượng giới kia. Đây là cơ hội để nàng cho họ thấy, dù có là phế nhân, dù có phải trải qua bao nhiêu đau đớn, nàng vẫn có thể vươn mình trở thành một tồn tại khiến người khác phải khiếp sợ. Trần Lạc Vũ vẫn đứng đó, như một cột trụ tinh thần, bảo vệ muội muội mình trước mọi giông bão của thời cuộc. Hai anh em, một người trấn áp cả giới diện, một người đang trên đường trở thành huyền thoại, họ cùng nhau đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất mà định mệnh đã đặt ra. Ngày mai, hay đúng hơn là ngay lúc này đây, chính là lúc để nàng chứng minh rằng, Trần Nguyệt Linh là một cái tên mà cả vũ trụ này sẽ phải ghi nhớ. Và nàng, bằng chính ý chí sắt đá của mình, sẽ bước tới đỉnh cao đó, dù con đường ấy có đầy chông gai, máu và nước mắt.
Trần Lạc Vũ khẽ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng: "Linh nhi, nếu đã sẵn sàng, hãy bước ra ngoài." Nguyệt Linh gật đầu, nàng quay lưng bước đi, mỗi bước chân của nàng đều mang theo sự tự tin và quyết tâm mãnh liệt. Cánh cổng Trần phủ lại mở ra, lần này không chỉ đón nhận những kẻ bái kiến, mà còn là mở ra cánh cửa dẫn đến một hành trình vĩ đại, một hành trình mà nàng sẽ trở thành chúa tể. Mọi con mắt đều đổ dồn vào nàng. Những kẻ từng khinh khi, những kẻ từng quỳ lạy, giờ đây đều nhìn nàng với ánh mắt kinh hãi. Họ nhận ra, nàng không còn là nàng của ngày hôm qua nữa. Nàng đã lột xác, trở thành một chiến binh thực thụ, một người có khả năng vượt qua những giới hạn mà con người tưởng chừng không thể. Trận chiến vẫn tiếp diễn, mỗi nhịp tim, mỗi hơi thở của nàng đều là một lời khẳng định cho sự mạnh mẽ của chính mình. Sự kinh ngạc dần biến thành sự kính phục. Họ không còn nhìn nàng với ánh mắt khinh khi, mà là với sự nể trọng sâu sắc. Và đó, chính là cách nàng bắt đầu con đường của một vị chúa tể.
Nguyệt Linh vẫn không dừng lại. Nàng càng đánh càng hăng, mỗi đường kiếm của nàng đều mang theo sức mạnh của cả một vùng đan điền đã hóa vực khí. Cuối cùng, phân thân Đại Thừa sứ giả cũng dần tan biến trước sự uy lực của Nguyệt Linh. Một chiến thắng vẻ vang! Cả Thiên Huyền Giới chấn động. Nàng đã chứng minh được sức mạnh của mình. Và đó chỉ mới là bắt đầu. Một chương huy hoàng mới đã mở ra cho Trần Nguyệt Linh, một huyền thoại thực sự đã bắt đầu từ chính ngày hôm nay. Mọi ánh mắt giờ đây đều đổ dồn về phía nàng, không phải với sự thương hại, mà với sự ngưỡng mộ và kính sợ tột cùng. Nàng là Trần Nguyệt Linh, vị chúa tể thực thụ của Thiên Huyền Giới, người sẽ đưa tên tuổi của Trần gia lên đỉnh cao vinh quang.
Nàng biết, trận chiến này đã định đoạt được tương lai của nàng. Nàng đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Từ đây, nàng không còn là cô bé yếu đuối của ngày xưa, mà là một chiến binh thực thụ, người đã vượt qua cái chết để tìm lại ánh sáng. Trần Lạc Vũ nhìn nàng, một nụ cười hiền hậu nở trên môi. Hắn biết, công lao của hắn không hề uổng phí. Nàng đã xứng đáng với sự hy sinh của hắn. Ngày mai sẽ là ngày mà cả thế giới này sẽ phải quỳ dưới chân nàng, phải nể sợ nàng, và phải công nhận nàng là vị chúa tể mà họ đáng lẽ ra phải tôn trọng từ lâu. Cuộc hành trình này còn dài, nhưng nàng đã có đủ sức mạnh để đi đến cuối cùng. Và nàng, Trần Nguyệt Linh, sẽ làm được điều đó. Nàng đã chứng minh rằng, ý chí sắt đá có thể vượt qua tất cả, và chỉ cần có niềm tin, bất cứ điều gì cũng có thể trở thành sự thật.
Nguyệt Linh đứng trước cổng Trần phủ, hơi thở của nàng dần ổn định lại. Dù cơ thể vẫn còn đau nhức sau khi nén ép năng lượng vào đan điền, nhưng đôi mắt nàng không hề có ý định lùi bước. Áp lực từ ba vị sứ giả Đại Thừa ngoài hư không không làm nàng sợ hãi, ngược lại, nó giống như một thanh đao đang mài sắc ý chí của nàng.
Trần Lạc Vũ đứng bên cạnh, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn lên tầng không trung hỗn mang. Hắn biết ba vị Đại Thừa kia đang quan sát, và trận chiến ngày mai không chỉ là kiểm tra sức mạnh của Nguyệt Linh, mà còn là một ván cờ giữa hắn và tông môn phía sau họ ở Tiên vực.
Sáng hôm sau, khi ánh dương vừa mới chạm đỉnh núi, không gian trước cổng Trần phủ đột nhiên vặn vẹo. Một đạo nhân ảnh bước ra từ hư không. Kẻ này không mang theo sát khí quá mạnh, nhưng mỗi bước chân của hắn đi xuống mặt đất đều khiến không gian xung quanh rung chuyển. Đó là phân thân của Bạch Y sứ giả, một thực thể mang sức mạnh Đại Thừa trung kỳ, đủ để xóa sổ toàn bộ Đông Vực trong một cái búng tay.
Hắn nhìn Nguyệt Linh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh miệt:
"Trần tiểu thư, ta nghe nói ngươi muốn dùng nhục thân để đối kháng với uy áp của Tiên giới? Hôm nay ta hạ xuống phân thân này, chỉ cần ngươi đỡ được ba chiêu, ta sẽ coi như ngươi có tư cách để Trần Lạc Vũ lưu lại đây thêm bốn tháng."
Nguyệt Linh không đáp. Nàng từ từ rút thanh kiếm gỗ tím bạc ra khỏi bao. Thanh kiếm không có linh khí, không có ánh sáng rực rỡ, nó chỉ là một khúc gỗ cũ kỹ đã theo nàng qua bao năm tháng. Nhưng ngay khi nàng nắm lấy chuôi kiếm, một luồng khí tức tĩnh lặng bắt đầu lan tỏa. Đó chính là sự tĩnh lặng của "Kiếm Tâm", sự tĩnh lặng của một tâm trí đã hoàn toàn tách biệt khỏi nỗi sợ hãi cái chết.
"Đến đi," nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng khắp sân phủ.
Vị sứ giả Đại Thừa không hề nương tay. Hắn vung tay lên, một đạo chỉ ảnh mang theo sức mạnh của quy luật không gian lao thẳng về phía Nguyệt Linh. Đạo chỉ ảnh này không nhanh, nhưng nó mang theo áp lực khiến không gian trên đường đi của nó bị nghiền nát thành những mảnh vụn đen kịt.
Nguyệt Linh không né tránh. Nàng cảm nhận được sự chuyển động của không gian thông qua Kiếm Tâm. Nàng bước một bước nhỏ, thân hình thiếu nữ khẽ xoay, thanh kiếm gỗ tím bạc nhẹ nhàng va chạm vào đạo chỉ ảnh. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có tiếng "xèo xèo" của sự va chạm giữa hai nguồn sức mạnh khác biệt. Một nửa sức mạnh của đạo chỉ ảnh bị sự tĩnh lặng của Kiếm Tâm hóa giải, nửa còn lại truyền thẳng vào nhục thân của nàng.
Cơn đau dữ dội ập đến như muốn xé toạc các kinh mạch. Nguyệt Linh cảm thấy máu trong người sôi lên. Nàng nghiến chặt răng, luân chuyển khí huyết, ép luồng sức mạnh kia dồn vào đan điền, nơi mà vùng năng lượng mới được cô đọng đang chờ sẵn.
"Một chiêu," nàng nói, dù máu đã rỉ ra từ khóe môi.
Vị sứ giả Đại Thừa hơi sững người. Hắn không ngờ một kẻ không có linh lực lại có thể dùng nhục thân để hóa giải một phần sức mạnh của một Đại Thừa phân thân. Hắn hừ lạnh, tay phải kết ấn, một luồng áp lực vô hình bao phủ lấy toàn bộ khu vực Trần phủ. Áp lực này nặng gấp vạn lần trọng lực mà bộ giáp đá đen hôm qua tạo ra. Đây là áp lực của quy luật không gian.
Cơ thể Nguyệt Linh chao đảo. Bộ võ phục tím sẫm của nàng bắt đầu rách nát từng mảng nhỏ, những vết máu bắt đầu thấm ra trên vai, trên tay. Nhưng thanh kiếm gỗ trong tay nàng vẫn giữ vững, mũi kiếm hướng thẳng về phía trước.
Nàng đang dùng "Kiếm Tâm" để chống đỡ. Đối với nàng, áp lực này không phải là một lực lượng vật lý, mà là một sự thách thức đối với tâm trí. Nếu tâm nàng dao động, nàng sẽ gục ngã. Nếu nàng sợ hãi, kiếm của nàng sẽ gãy.
"Hai chiêu," nàng lại lên tiếng, lần này giọng nói đã run rẩy vì nhục thân đang đứng trước ngưỡng cửa quá tải.
Trần Lạc Vũ đứng trên thềm đá, ánh mắt hắn không rời khỏi từng cử động của nàng. Hắn thấy những tia chớp tím bạc đang bắt đầu phát ra từ chính những vết thương trên người Nguyệt Linh. Đó là biểu hiện của việc nhục thân nàng đang bắt đầu thích nghi và hấp thụ sự áp chế từ phân thân Đại Thừa.
Vị sứ giả Đại Thừa bắt đầu nghiêm túc hơn. Hắn biết nếu để nàng đỡ được chiêu thứ ba, hắn sẽ mất hết uy nghiêm. Hắn giơ tay, một thanh kiếm ánh sáng được hình thành từ chính quy luật không gian xuất hiện. Thanh kiếm này không mang theo linh lực, nhưng nó mang theo sự sắc bén của một kẻ nắm giữ quy luật.
Hắn chém xuống. Đường kiếm này xé nát hư không, mục tiêu là yết hầu của Nguyệt Linh.
Nguyệt Linh cảm nhận được cái chết đang đến gần. Nàng nhắm mắt lại. Trong tâm trí, thanh kiếm gỗ tím bạc không còn là một vật thể nữa, nó đã trở thành một phần của không gian này. Nàng không vung kiếm để đỡ, nàng vung kiếm để "cắt đứt" sự kết nối của đường kiếm kia với không gian.
"Keng!"
Thanh kiếm gỗ va chạm vào thanh kiếm ánh sáng. Một sự rung động khủng khiếp lan tỏa ra khắp toàn bộ Đông Vực, khiến những ngọn núi xung quanh đồng loạt sụp đổ. Nguyệt Linh ngã quỵ xuống đất, bộ võ phục hoàn toàn tan nát, khắp người là những vết cắt đẫm máu. Nhưng thanh kiếm ánh sáng của vị sứ giả đã biến mất.
Phân thân của vị sứ giả đứng đó, nhìn Nguyệt Linh với sự kinh ngạc tột độ. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi vết nứt vừa xuất hiện do sự va chạm với thanh kiếm gỗ.
"Ngươi... đã đạt tới cảnh giới 'Chặt đứt quy luật'?" vị sứ giả gằn giọng, giọng điệu không còn chút vẻ khinh miệt nào.
Nguyệt Linh không trả lời. Nàng chống kiếm đứng dậy, dù hơi thở đã rất yếu. Nàng không cần thắng, nàng chỉ cần đỡ được ba chiêu.
Vị sứ giả nhìn nàng một hồi lâu, sau đó vung tay, phân thân dần tan biến vào hư không. Chỉ còn lại câu nói vọng lại: "Trần Lạc Vũ, ngươi đã thắng. Bốn tháng tới, không ai dám quấy rầy nơi này."
...