25
Ngày Tuế An chào đời là một ngày nắng đẹp.
Muộn hơn đúng hai mươi sáu ngày so với ngày được viết trên mệnh chỉ.
Hải đường ngoài Đông Noãn Các đã nở.
Thanh Chi nói đó là điềm lành.
Ta đau suốt một đêm.
Đến cuối cùng, ngay cả sức mắng người cũng không còn.
Bà đỡ luôn ở bên dỗ dành ta.
“Cô nương, cố thêm chút nữa, đã thấy đầu rồi.”
Ta c.ắ.n khăn, mồ hôi đầy đầu.
Tổ mẫu ngồi ở gian ngoài.
Bà không cho ai đỡ, chống gậy ngồi thẳng tắp.
Sau này Thanh Chi kể với ta, hôm đó tổ mẫu bứt đứt ba chuỗi tràng hạt, nhưng ngoài miệng vẫn luôn mắng bà đỡ.
“Để nó bớt chịu khổ một chút, Khương gia chẳng lẽ thiếu tiền sao?”
Bà đỡ sợ đến mức suýt run tay.
Gần sáng, đứa bé cuối cùng cũng cất tiếng khóc.
Âm thanh không lớn lắm.
Có hơi khàn.
Nhưng rất bướng.
Giống như nghẹn suốt hai kiếp, cuối cùng cũng mắng ra được một câu.
Bà đỡ bế nó đến bên ta.
“Tiểu công t.ử bình an.”
Ta nghiêng đầu nhìn.
Một cục nhỏ xíu, nhăn nhúm, mặt đỏ như trái đào chín.
Nó nhắm mắt, miệng lúc mở lúc khép, khóc vô cùng nghiêm túc.
Ta giơ tay chạm nhẹ lên mặt nó.
“Tuế An.”
Tiếng khóc của nó ngừng lại trong thoáng chốc.
Như thể nghe hiểu.
Sau đó lại khóc lớn hơn.
Ở gian ngoài, cuối cùng tổ mẫu cũng không đứng vững nữa, được Chu ma ma đỡ một cái.
Lúc bà bước vào, vành mắt đỏ đến lợi hại, nhưng miệng vẫn cứng.
“Xấu.”
Thanh Chi ôm đứa bé, không nhịn được bật cười.
“Lão thái quân, trẻ con mới sinh đều như vậy, nuôi vài ngày sẽ đẹp thôi.”
Tổ mẫu trừng nàng.
“Con cháu Khương gia, xấu vài ngày cũng được.”
Ta mệt đến mức muốn cười mà không còn sức.
Tuế An được bế đi tắm rửa.
Ta nhắm mắt, thiếp đi.
Trong mộng không có lửa.
Không có d.a.o.
Không có Bạch Thanh Hành.
Chỉ có một con phố dài của ngày xuân.
Một bé trai nắm tay ta, tung tăng chạy về phía trước.
Nó quay đầu gọi ta.
“Nương, nhanh lên.”
Ta hỏi nó:
“Đi đâu?”
Nó nghĩ nghĩ, cười lộ ra hai chiếc răng nhỏ.
“Đi đâu cũng được.”
“Dù sao lần này cũng không quay lại nữa.”
Lúc ta tỉnh lại, trời đã sáng hẳn.
Bóng hải đường bên cửa sổ đổ lên màn giường, lay động khe khẽ.
Thanh Chi bưng canh bước vào.
“Tiểu thư, tiểu công t.ử vừa b.ú xong, ngủ rồi.”
Ta khàn giọng hỏi:
“Tổ mẫu đâu?”
“Lão thái quân đến tiền sảnh rồi.”
“Ai tới?”
Thanh Chi im lặng một chút.
“Tiêu hầu gia.”
Ta không nói gì.
Nàng vội giải thích:
“Không phải, hắn giờ đã không còn là hầu gia nữa. Bệ hạ đã tước tước vị của hắn, Tiêu gia cũng bị tịch biên. Hôm nay trước khi bị áp giải đi lưu đày, hắn cầu xin đại nhân Thẩm, muốn từ xa nhìn tiểu công t.ử một lần.”
Ta nhắm mắt lại.
“Tổ mẫu cho hắn vào?”
“Không có.”
Thanh Chi lắc đầu.
“Lão thái quân bảo người bế đứa bé ra sau bình phong, không cho hắn nhìn mặt.”
Ta khựng lại.
Thanh Chi thấp giọng:
“Lão thái quân nói, hắn không xứng nhìn.”
Chuyện xảy ra ở tiền sảnh là sau này Chu ma ma kể cho ta nghe.
Tiêu Thừa Nghiễn mặc áo tù, cổ tay đeo gông, gầy đi rất nhiều.
Chỉ trong một tháng, hắn như già thêm mười tuổi.
Hắn đứng ở tiền sảnh Khương gia, nhìn cái tã lót nhỏ xíu sau bình phong, rất lâu không nói nên lời.
Tổ mẫu ngồi ở ghế trên.
“Nhìn cũng nhìn rồi, đi đi.”
Giọng Tiêu Thừa Nghiễn khàn đặc.
“Lão thái quân, ta muốn biết nó tên gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tổ mẫu nhấc mắt.
“Khương Tuế An.”
Tiêu Thừa Nghiễn đột nhiên ngẩng đầu.
“Nó họ Khương?”
“Văn thư biệt tịch đã đóng ấn từ lâu.”
Tổ mẫu chậm rãi thổi trà.
“Trước khi án Tiêu gia kết thúc, nó thuộc Khương thị. Sau khi án Tiêu gia kết thúc, nó vẫn thuộc Khương thị.”
Mắt Tiêu Thừa Nghiễn đỏ lên.
“Ta là cha của nó.”
Tổ mẫu cười lạnh.
“Ngươi là kẻ muốn mổ nó ra khỏi bụng mẹ.”
Lời này vừa dứt, Tiêu Thừa Nghiễn không mở miệng thêm nữa.
Lúc bị áp giải đi, hắn quay đầu nhìn Khương gia một lần ở trước cổng.
Đáng tiếc cổng đã đóng.
Hắn chẳng nhìn thấy gì.
Phán quyết của Bạch Thanh Hành đến muộn hơn.
Vì nàng ta có công khai ra mệnh chỉ nên được miễn tội c.h.ế.t, lưu đày đến Phương Nam.
Trước khi đi, nàng ta nhờ người đưa đến một bức thư.
Thư chưa đến tay ta.
Tổ mẫu trực tiếp đốt nó.
Ta hỏi bà viết gì.
Tổ mẫu thản nhiên đáp:
“Lời điên.”
Ta không hỏi thêm nữa.
Có vài kẻ nói lời điên, nghe chỉ bẩn tai.
Tào Ân c.h.ế.t trong ngục.
Không phải tự sát.
Mà là bệnh c.h.ế.t.
Ít nhất hồ sơ ghi như vậy.
Từ đó Thái hậu đóng cửa lễ Phật, không còn nhúng tay vào triều chính.
Vụ án cũ của Ty Mệnh Cục kéo ra rất nhiều người.
Có kẻ đã c.h.ế.t, có kẻ còn sống.
Thẩm Hoài Chương điều tra suốt một năm.
Trong năm ấy, kinh thành thiêu hủy rất nhiều mệnh chỉ.
Cũng đào lên rất nhiều bộ xương trắng.
Vụ án của mẹ ta cũng được xét lại.
Bệ hạ truy phong bà làm Trinh Liệt phu nhân.
Tổ mẫu vào cung tạ ơn.
Lúc trở về, bà đặt đạo cáo mệnh kia trước bài vị của mẹ ta, chỉ nói một câu:
“Muộn rồi.”
Bà không khóc.
Nhưng đêm đó, Chu ma ma canh ngoài từ đường, nghe thấy bà ngồi bên trong suốt cả đêm.
Ngày đầy tháng của Tuế An, Khương gia không tổ chức lớn.
Chỉ mời vài nhà thân cận.
Tổ mẫu ôm nó, vẻ mặt ghét bỏ.
“Sao vẫn nhỏ thế này?”
Thanh Chi bên cạnh cười.
“Lão thái quân, mới đầy tháng thôi mà.”
Tuế An ngáp một cái nho nhỏ.
Tổ mẫu lập tức không nói nữa.
Sợ đ.á.n.h thức nó.
Ta ngồi bên cửa sổ, nhìn dáng vẻ bà ôm đứa bé, chợt nhớ đến đêm ấy ở Hầu phủ.
Thuốc phá t.h.a.i còn bốc hơi nóng.
Bà mẫu nhìn bụng ta, nói t.h.u.ố.c sắp nguội rồi.
Bát t.h.u.ố.c ấy cuối cùng không uống.
Mệnh chỉ bị đốt.
Hầu phủ sụp đổ.
Tuế An ngủ trong lòng tổ mẫu, bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t vạt áo bà, như nắm lấy sợi dây đầu tiên của đời này.
Tổ mẫu cúi đầu nhìn nó.
“Nắm c.h.ặ.t như vậy làm gì?”
Thằng bé ngủ say, không để ý đến bà.
Ngoài miệng tổ mẫu ghét bỏ, nhưng tay lại ôm càng vững hơn.
Một cánh hải đường ngoài cửa sổ rơi xuống, đáp lên đầu gối ta.
Ta đưa tay nhặt lên.
Thanh Chi hỏi:
“Tiểu thư, năm sau còn trồng hải đường không?”
Ta nhìn Tuế An một cái.
Trong mơ nó động môi, như đang cười.
“Trồng.”
“Trồng thêm vài cây nữa.”
Kết
Ba năm sau, Khương Tuế An đã có thể chạy khắp sân.
Nó thích nhất là trèo lên mấy cây hải đường kia.
Mỗi lần tổ mẫu đều mắng nó không ra thể thống gì, mắng xong lại sai người thay hết nền đá xanh dưới gốc cây thành đất mềm.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Trong tiệc xuân, có người hỏi ta có từng hối hận không.
Ta nhìn Tuế An ló đầu ra từ sau cây, tay cầm một đóa hải đường vừa hái, gọi lớn với ta:
“Nương, đỡ lấy.”
Bông hoa rơi vào lòng ta.
Ta mỉm cười.
“Không hối hận.”
-HẾT-