Thai Trung Tử

Chương 3



“Thanh Chi.”

 

Nàng từ ngoài bước vào, trong tay còn bưng chậu nước.

 

“Ngươi lập tức đi cửa sau tìm Trần quản sự.”

 

Trần quản sự là tổng quản cửa hàng hồi môn của ta.

 

Năm đó lúc ta xuất giá, tổ mẫu đã đưa cả nhà ông ấy vào danh sách hồi môn của ta, khế bán thân đều nằm trong tay ta.

 

“Bảo ông ấy trước khi trời sáng phải làm ba việc.”

 

Thanh Chi đặt chậu nước xuống, nghiêm túc lắng nghe.

 

“Thứ nhất, khóa toàn bộ sổ nợ của các cửa hàng hồi môn. Từ hôm nay trở đi, không có ngân ấn của ta, không được phép xuất một đồng bạc nào từ tài khoản của ta.”

 

“Thứ hai, chép sổ hồi môn thành hai bản. Một bản đưa về Khương gia, một bản đưa tới phủ Kinh Triệu, nhờ quan môi kiểm tra lại dấu ấn và lập hồ sơ.”

 

“Thứ ba, mời Tần đại phu ở phía tây thành giờ Mùi ngày mai tới trà lâu đợi ta. Ông ấy giỏi nghiệm độc, miệng cũng kín.”

 

Sắc mặt Thanh Chi trầm xuống:

 

“Tiểu thư, nếu lão phu nhân biết người phong sổ, chỉ sợ sẽ làm loạn.”

 

“Cứ để bà ta làm loạn.”

 

Ta nhìn tờ hôn thư trên bàn.

 

“Bà ta càng làm lớn chuyện, càng tốt.”

 

Hàng chữ chu sa kia không xuất hiện nữa.

 

Nhưng ta biết, nó vẫn còn.

 

Hoặc nên nói, có thứ gì đó đang dõi theo ta.

 

Nó muốn giờ Thìn sáng mai ta uống bát t.h.u.ố.c ấy.

 

Muốn ta c.h.ế.t.

 

Muốn đứa bé trong bụng ta bị đào ra khỏi số mệnh của ta, rồi viết vào danh nghĩa của một nữ nhân khác.

 

Ta đặt tay lên bụng.

 

Đứa bé rất khẽ cọ cọ vào lòng bàn tay ta.

 

“Nương, lần này con sẽ bảo vệ người.”

 

Ta cúi đầu, khẽ cười.

 

“Con cứ ngoan ngoãn ở yên đi.”

 

“Chuyện động tay, để nương làm.”

 

04

 

Vừa qua giờ Thìn, bà mẫu đã đích thân tới.

 

Bà mặc đồ tang màu nhạt, mắt sưng đỏ, lúc bước vào còn phải vịn tay ma ma, trông như chỉ sau một đêm đã già đi mười tuổi.

 

Nếu không biết hôm qua bà cho người đưa tới thứ t.h.u.ố.c gì, chỉ sợ ta thật sự sẽ tin bà đau lòng vì mất con.

 

Sau khi ngồi xuống, trước tiên bà nhìn bụng ta.

 

“Đêm qua ngủ có ngon không?”

 

Ta bảo Thanh Chi dâng trà.

 

“Cũng được.”

 

Bà mẫu thở dài, lấy khăn ấn nơi khóe mắt.

 

“Thừa Nghiễn đi quá đột ngột, đến một lời cũng không để lại. Đứa bé trong bụng con, sinh ra rồi cũng là đứa trẻ không cha không chỗ nương tựa. Lệnh Nghi, mẫu thân biết con không nỡ, nhưng đời nữ nhân còn dài như vậy, hà tất phải chôn c.h.ế.t bản thân ở nhà họ Tiêu?”

 

Bà nói rất ôn hòa.

 

Giống như thật lòng suy nghĩ cho ta.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ma ma lại bưng tới một bát t.h.u.ố.c khác.

 

Mùi vị giống hệt hôm qua.

 

Ta nhìn bát t.h.u.ố.c, không nhận.

 

Đầu ngón tay dưới khăn của bà mẫu siết c.h.ặ.t lại.

 

“Sao? Không tin mẫu thân?”

 

Ta hạ mắt.

 

“Mẫu thân nói đùa rồi. Chỉ là đêm qua đứa bé quấy dữ quá, con muốn mời đại phu xem trước, rồi hãy nói chuyện t.h.u.ố.c men.”

 

Sắc mặt bà mẫu trầm xuống.

 

“Con giờ tháng lớn rồi, không kéo dài được nữa. Chờ thêm vài ngày nữa, hại là hại thân thể con.”

 

Bà đưa mắt ra hiệu cho ma ma.

 

Ma ma bưng t.h.u.ố.c tiến lại gần.

 

“Phu nhân, lão phu nhân một lòng vì người, người đừng khiến bà khó xử.”

 

Ta giơ tay hất đổ bát t.h.u.ố.c.

 

“Choang!”

 

Chiếc bát sứ vỡ tan dưới đất, t.h.u.ố.c b.ắ.n đầy váy ma ma.

 

Trong phòng nhất thời tĩnh lặng đến c.h.ế.t ch.óc.

 

Gương mặt bà mẫu hoàn toàn lạnh xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Khương Lệnh Nghi.”

 

Ta chống eo đứng dậy.

 

“Mẫu thân, t.h.i t.h.ể Thừa Nghiễn còn chưa lạnh, linh đường còn chưa dựng xong, người đã vội phá t.h.a.i của con. Chuyện này truyền ra ngoài, người khác sẽ nói Hầu phủ thế nào?”

 

Bà đập mạnh xuống bàn.

 

“Ta là vì tốt cho con!”

 

“Nếu thật sự vì tốt cho con, vậy hãy mời phủ y tới, ngay trước mặt mọi người nghiệm bát t.h.u.ố.c này.”

 

Bà nhìn chằm chằm ta.

 

Ta cũng nhìn lại bà.

 

Rốt cuộc bà đã nhận ra điều bất thường, ánh mắt dần trở nên chậm rãi lạnh lẽo.

 

“Đêm qua con gặp ai?”

 

Ta không đáp.

 

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

 

Quản gia vội vàng chạy vào, mồ hôi đầy trán.

 

“Lão phu nhân, không xong rồi.”

 

Bà mẫu nén giận:

 

“Lại chuyện gì nữa?”

 

Quản gia nhìn ta một cái, giọng có chút run.

 

“Trần quản sự dẫn người phong toàn bộ cửa hàng hồi môn của phu nhân rồi. Bên kho bạc cũng tới hỏi, nói từ hôm nay trở đi, phủ muốn chi bạc từ tài khoản của phu nhân thì phải có tư ấn của phu nhân.”

 

Bà mẫu lập tức quay phắt nhìn ta.

 

Ta cúi người nhặt một mảnh bát t.h.u.ố.c, dùng khăn gói lại.

 

“Mẫu thân, thân thể con nặng nề, không thể tiếp tục lo liệu cho Hầu phủ nữa.”

 

Vẻ từ ái trên mặt bà từng chút một nứt vỡ.

 

“Con muốn phản sao?”

 

“Mẫu thân nói quá lời rồi.”

 

Ta đưa mảnh sứ cho Thanh Chi.

 

“Con chỉ là giữ lấy hồi môn của mình thôi.”

 

Bà mẫu thở dốc hai hơi, bỗng bật cười.

 

Nụ cười ấy lạnh đến thấu xương.

 

“Khương Lệnh Nghi, Thừa Nghiễn không còn nữa, ngươi cho rằng Khương gia vẫn sẽ chống lưng cho ngươi sao? Huynh trưởng ngươi bị điều đi nơi khác ba năm chưa về, Khương lão thái quân lại bệnh nặng. Một góa phụ m.a.n.g t.h.a.i di phúc t.ử như ngươi, thật sự muốn xé mặt với Hầu phủ?”

 

Đứa bé trong bụng khẽ động.

 

Ta biết nó đang sợ.

 

Kiếp trước, có lẽ chính những lời này đã ép ta quay lại trước bát t.h.u.ố.c kia.

 

Ta chậm rãi ngồi xuống.

 

“Mẫu thân, con chưa từng muốn xé mặt.”

 

Ta nhìn bà, từng chữ từng chữ rõ ràng:

 

“Trừ phi Hầu phủ nhất quyết muốn mạng của con.”

 

Bà mẫu vừa định mở miệng, ngoài viện đột nhiên có người chạy vào.

 

Lần này là người gác cổng.

 

Hắn quỳ ngay ngoài cửa, đầu cũng không dám ngẩng lên.

 

“Lão phu nhân, phía cổng thành truyền tin tới.”

 

Bà mẫu mất kiên nhẫn:

 

“Nói.”

 

Người gác cổng nuốt khan một cái.

 

“Hầu gia trở về rồi.”

 

Trong phòng, tất cả mọi người đều cứng đờ.

 

Tay bà mẫu đang vịn bàn bỗng buông lỏng.

 

Trên mặt bà không hề có vẻ vui mừng.

 

Chỉ có một thoáng hoảng loạn không kịp che giấu.

 

Người gác cổng tiếp tục:

 

“Hầu gia nói trên chiến trường được người cứu sống, dưỡng thương mấy ngày, nay mới thoát c.h.ế.t trở về. Đi cùng còn có một vị cô nương họ Bạch, nói là ân nhân cứu mạng của Hầu gia.”

 

Ta cúi đầu, nhìn thấy trước mắt hiện lên hàng chữ chu sa.

 

【Tiêu Thừa Nghiễn trở về phủ, Bạch thị nhập môn. Khương thị ghen tị ngang ngược, thất đức chủ mẫu.】

 

Lần này, ta không hề hoảng loạn.

 

Ta chỉ khẽ đặt tay lên bụng.

 

“Tuế An.”