Thai Trung Tử

Chương 6



Bà mẫu siết c.h.ặ.t chuỗi Phật châu, giọng trầm xuống:

 

“Lệnh Nghi, Thừa Nghiễn vừa từ quỷ môn quan trở về, con lại lấy thứ này ra làm loạn, là muốn để người ngoài xem trò cười của nhà họ Tiêu sao?”

 

Ta cúi đầu nhìn tư ấn trên hôn thư.

 

“Mẫu thân, hôn thư giả cũng cần dùng tư ấn của Hầu gia?”

 

Bà mẫu nghẹn lời.

 

Bạch Thanh Hành lập tức tiếp lời, nước mắt rơi đúng lúc:

 

“Tỷ tỷ, là lỗi của ta. Khi ấy ta sợ lắm, sợ người khác không tin, mới cầu Hầu gia đóng ấn. Nếu tỷ tỷ không vui, ta lập tức rời đi.”

 

Lúc nàng đứng dậy, thân thể khẽ lung lay.

 

Tiêu Thừa Nghiễn đưa tay đỡ lấy nàng.

 

Động tác ấy không lớn, nhưng cả tiền sảnh đều nhìn thấy.

 

Ta nhìn tay hắn.

 

Vừa rồi hắn còn muốn ta cho ân nhân cứu mạng chút thể diện.

 

Giờ ngay cả che giấu cũng lười.

 

Tiêu Thừa Nghiễn thấp giọng:

 

“Lệnh Nghi, Thanh Hành vừa cứu ta, thân thể nàng chịu không nổi.”

 

“Vậy trước tiên thanh toán sổ sách đi, rồi đưa Bạch cô nương về nghỉ.”

 

Sắc mặt hắn cứng lại.

 

“Nàng nhất định phải như vậy?”

 

Ta gấp hôn thư lại, đặt bên cạnh sổ sách.

 

“Các chưởng quầy đội mưa tới đây, chẳng lẽ để họ tay không quay về? Hầu gia nếu đã thương tiếc Bạch cô nương, thay nàng trả vài khoản nợ cũng đâu tính là ấm ức.”

 

Triệu chưởng quầy quỳ dưới đất, đầu càng cúi thấp hơn.

 

Ông ta là người lăn lộn thương trường lâu năm, biết trong tình huống này nói thêm một chữ cũng chuốc họa.

 

Nhưng sổ sách vẫn được nâng trên tay.

 

Trong đám tộc lão có người ho khẽ một tiếng.

 

“Thừa Nghiễn, nếu là đồ ân nhân cứu mạng dùng, cứ để công quỹ Hầu phủ thanh toán là được. Đừng để các cửa hàng ngoài kia xem trò cười.”

 

Sắc mặt bà mẫu càng khó coi hơn.

 

Công quỹ Hầu phủ?

 

Từ lâu đã chỉ còn cái vỏ rỗng.

 

Những năm nay Tiêu Thừa Nghiễn ở biên quan, bà mẫu cần thể diện, tiểu cô cần của hồi môn, ngày lễ ngày tết trong tộc đều cần chi tiêu — khoản nào mà chẳng lấy từ cửa hàng hồi môn của ta?

 

Trước kia ta không ngăn.

 

Bọn họ liền thật sự coi đó là bạc của nhà họ Tiêu.

 

Tiêu Thừa Nghiễn cũng biết điều ấy.

 

Hắn nhìn bà mẫu một cái.

 

Bà siết chuỗi Phật châu, rất lâu mới lên tiếng:

 

“Hôm nay trong phủ nhiều việc, sổ sách cứ ghi lại trước, mai sẽ thanh toán.”

 

Triệu chưởng quầy không dám ngẩng đầu.

 

“Lão phu nhân, không phải tiểu nhân không hiểu chuyện. Sáng nay phu nhân đã phong sổ, phía cửa hàng đã có quy củ mới, hôm nay nếu không có bạc thật, tiểu nhân về không biết ăn nói sao.”

 

Bà mẫu giận quá hóa cười.

 

“Một tên chưởng quầy mà cũng dám ép Hầu phủ?”

 

Triệu chưởng quầy dập đầu sát đất.

 

“Lão phu nhân bớt giận. Tiểu nhân chỉ là làm theo sổ sách.”

 

Tiêu Thừa Nghiễn cuối cùng không nhịn được, lạnh lùng nhìn sang ta.

 

“Khương Lệnh Nghi, rốt cuộc nàng muốn gì?”

 

Điều ta chờ chính là câu này.

 

“Ta muốn hai việc.”

 

Hàm dưới hắn siết c.h.ặ.t.

 

Ta đẩy chén trà sang bên, giọng không lớn.

 

“Thứ nhất, những thứ hôm nay Bạch cô nương đã dùng, toàn bộ thanh toán bằng công quỹ Hầu phủ. Sau này nếu nàng còn ở trong phủ, ăn mặc chi tiêu đều phải mở sổ riêng, không được lấy từ hồi môn của ta.”

 

Trên mặt Bạch Thanh Hành vẫn còn nước mắt, nhưng ánh mắt đã đổi khác.

 

Ta không cho nàng cơ hội chen lời.

 

“Thứ hai, nếu Hầu gia nói hôn thư ở Giang Nam chỉ là kế tạm thời, vậy xin ngài ngay trước mặt tộc thân viết một tờ cam kết.”

 

Tiêu Thừa Nghiễn nheo mắt:

 

“Cam kết gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Viết rõ Bạch Thanh Hành không phải thê cũng chẳng phải thiếp, hôn thư ở Giang Nam vô hiệu. Sau này nàng không được dựa vào đó ghi tên vào gia phả họ Tiêu, cũng không được dựa vào đứa bé trong bụng ta để tranh đoạt dòng đích của Hầu phủ.”

 

Sắc mặt Bạch Thanh Hành lập tức trắng bệch.

 

Cuối cùng nàng cũng không giả bộ nổi nữa, ngẩng đầu nhìn Tiêu Thừa Nghiễn.

 

Ánh mắt ấy quá mức nóng vội.

 

Mấy vị tộc lão trong sảnh cũng nhìn ra.

 

Tiêu Thừa Nghiễn không nói.

 

Ta nhìn hắn.

 

“Hầu gia không muốn?”

 

Bạch Thanh Hành siết c.h.ặ.t t.a.y áo, giọng run run:

 

“Tỷ tỷ, ta chưa từng nghĩ tới chuyện tranh giành gì cả. Người hà tất phải dùng những lời như vậy để nhục nhã ta?”

 

Ta cười nhạt.

 

“Nếu Bạch cô nương không tranh, vậy tờ cam kết này đối với cô chẳng ảnh hưởng gì.”

 

Môi nàng khẽ động.

 

Không nói được câu nào.

 

Đúng lúc ấy, trước mắt ta hiện lên một hàng chữ chu sa.

 

【Bạch thị chịu nhục, bệnh cũ tái phát. Khương thị ép bức ân nhân cứu mạng, mất danh hiền đức.】

 

Ta vừa đọc xong, Bạch Thanh Hành đã ôm n.g.ự.c, mềm nhũn ngã vào lòng Tiêu Thừa Nghiễn.

 

“Hầu gia… ta không thở nổi…”

 

Tiêu Thừa Nghiễn đỡ lấy nàng, sắc mặt lập tức trầm xuống.

 

“Mau gọi phủ y!”

 

Ta nhìn hàng chữ kia dần tan đi, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.

 

“Thanh Chi.”

 

Thanh Chi bước ra.

 

“Đi mời Tần đại phu vào.”

 

Tiêu Thừa Nghiễn đột nhiên nhìn sang ta.

 

“Nàng mời đại phu từ lúc nào?”

 

Ta đối diện ánh mắt hắn.

 

“Ta đang mang thai, trong phủ lại liên tiếp hai ngày đưa t.h.u.ố.c tới. Mời một vị đại phu bên ngoài, có gì lạ sao?”

 

Sắc mặt bà mẫu khẽ biến.

 

Rốt cuộc bà cũng hiểu, chuyện bát t.h.u.ố.c kia ta không định bỏ qua.

 

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

 

Thanh Chi dẫn theo một đại phu trung niên đeo hòm t.h.u.ố.c tiến vào.

 

Tần đại phu trước tiên hành lễ với mọi người, sau đó nhìn ta một cái.

 

“Phu nhân, cặn t.h.u.ố.c người muốn nghiệm, thảo dân đã xem qua rồi.”

 

Một hạt Phật châu trong tay bà mẫu đứt dây.

 

“Cạch.”

 

Rơi xuống đất.

 

Tất cả mọi người đều quay sang nhìn bà.

 

Tần đại phu đặt một bọc mảnh sứ và cặn t.h.u.ố.c lên bàn.

 

“Trong t.h.u.ố.c này có d.ư.ợ.c tính thúc sinh cực mạnh, còn pha thêm mê hồn tán.”

 

“Thai bảy tháng mà uống vào, cả mẹ lẫn con đều khó giữ.”

 

Tiền sảnh hoàn toàn nổ tung.

 

08

 

Người đổi sắc mặt đầu tiên chính là bà mẫu.

 

“Nói bậy!”

 

Bà chỉ vào Tần đại phu, tay run lên bần bật.

 

“Ngươi là người Khương Lệnh Nghi mời tới, đương nhiên sẽ giúp nó nói chuyện.”

 

Tần đại phu lùi nửa bước, không kiêu không nịnh.

 

“Nếu lão phu nhân không tin, có thể mời người của Thái y thự tới nghiệm. Cặn t.h.u.ố.c vẫn còn, trên mảnh sứ cũng lưu mùi.”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Tiêu Thừa Nghiễn nhìn sang ta, trong mắt đè nén lửa giận.

 

“Nàng nghi ngờ mẫu thân hại nàng?”

 

“Không phải nghi ngờ.”

 

Ta đẩy gói cặn t.h.u.ố.c tới trước mặt hắn.