Thai Trung Tử

Chương 11



Quân lương không phải sổ sách hậu trạch.

 

Một khi lật ra, liên lụy chính là biên quan, triều đình, mạng người.

 

Nếu Tiêu Thừa Nghiễn chỉ là nuôi ngoại thất, đoạt hồi môn, ta còn có thể từ từ lột da hắn.

 

Nhưng sổ quân lương vừa xuất hiện, sẽ không còn chuyện từ từ nữa.

 

Ta vuốt bụng.

 

“Tuế An, kiếp trước con sống đến bảy tuổi, đúng không?”

 

“Vâng.”

 

“Lần này, ta muốn con sống tới tám tuổi, mười tuổi, hai mươi tuổi.”

 

Ánh lửa Phật khẽ lay động.

 

Ta nhét lá thư vào trong n.g.ự.c.

 

“Cho nên dù sợ cũng phải làm.”

 

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

 

Thanh Chi lập tức thổi tắt một ngọn đèn.

 

Chu ma ma nhét xấp giấy mới chép dở vào tay áo.

 

Ngay sau đó, cửa Phật đường bị người từ bên ngoài đẩy mạnh ra.

 

Tiêu Thừa Nghiễn đứng ở cửa.

 

Phía sau hắn là bà mẫu cùng mấy hộ viện.

 

Ánh mắt hắn quét qua bàn thờ, rồi dừng trên người ta.

 

“Nàng tới Phật đường làm gì?”

 

Ta vê một nén hương, cắm vào lư hương.

 

“Trả lễ cho việc Hầu gia c.h.ế.t đi sống lại.”

 

Bà mẫu bước nhanh vào trong, ánh mắt đầu tiên liền nhìn tới hộp kinh.

 

Hộp kinh đã được Chu ma ma đặt lại nguyên vị trí.

 

Nhưng bà quá chột dạ.

 

Chỉ một ánh mắt ấy, Tiêu Thừa Nghiễn cũng hiểu rồi.

 

Sắc mặt hắn lập tức biến đổi.

 

“Mẫu thân?”

 

Môi bà mẫu khẽ động.

 

Ta cụp mắt, nhẹ nhàng vuốt bụng.

 

Hàng chữ chu sa lại hiện ra trước mắt.

 

【Tiêu Thừa Nghiễn sinh nghi, Khương thị giấu sổ sách, liên lụy Khương gia.】

 

Ta nhìn hàng chữ ấy, bỗng cảm thấy nó cũng bắt đầu sốt ruột.

 

Rất tốt.

 

Một khi nóng vội, sẽ mắc sai lầm.

 

Tiêu Thừa Nghiễn bước tới, một tay nắm c.h.ặ.t cổ tay ta.

 

Thanh Chi kinh hô:

 

“Hầu gia!”

 

Ta không giãy.

 

Lực tay hắn rất mạnh, bóp đến xương cổ tay ta đau nhói.

 

“Nàng đã lấy thứ gì?”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

 

“Hầu gia đoán xem.”

 

Ánh mắt hắn từng chút từng chút lạnh xuống.

 

“Lục soát.”

 

Sắc mặt Chu ma ma trầm hẳn.

 

“Hầu gia muốn khám người cô nương Khương gia?”

 

Tiêu Thừa Nghiễn không nhìn bà.

 

“Đây là Phật đường nhà họ Tiêu. Đêm nay, người bước vào đây không ai được rời đi.”

 

Hộ viện bắt đầu ép tới gần.

 

Nha dịch Chu ma ma mang theo lập tức rút đao nửa tấc.

 

Không khí trong Phật đường nháy mắt căng như dây đàn.

 

Bà mẫu hạ giọng:

 

“Thừa Nghiễn, đừng động đao trước mặt Phật.”

 

Tiêu Thừa Nghiễn nhìn chằm chằm ta.

 

“Vậy xin phu nhân tự mình giao ra.”

 

Ta cười nhạt.

 

“Giao cái gì?”

 

“Sổ sách.”

 

Cuối cùng hắn cũng nói ra.

 

Sắc mặt bà mẫu trắng bệch trong thoáng chốc.

 

Ta nhìn Tiêu Thừa Nghiễn, giọng rất khẽ.

 

“Hầu gia, hóa ra chàng cũng biết trong Phật đường có sổ sách.”

 

Lúc này hắn mới nhận ra mình lỡ lời.

 

Nhưng đã quá muộn.

 

Chu ma ma quay sang nhìn tên nha dịch kia.

 

“Ghi lại.”

 

Nha dịch gật đầu:

 

“Đã ghi.”

 

Trong mắt Tiêu Thừa Nghiễn lóe qua sát ý.

 

Bụng ta bỗng đau nhói dữ dội.

 

Tuế An vội vàng kêu lên:

 

“Nương, cẩn thận!”

 

Tiêu Thừa Nghiễn buông cổ tay ta ra, như đang cưỡng ép đè nén điều gì.

 

Hắn lùi lại một bước.

 

“Mời phu nhân về viện.”

 

Lần này, hắn không nói phạt.

 

Cũng không nói tra.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chỉ sai người đưa ta về viện.

 

Ta biết.

 

Hắn muốn đổi chiêu rồi.

 

13

 

Trời gần sáng, Bạch Thanh Hành xảy ra chuyện.

 

Ta vừa trở về viện chưa bao lâu, bên ngoài đã náo loạn.

 

Một nha hoàn lảo đảo xông vào.

 

“Phu nhân, không hay rồi, Bạch cô nương hộc m.á.u!”

 

Thanh Chi chắn trước cửa, không cho nàng ta tới gần.

 

Ta ngồi trên giường, cổ tay vẫn còn đau.

 

“Hộc m.á.u thì tìm đại phu, tìm ta làm gì?”

 

Sắc mặt nha hoàn trắng bệch:

 

“Bạch cô nương nói, tối nay nàng chỉ uống trà do người đưa.”

 

Thanh Chi tức đến bật cười.

 

“Trà là tự nàng ta bưng tới kính tiểu thư nhà ta, cả sảnh đều nhìn thấy. Sao lại thành tiểu thư nhà ta đưa?”

 

Nha hoàn lắp bắp:

 

“Nô tỳ cũng không biết, bên khách viện nói vậy…”

 

Trước mắt ta hiện lên hàng chữ chu sa.

 

【Bạch thị trúng độc, Khương thị mưu hại ân nhân cứu mạng.】

 

Lần này xuất hiện rất nhanh.

 

Như có người không chờ nổi muốn chụp cái tội danh này xuống.

 

Ta khoác áo đứng dậy.

 

Thanh Chi vội đỡ ta:

 

“Tiểu thư, người đừng đi, rõ ràng bọn họ đang giăng bẫy.”

 

“Không đi mới là ngồi yên nhận tội.”

 

Ta bảo nàng lấy gói mảnh vỡ chén t.h.u.ố.c kia, lại nhét hôn thư Giang Nam vào người.

 

“Đến khách viện.”

 

Khách viện đèn đuốc sáng trưng.

 

Tiêu Thừa Nghiễn đứng dưới hành lang, sắc mặt âm trầm như sắp nhỏ nước.

 

Bà mẫu ngồi bên trong, Bạch Thanh Hành tựa đầu giường, khóe môi dính m.á.u, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

 

Nàng vừa thấy ta liền co người về sau.

 

“Tỷ tỷ, ta biết tỷ hận ta, nhưng ta thật sự chưa từng muốn cướp vị trí của tỷ.”

 

Tiêu Thừa Nghiễn quay đầu nhìn ta.

 

“Lệnh Nghi, nàng có gì muốn nói?”

 

Ta liếc nhìn chén trà trên bàn.

 

“Ta có lời muốn nói, cũng phải xem đại phu nói thế nào trước.”

 

Phủ y quỳ bên cạnh, mồ hôi sắp nhỏ xuống.

 

“Bạch cô nương quả thực trúng độc.”

 

Ta hỏi:

 

“Độc gì?”

 

Phủ y ấp úng:

 

“Giống như là trúc đào.”

 

Ta nhìn Bạch Thanh Hành.

 

Ngón tay nàng siết c.h.ặ.t góc chăn.

 

Ta không vội vạch trần.

 

“Độc ở đâu?”

 

Phủ y chỉ vào chén trà trên bàn:

 

“Trong trà.”

 

“Chén nào?”

 

Trong phòng yên lặng trong thoáng chốc.

 

Trên bàn đặt ba chén trà.

 

Một chén là Bạch Thanh Hành kính ta.

 

Một chén là chén ta chưa uống.

 

Còn một chén là sau khi nàng về khách viện tự mình uống.

 

Trán phủ y đổ mồ hôi.

 

Bạch Thanh Hành khẽ nói:

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Lúc đó ta choáng đầu, không nhớ rõ.”

 

“Không nhớ cũng không sao.”

 

Ta đi tới bên bàn, cầm chén trà lên xem.

 

“Phong hết lại, đưa tới Thái Y Thự nghiệm.”

 

Sắc mặt Bạch Thanh Hành khẽ biến.

 

Tiêu Thừa Nghiễn lạnh giọng:

 

“Một cái chén trà nhỏ, hà tất phải làm lớn tới Thái Y Thự?”

 

“Bởi vì ta không tin phủ y của Hầu phủ.”

 

Phủ y cúi đầu thấp hơn.

 

Bà mẫu giận dữ:

 

“Khương Lệnh Nghi, trong mắt ngươi còn có nhà họ Tiêu hay không?”

 

Ta quay đầu nhìn bà.

 

“Có.”

 

“Cho nên t.h.u.ố.c phá t.h.a.i Hầu phủ đưa tới, ta cũng giữ lại, chuẩn bị đưa đi nghiệm cùng.”

 

Bà mẫu nghẹn lời.

 

Bạch Thanh Hành che môi ho khan hai tiếng, ho đến vai run lên.

 

Tuế An trong bụng bỗng lên tiếng.

 

“Nương, nàng ta không thật sự trúng độc.”

 

Đầu ngón tay ta khựng lại.

 

“Kiếp trước nàng ta cũng dùng chiêu này. Máu trong miệng là gói t.h.u.ố.c ngậm trước, trúc đào bôi ở mép ngoài chén trà, chạm môi là dính, nghiệm ra sẽ giống như nàng ta đã uống trà độc.”

 

Ta nhìn Bạch Thanh Hành.