Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 92: Cửu trọng tử lôi



Bầu trời Thiên Huyền Giới lúc này như bị xé toạc ra bởi một bàn tay vô hình. Vòng xoáy mây đen trên đỉnh Vân Tiên Tông không ngừng mở rộng, từ mười dặm lên tới trăm dặm, rồi nghìn dặm, biến cả một vùng trời đất vốn thanh bình thành một lò bát quái khổng lồ chứa đầy sấm sét hủy diệt.

​Những lão quái vật Hóa Thần đang đứng quan sát từ xa đều không tự chủ được mà lùi lại thêm vài dặm. Sắc mặt ai nấy đều trắng bệch, môi run rẩy:

"Cửu Trọng Tử Lôi... Đây là kiếp số dành cho những kẻ bị Thiên đạo chối bỏ, mười kẻ độ kiếp thì chín kẻ tan thành mây khói. Nha đầu này rốt cuộc đã làm gì mà khiến trời cao phẫn nộ đến mức này?"

​Nguyệt Linh đứng giữa hư không, bóng dáng mảnh mai đối diện với biển mây sấm sét cuồn cuộn. Nàng không dùng bất kỳ pháp bảo phòng ngự nào, chỉ cầm duy nhất thanh U Lôi Kiếm.

​Đạo lôi thứ nhất giáng xuống!

​Một cột sáng tím sẫm to như thân rồng lao thẳng xuống với tốc độ ánh sáng. Không gian nơi nó đi qua đều bị thiêu rụi, để lại những vệt đen ngòm của hư không bị xé rách. Nguyệt Linh gầm khẽ, nàng vung kiếm chém ngang, một luồng kiếm khí mang theo Thái Sơ U Hỏa va chạm trực diện.

​Oanh! Dư chấn thổi bay đỉnh của ba ngọn núi lân cận, nhưng Nguyệt Linh vẫn đứng vững, mái tóc tung bay trong cuồng phong.

​Tiếp đó, đạo thứ hai, thứ ba, rồi đến thứ sáu liên tiếp giáng xuống không cho nàng lấy một hơi thở. Lôi đình lúc này không còn là những cột sáng đơn thuần, mà hóa hình thành những binh khí viễn cổ: thương, búa, xích, đao... mỗi một kích đều mang theo sức nặng của quy tắc giới diện.

​Cơ thể Nguyệt Linh bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ tà áo đen, nhưng ánh mắt nàng lại càng thêm rực cháy. Nàng không phải đang chịu đựng thiên kiếp, mà nàng đang hấp thụ nó!

​"Đến đây! Dùng lôi đình của các ngươi để rèn đúc thần niệm cho ta!"

​Nguyệt Linh thét lớn, viên Thần Niệm Hóa Hình trên trán nàng đột ngột rời khỏi cơ thể, lao thẳng vào giữa đám mây lôi kiếp. Hành động điên cuồng này khiến Vân Thiên Tôn Giả suýt chút nữa ngã khỏi mỏm đá: "Nguyệt Linh! Con điên rồi sao?! Lấy thần niệm ngạnh kháng tử lôi?!"

​Sự kinh khủng thực sự bắt đầu khi đạo lôi thứ chín - đạo lôi cuối cùng và cũng là mạnh nhất - bắt đầu thành hình.

​Bầu trời đột nhiên im lặng một cách quỷ dị. Tất cả những dải lôi điện tím xung quanh co rút lại, nén vào một điểm duy nhất tại tâm vòng xoáy. Không gian sụp đổ hoàn toàn, lộ ra một vùng hư vô tăm tối. Từ trong vùng hư vô ấy, một thanh trường mâu màu tím đen, dài hàng vạn trượng, mang theo khí tức tuyệt diệt của Thiên đạo từ từ hạ xuống.

​Đây chính là Trọng Tội Chi Mâu. Nó không nhắm vào thân thể, mà nhắm thẳng vào đạo tâm và linh hồn.

​"Trời ơi... Đó là sát chiêu của Thiên đạo nhằm diệt tuyệt thiên tài!" Một vị lão tổ Hóa Thần kinh hãi thét lên, tay chân bủn rủn.

​Dưới áp lực của đạo lôi thứ chín, toàn bộ đệ tử Vân Tiên Tông đều bị ép phục xuống đất, không thể ngẩng đầu. Tô Minh nghiến răng đến bật máu, cố gắng nhìn lên không trung, trong lòng gào thét tên nàng.

​Nguyệt Linh cảm thấy linh hồn mình như đang bị xé ra làm muôn mảnh. Nhưng ngay lúc đạo tâm sắp lung lay, hình bóng của Trần Lạc Vũ trước khi tan biến lại hiện lên trong tâm trí nàng.

​"Muội chính là thanh kiếm của chính mình..."

​"Phá cho ta!"

​Nguyệt Linh hét lên một tiếng xé lòng. Toàn bộ một trăm viên linh thạch cực phẩm và linh lực tích lũy một năm bùng nổ. Nàng không lùi mà tiến, cả người và kiếm hòa làm một, hóa thành một đóa sen đen khổng lồ rực cháy tím lịm, va chạm với Trọng Tội Chi Mâu ngay giữa chín tầng mây.

​OÀNG!!!

​Một tiếng nổ lớn chưa từng có vang vọng khắp toàn bộ Thiên Huyền Giới. Một quầng sáng hình cầu màu tím lan tỏa ra vạn dặm, thổi bay toàn bộ mây đen trên bầu trời. Ánh sáng ấy chói lòa đến mức ngay cả những đại năng Hóa Thần cũng phải nhắm mắt, thần thức bị chấn động đến mức tê liệt.

​Mười hơi thở trôi qua...

​Bầu trời dần trở lại yên tĩnh. Mây đen tan biến, lộ ra ánh nắng vàng rực rỡ của buổi hoàng hôn.

​Trên hư không, một bóng dáng mảnh mai đứng sừng sững. Toàn bộ quần áo của nàng đã bị đánh nát, chỉ còn lại lớp sương mù tím đen mờ ảo che phủ cơ thể. Thế nhưng, khí tức tỏa ra từ nàng lúc này lại khiến cả trời đất phải run rẩy.

​Viên thần niệm trên trán nàng giờ đây đã hoàn toàn hóa thành thực thể, lấp lánh như lưu ly, mang theo uy nghiêm bất khả xâm phạm. Một vòng tròn lôi hỏa tím sẫm xoay chuyển sau lưng nàng, minh chứng cho việc nàng đã vượt qua cửa tử.

​Nguyệt Linh - Hóa Thần kỳ, chính thức xuất thế!

​Ba mươi sáu ngọn núi của Vân Tiên Tông đồng loạt phát ra tiếng chim hót phượng gáy, linh khí từ bốn phương tám hướng điên cuồng đổ về như đang chúc tụng vị Nữ Đế mới của giới này.

​Những lão quái vật từ xa nhìn thấy cảnh này, không một ai dám ho một tiếng, tất cả đều cúi đầu thật thấp, đồng thanh hô lớn:

"Chúc mừng đạo hữu thăng cấp Hóa Thần, đứng đầu Thiên Huyền!"

Dưới sự chứng kiến của vạn tu sĩ và những đôi mắt kinh hãi từ các lão quái vật phương xa, đạo lôi thứ chín - Trọng Tội Chi Mâu - hoàn toàn bao trùm lấy Nguyệt Linh.

​Không giống như những đạo lôi trước đó chỉ phá hủy nhục thân, Trọng Tội Chi Mâu mang theo quy tắc "Thẩm Phán". Khi nó chạm vào mũi kiếm U Lôi, không có tiếng nổ lớn ngay lập tức, mà là một vùng không gian sụp đổ lặng lẽ. Nguyệt Linh cảm thấy bản thân không phải đang chống chọi với sấm sét, mà là đang chống chọi với cả một thế giới.

​"Hự!"

​Nguyệt Linh phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Thần niệm hóa hình trên trán nàng bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti. Trong bóng tối của ý thức, vô số ảo ảnh hiện ra: hình ảnh gia tộc bị tàn sát, hình ảnh nàng thất bại và tan biến, và hơn hết là bóng lưng của huynh trưởng Lạc Vũ đang xa dần vào cõi vĩnh hằng mà nàng không bao giờ chạm tới được.

​"Muốn dùng tâm ma để bẻ gãy đạo tâm của ta?"

​Nguyệt Linh nghiến răng, máu từ kẽ răng chảy xuống làm đỏ rực cả khóe môi.

​"Trời muốn diệt ta, ta diệt trời! Quy tắc của giới này... không nhốt nổi ta!"

​Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thái Sơ U Hỏa trong đan điền nàng bùng phát đến cực hạn. Ngọn lửa đen không còn cháy âm ỉ mà bốc cao hàng trượng, quấn chặt lấy thanh U Lôi Kiếm. Sự kết hợp giữa Lôi đình diệt thế và Hỏa diễm khởi nguyên đã tạo ra một loại sức mạnh mới: Thái Sơ Tử Lôi.

​"PHÁ!"

​Nguyệt Linh thét lên một tiếng chấn động vạn dặm. Nàng không lùi mà tiến, dẫm nát hư không, mượn sức mạnh của một trăm viên linh thạch cực phẩm cuối cùng đang tan rã, đẩy toàn bộ sức mạnh vào nhát đâm cuối cùng.

​Rắc!

​Thanh trường mâu khổng lồ của Thiên đạo bắt đầu xuất hiện những vết nứt màu tím. Sau đó, một tiếng nổ xé toạc màng nhĩ của tất cả tu sĩ trong vòng trăm dặm vang lên. Trọng Tội Chi Mâu vỡ tan thành vạn mảnh vụn lôi điện, bắn tung tóe khắp bầu trời Thiên Huyền Giới như một trận mưa sao băng màu tím.

​Giữa đống đổ nát của không gian, Nguyệt Linh đứng sừng sững. Khí tức của nàng bắt đầu biến đổi một cách nghịch thiên.

​Toàn bộ mảnh vụn của Tử Tiêu Thần Lôi không hề tan biến mà bị một lực hút vô hình kéo ngược vào cơ thể Nguyệt Linh. Nàng đang dùng chính tàn dư của Thiên kiếp để rèn đúc lại kinh mạch và xương cốt. Lớp da thịt bị cháy sém tróc ra, lộ ra làn da trắng ngần lấp lánh ánh huỳnh quang, mỗi một lỗ chân lông đều phun trào linh khí tinh thuần nhất.

​Viên thần niệm trên trán nàng sau khi kinh qua tôi luyện đã hoàn toàn ổn định, hóa thành một tiểu nhân nhỏ xíu có diện mạo y hệt Nguyệt Linh, ngồi xếp bằng giữa lôi hải tím thẫm.

​Hóa Thần Sơ Kỳ... Hóa Thần Trung Kỳ!

​Khí tức của nàng tăng tiến một cách điên cuồng, chỉ dừng lại khi chạm đến ngưỡng cửa Hóa Thần Hậu Kỳ. Nhờ vào việc hấp thụ trực tiếp đạo lôi thứ chín và linh khí của một trăm viên cực phẩm linh thạch, tu vi của nàng đã vượt qua hàng trăm năm khổ luyện của kẻ khác chỉ trong một hơi thở.

​Bầu trời bỗng chốc trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Mây đen tan rã, để lộ ra những tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua lớp sương tím còn sót lại.

​Từ phía xa, những lão quái vật Hóa Thần vốn đang đứng xem với tâm thế kinh hãi, giờ đây đồng loạt hạ xuống mặt đất, không một ai dám đứng cao hơn Nguyệt Linh. Họ cảm nhận được một luồng uy áp từ nàng - không phải là uy áp của tu sĩ cùng cấp, mà là uy áp của một vị chúa tể.

​Vân Thiên Tôn Giả nhìn đồ đệ của mình, đôi mắt lão nhòe đi vì xúc động. Lão biết, kể từ ngày hôm nay, Vân Tiên Tông sẽ không còn là một tông môn hạng nhất bình thường nữa. Sự xuất hiện của Nguyệt Linh đã chính thức đưa tông môn lên vị thế bá chủ Thiên Huyền Giới.

​"Chúc mừng sư tỷ thăng cấp Hóa Thần!"

​Tiếng hô của Tô Minh và hàng vạn đệ tử vang dội khắp các đỉnh núi, kéo dài không dứt.

​Nguyệt Linh thu hồi kiếm, đáp xuống đỉnh núi chính. Nàng nhìn về hướng Bắc - nơi nàng đã chôn giấu con đường thăng thiên cổ xưa. Đôi mắt nàng bình thản nhưng chứa đựng tham vọng che cả bầu trời.

​"Hóa Thần đã xong. Chấp Pháp Điện, chuẩn bị đón nhận cơn giận của Trần gia ta đi."

Quầng sáng tím từ vụ nổ dần thu liễm, để lộ ra một khung cảnh khiến vạn vật phải nín thở. Bầu trời sau cơn thịnh nộ của Thiên đạo không còn là màu xanh biếc thông thường, mà bị nhuộm thành một màu tím nhạt của lôi dịch còn sót lại.

​Nguyệt Linh đứng đó, thân hình mảnh mai nhưng lại mang theo sức nặng của cả một giới diện. Luồng khí tức từ nàng không ngừng bùng phát, từ Hóa Thần Sơ Kỳ ổn định lại, rồi dưới sự kinh hãi của các lão quái vật, nó tiếp tục leo thang, vững vàng tiến vào Hóa Thần Trung Kỳ.

​Nhờ vào việc cắn nuốt trực tiếp đạo lôi thứ chín và dược lực tích tụ từ viên Yêu đan Cấp 5 của Long Hổ trước đó, Nguyệt Linh đã thực hiện một cú nhảy vọt mà kẻ khác phải mất hàng nghìn năm.

​Từ phía xa, những luồng sáng mạnh mẽ vốn ẩn mình trong mây bấy lâu nay rốt cuộc cũng lộ diện. Đó là những lão quái vật Hóa Thần ẩn thế của Thiên Huyền Giới: Khô Diệp Lão Tổ của Bắc Vực, Vô Trần Sư Thái của Tây Phương... Những kẻ vốn dĩ tự phụ là đỉnh cao thế giới, giờ đây đồng loạt hạ thấp độn quang, đáp xuống mặt đất dưới chân núi Vân Tiên Tông.

​Họ không dám bay cao hơn Nguyệt Linh. Đó là sự tôn trọng tuyệt đối dành cho kẻ vừa mới "trấn áp" được Thiên đạo.

​"Vân Thiên đạo hữu, chúc mừng lệnh đồ thoát thai hoán cốt, bước vào hàng ngũ Chí tôn của giới này!" Khô Diệp Lão Tổ chắp tay, giọng nói khàn khàn đầy vẻ kính nể.

​Vân Thiên Tôn Giả vuốt râu cười lớn, nhưng trong mắt vẫn còn vương chút dư chấn từ trận lôi kiếp vừa rồi. Lão biết, đồ đệ này của lão đã thực sự vượt ra khỏi tầm vóc của một thiên tài thông thường.

​Tại chân núi, hàng vạn đệ tử Vân Tiên Tông vẫn quỳ sụp xuống đất. Tô Minh quỳ ở hàng đầu, đôi mắt đỏ hoe vì kích động. Hắn nhìn bóng dáng Nguyệt Linh lơ lửng trên cao, tâm trạng vừa mừng rỡ cho nàng, vừa cảm thấy khoảng cách giữa hai người đã hóa thành lạch trời vạn trượng. Kim Đan viên mãn của hắn, đặt trước mặt vị Nữ đế Hóa Thần này, ngay cả tư cách làm hộ vệ cũng thật xa xỉ.

​Nguyệt Linh thu lại U Lôi Kiếm, bước chân trần giẫm lên hư không như giẫm lên bậc thang vô hình, chậm rãi hạ xuống trước sảnh Vân Tiên Điện.

​Nàng nhìn lướt qua đám đông, ánh mắt đi tới đâu, áp lực từ thần niệm thực thể khiến các tu sĩ ở đó đều phải cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng. Khi ánh mắt nàng dừng lại trên người Vân Thiên Tôn Giả, vẻ lạnh lùng mới tan biến, thay vào đó là sự tôn trọng:

​"Sư phụ, đệ tử đã không phụ sự kỳ vọng."

​"Tốt! Tốt lắm!" Vân Thiên Tôn Giả nghẹn ngào, lão lấy ra một chiếc áo choàng bằng lông bạch hạc khoác lên vai nàng. "Con nay đã là Hóa Thần Trung Kỳ, đứng đầu giới này. Từ giờ trở đi, Vân Tiên Tông sẽ lấy con làm tôn!"

​Nguyệt Linh lắc đầu, nàng nhìn về hướng Kinh thành, rồi lại nhìn về phía phương Bắc xa xăm - nơi nàng chôn giấu kẽ hở thăng thiên.

​"Con bế quan một năm, cũng đã đến lúc thực hiện lời thề. Chấp Pháp Điện ở kinh thành chắc hẳn đã chờ con quá lâu rồi."

​Ngôn ngữ của nàng bình thản, nhưng sát ý bên trong lại khiến nhiệt độ xung quanh đột ngột hạ thấp xuống độ đóng băng. Các lão quái vật đứng gần đó nghe thấy ba chữ "Chấp Pháp Điện" thì đều rùng mình. Họ hiểu rằng, một cuộc thanh trừng đẫm máu nhắm vào thế lực cai trị giới diện này sắp sửa bắt đầu.

​Dưới chân Nguyệt Linh, Tử Tiêu Thần Lôi vẫn lách tách cháy, báo hiệu cho một kỷ nguyên mới của Thiên Huyền Giới: Kỷ nguyên mà Chấp Pháp Điện không còn là trời, mà Trần gia mới là chủ tể.